“Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng đã phong Hiền Vương phi làm tần thiếp, đặc sai nô tài đến bẩm báo một tiếng.”

Cung nữ mới được thăng chức nói chuyện khẽ run, sợ ta nghe xong không vừa lòng, gi/ận cá ch/ém thớt, cúi đầu dập trán xuống đất, không dám thở mạnh.

Thực ra ta đã chẳng lấy làm lạ.

Hơn bảy năm làm Hoàng hậu của Tiêu Khải Quang, phát hiện hắn đam mê văn học chị dâu, Hiền Vương phi là người chị dâu thứ bảy hắn sưu tầm.

Theo tần suất này, khiến người ta không khỏi nghi ngờ, phải chăng Tiêu Khải Quang muốn triệu hồi thứ gì đó.

Lúc nghe cung nữ nói, ta đang tháo trang sức, trong gương thấy ánh mắt cung nữ liếc nhìn đã đổi khác, thấp thoáng kh/inh thường, cho rằng ta im hơi lặng tiếng, nhút nhát dễ b/ắt n/ạt.

Ta có thể không để tâm Tiêu Khải Quang tìm chị dâu, nhưng không thể để người đời coi thường, như thế sau này đ/á/nh m/a tước trong hậu cung sao còn mặt mũi gian lận.

Ta quyết định tô lại son môi đỏ rực, cắm trâm phượng chín đuôi lên đầu, vịn tay Tú Nhi đứng phắt dậy, nói: “Đi, gặp đôi gian phu d/âm phụ này.”

Ta đi vội quá, vạt áo bào phượng đỏ chói quất vào mặt cung nữ. Ta dẫn đầu đoàn thái giám cung nữ hùng hổ xông ra, rẽ trái thẳng đường. Tú Nri kêu: “Nương nương, phải phải phải!”

Ta nói: “Me… me… me?”

Me gì mà me?

Ta quát: “Ngươi học mấy câu Tây dương ngữ rồi quên cả tiếng Đại Ngụy sao?”

Tú Nri lắp bắp: “Không không không… no!”

Tật nói lắp của nàng từ khi học tiếng Tây cùng sứ giả Mã Kha Ba Lạc càng thêm trầm trọng. Nàng liếc ta rồi im bặt, kéo tay ta sang phải, dùng hành động báo hiệu ta đi nhầm đường.

Ừa.

Một chút trắc trở khiến ta tới hơi muộn, đến Chính Dương Điện thì đèn đã lên đầy, trong ngoài điện sáng như ban ngày, trên cửa chính còn treo chiếc đèn lồng đỏ đ/ộc nhất vô nhị.

Đây là thú vui mới của Tiêu Khải Quang khi sưu tầm chị dâu. Mỗi lần lâm hạnh một người chị dâu, hắn lại treo lồng đèn chữ “Hỷ” chói mắt trước cửa.

Chính Dương Điện đối diện Khôn Ninh Cung của ta. Ta biết hắn làm thế để chọc tức ta, nhưng không hiểu nguyên do vì đâu.

Phải chăng hắn muốn ta dọn khỏi Khôn Ninh Cung nhường chỗ cho người mới, nên cố ý làm ta gh/ê t/ởm?

Lòng đàn ông như kim đáy biển, hầu cận quân vương tựa hùm beo. Khổ nỗi chồng ta là thiên tử, khiến ta ngày ngày đối diện mãnh hổ thâm sâu, ai mà chẳng gh/ê.

Tiếng động d/âm lo/ạn bên trong càng lúc càng cao. Ta hơi xót cho giọng ca tuyệt diệu của Hiền Vương phi.

Đứng trước thềm, ta ngập ngừng. Tiêu Khải Quang gh/ét nhất bị quấy rầy lúc hành sự.

Nhưng đã đến rồi.

Bày ra oai phong trước bao ánh mắt, không vào không được.

Hít sâu, ta bước lên thềm, đẩy cửa xông vào. Ngay khoảnh khắc ấy, sau lưng vang lên làn khí sát.

Hiền Vương vung ki/ếm xông tới hung hãn hơn cả ta. Tiếc thân văn nhược, bị ta khóa cổ tay giãy không thoát. Mặt hắn đỏ bừng, rõ ràng coi ta là d/âm phụ tòng phạm, cùng Tiêu Khải Quang cấu kết chia rẽ phu thê hắn.

Hắn giãy giụa, gầm lên: “Ngươi tránh ra!”

Chưa kịp đáp, Tú Nri kêu thất thanh. Dưới thềm, thái tử - con trai ta - đứng đó ngơ ngác. Nó ngước nhìn cánh cửa đóng ch/ặt, rồi lại nhìn bàn tay ta và Hiền Vương đang nắm ch/ặt.

Ta luống cuống không biết nên che mắt hay bịt tai đứa trẻ lên năm. Nó đã hỏi: “Mẫu hậu, các người đang chơi trò gì vậy, con cũng muốn chơi!”

Vừa ra hiệu cho người đem thái tử đi, ta vừa quay lại khuyên Hiền Vương: “Thất ca, bình tĩnh đi. Không nể mặt người lớn thì nể mặt thái tử đi. Nghĩ mà xem, hôm nay ngài gi*t phụ thân nó, mẫu thân nó không những không ngăn cản còn vỗ tay cổ vũ, sau này tâm lý đứa trẻ tổn thương biết bao.”

Ta tiếp: “Thành thực mà nói, tên bi/ến th/ái Tiêu Khải Quang đội cho ngài chiếc nón xanh to tướng, th/ù này không báo không phải quân tử. Nhưng ngài đâu cần b/áo th/ù th/ô b/ạo, hãy dùng cách uyển chuyển.”

Ta còn nói: “Ví dụ hắn chiếm vợ ngài, ngài cũng chiếm vợ hắn vậy!”

Không rõ câu nào chạm đúng tim đen Hiền Vương, sắc mặt hắn dịu bớt. Có lẽ cũng vì cấm vệ nghe động tĩnh đã kéo đến hộ giá.

Nói chung, hắn buông ki/ếm xuống và hỏi: “Vợ nào của hắn?”

Ánh mắt trần trụi của hắn dừng trên người ta, đảo qua đảo lại.

Ta cực kỳ xinh đẹp, và tự biết điều đó.

Vì thế, ta mỉm cười, liếc nhìn xung quanh ra lệnh cho mọi người giải tán. Việc x/ấu không nên truyền ra ngoài, chuyện này nên giải quyết nội bộ.

Dù sao đế hậu vốn là một thể, hoàng đế mất mặt thì hoàng hậu còn phải giữ.

Ta bảo Hiền Vương: “Nếu chẳng chê, mời đến Khôn Ninh Cung của ta ngồi chút, ý ngài thế nào?”

Trước khi đi, ta nhìn về phía cánh cửa vẫn đóng ch/ặt. Tiếng động bên trong đã tắt. Ngoài này ồn ào thế mà Tiêu Khải Quang vẫn không thèm hé mặt.

Vốn định giữ thể diện, nào ngờ vô tình thành ra bảo kê cho hắn d/âm lo/ạn với chị dâu. Hoàng hậu như ta, nhân nghĩa đã tận.

Cái đồ cha ông chồng!

2

Trong Khôn Ninh Cung, ta cùng Hiền Vương uống rư/ợu ngắm đèn hoa, lặng lẽ vấn đêm dài. Hắn uống hết chén này đến chén khác, chẳng cho ta kịp mở lời. Hắn nói: “Hoàng hậu nương nương, khổ thân tôi!”

Ta nhìn hắn, sao không khổ được? Thứ hắn uống là rư/ợu th/uốc ngâm hoàng liên, thứ ta dùng xoa chân khi tập múa giữ sủng bị trật.

Nhưng ta không nói ra. Ta biết nỗi khổ của Hiền Vương không ở miệng, mà ở tim. Uống gì cũng vậy thôi.

Hắn say rồi, mò mẫm nắm tay ta, nói: “Thực ra tôi biết, nếu không vì cậu tôi, Tri Ý đâu chịu lấy thứ vô dụng như tôi.”

Tri Ý là tiểu tự của Hiền Vương phi.

Ta đành nói: “Đừng nghĩ thế, ngài cũng có chỗ trường hơn người.”

Ánh mắt hắn sáng rực, chờ lời tiếp.

Ta nói: “Tóc ngài dài hơn Tiêu Khải Quang.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Cuồng Em Sau Ngàn Năm Ngủ Say

Chương 10
Tôi được anh trai tôi ấp nở. Nhưng anh trai tôi là phượng hoàng, còn tôi chỉ là gà rừng. Đáng ghét là anh ấy nhất quyết không tin, cứ cho rằng tôi bị suy dinh dưỡng. Hai người bạn thân Thao Thiết và Loan Điểu nhìn thân hình tròn trịa của tôi do anh nuôi, muốn nói lại thôi. Đúng lúc đó, kẻ thù không đội trời chung của anh - Tam Túc Kim Ô - đặc biệt vượt núi băng rừng bay đến chế giễu, bảo gà rừng mà đòi biến thành phượng hoàng. Việc này chấn động các trưởng lão, cho rằng làm mất thể diện của tộc phượng hoàng. Họ bắt anh đi phong ấn, còn tôi bị đày xuống nhân gian sống chết mặc kệ. Vốn dĩ theo tuổi thọ của gà rừng, tôi không sống quá mười năm. Nhưng anh trai đã trao cho tôi Phượng Đan bản mệnh của anh vào giây phút cuối cùng, khiến tôi trường sinh bất lão. Sau đó, anh chìm vào giấc ngủ suốt hai ngàn năm, không biết ngoại giới đổi triều hoán đại, nhân gian công nghệ đổi thay. Khi tỉnh dậy, việc đầu tiên anh làm là hóa thành hình người xuống nhân gian tìm tôi. Thậm chí anh còn học cách dùng điện thoại lên mạng đăng bài treo thưởng hậu hĩnh tìm em gái. Đính kèm bức tranh gà rừng thủy mặc do chính tay anh vẽ - [Đây là muội muội của ta, nhỏ nhắn non nớt, có thể múa vũ điệu trên lòng bàn tay]. Một người dùng tên "Tam Túc Kim Ô" bình luận bên dưới: [Chào bạn, xin phép hỏi lịch sự, đây có phải là heo rừng không?] Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn đối phương đang đỏ mặt trong buổi hẹn hò xem mắt: "Xin hỏi, lịch sự nằm ở chỗ nào?" Người đàn ông đang tràn ngập tâm hình trái tim trong mắt giật mình. Sau đó đột nhiên đứng dậy khỏi bàn, nhảy điệu cầu hôn ngay cạnh bàn ăn.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
1