Cánh Diều

Chương 12

19/07/2025 02:02

Ta cách nguyện vọng lưu danh sử xanh, phong hầu bái tướng lại gần thêm một bước.

Nơi Đại Khởi cũng phát sinh nhiều đại sự, Vương gia cùng M/ộ Dung gia trở thành thủ lĩnh sĩ tộc, tân hoàng đế chính là hoàng tôn từng bị hắt hủi.

Chẳng biết ta nghĩ thế nào, lại đặc biệt lưu tâm đến tin tức của Vương Uyên.

Nàng sống rất tốt, là minh châu trên tay Vương gia, chỉ là không thích ra ngoài, nghe nói có chút u uất.

Khi nghe tin tức liên quan đến nàng lần nữa, ấy là lúc nàng rời kinh đô Đại Khởi, du lịch giang sơn.

Chẳng rõ nàng đi bao nhiêu nơi, ta hơi ngưỡng m/ộ sự phóng khoáng của nàng, nhưng ta hiểu rõ, đời này ta tất dốc sức nơi triều đường.

Điều tra tham nhũng, dẹp gian lận, bãi bỏ dư thừa.

Lần đầu ta biết, văn quan cũng gặp nhiều ám sát đến thế.

Sau vô số lần thoát ch*t, ta leo lên vị trí Hữu tướng đương triều, những kẻ từng chê cười ta là hàn môn giờ chỉ biết nhìn bóng lưng ta mà nghiến răng.

Nam Việt cùng Đại Khởi nhiều năm chẳng giao chiến, bách tính hai nước an dưỡng, khắp nơi vui vẻ.

Sử sách tất khắc ghi danh Tạ Tùng Hàn ta, mà nhị công chúa năm xưa, nay là bệ hạ, lại bận tâm chuyện hôn nhân của ta.

Nàng nói thẳng, lo ta về phủ toàn gặp nồi lạnh bếp ng/uội.

Sao lại nồi lạnh bếp ng/uội? Phủ ta rõ ràng thuê đầu bếp.

Ta không dám thừa nhận, trong lòng vương vấn bóng hình mờ ảo.

Một quận chúa nước khác, ta đến tên nàng cũng chẳng dám nhắc.

Lại mấy năm sau, Đại Khởi lại băng hà một hoàng đế.

Vị hoàng đế này xứng danh thiên cổ hiếm thấy, không hậu phi, không tử tôn, chuyên tâm bồi dưỡng đứa trẻ mang dòng m/áu Vương gia.

Đứa trẻ ấy thiên tư xuất chúng, ngoại tổ mẫu từng là trưởng công chúa, nó được lập làm thái tử, rồi thuận lợi đăng cơ thành tân đế.

Dân gian đồn rằng, vị hoàng đế băng hà ấy si tình quận chúa Vương gia, thậm chí từng trèo tường nhà họ Vương.

Nhưng ta không tin, một hoàng đế sao có thể làm chuyện ấy?

Dã sử này quả thật hoang đường.

Một mình đã lâu, ta thành thói quen dạo phố khi nghỉ ngơi.

Một hôm, trên phố ta nghe sau lưng có tiếng gọi "Uyển nhi".

Người đông nhộn nhịp, quay đầu theo phản xạ, ta thấy hai bóng lưng nam nữ thân thiết.

Người gọi "Uyển nhi" chính là nam tử kia, khi quay mặt lộ ra chiếc nạm che.

Còn nữ tử kia chẳng hề ngoảnh lại.

Ta chợt mơ hồ.

Bóng lưng ấy chẳng đổi thay chút nào, y hệt lúc nàng rời điện trong hoàng cung Đại Khởi năm xưa.

Nàng lại đến Nam Việt, bên cạnh đã có người tốt đồng hành.

Nhưng cũng chẳng lạ.

Uyên là chim ưng, có thể vùng vẫy giữa trời cao.

Trong trời đất, nàng đi đâu cũng chẳng có gì lạ.

Ta cùng nàng đi ngược hướng nhau, mỗi người lạc vào dòng người náo nhiệt.

Ngày mai không nghỉ, để trang sử lưu danh thêm phần chói lọi, ta lại phải bận rộn rồi.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm