Chưa kịp vào cửa, người kia đã lườm nguýt một cái rõ dài.
Bà ta chen ngang mẹ tôi rồi tự tiện dắt đứa trẻ vào nhà.
Gò má cao, mắt tam giác, vẻ mặt tham lam thực dụng vẫn không hề thay đổi sau bao nhiêu năm.
Xét theo huyết thống, tôi phải gọi bà ta là mợ.
Nhưng bà An Thắng từ sau khi kết hôn đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với nhà ngoại, vì bà không muốn nghe theo ý họ để gả tôi lấy sính lễ cao ngất ngưởng.
Ngay cả cái tên gốc, An Thắng Nam, bà cũng đổi thành An Thắng.
Nhà ngoại đã sớm c/ắt đ/ứt liên lạc với "kẻ ăn cháo đ/á bát" là mẹ tôi, suốt bao nhiêu năm không hỏi han lấy một lời.
Cho đến khi tôi có chút tiếng nói trong cục, họ mới mặt dày tìm đến mẹ tôi, lên mặt dạy đời, đòi mượn qu/an h/ệ của tôi để bảo lãnh cho đứa con trai chuyên đá/nh nhau gây rối của bà ta ra ngoài.
Chính tay tôi đã tống cổ họ ra khỏi cửa.
Cả nhà họ đứng ngoài cửa ch/ửi bới mẹ con tôi suốt một tiếng đồng hồ không sót từ nào, cuối cùng bị đồng nghiệp tôi gọi đến dọa cho chạy mất dép.
Mẹ tôi không hề có sắc mặt tốt với bà ta: "Bà đến đây làm gì? Ở đây không hoan nghênh bà, mời bà rời đi."
Trương Diễm Lan vào cửa liền đảo mắt nhìn quanh căn nhà, buông tay để đứa cháu tự đi chơi, thằng nhóc nghịch ngợm chạy nhảy khắp nhà tôi.
"Chà, cô em, nói gì mà khó nghe thế? Con gái cô mất rồi, huyết mạch đ/ứt đoạn rồi, dưỡng già chẳng phải trông cậy vào chúng tôi sao?"
Bà ta còn bày đặt ra vẻ chủ nhà: "Người ta bảo xươ/ng g/ãy còn liền gân, anh trai cô chẳng lẽ không lo cho cô? Con trai tôi cô cứ coi như con trai cô, thằng cháu đích tôn m/ập mạp này cô cứ coi như cháu mình là được."
Bà An Thắng cười lạnh, bà đã không còn bị thứ tình thân giả tạo này lay động nữa.
"Tôi không dựa vào các người, con gái tôi tốt như vậy, ai thèm cái loại con cái không dạy dỗ được của bà!"
Trương Diễm Lan c/ăm h/ận nhìn bà An Thắng, mở miệng là những lời sát muối vào tim: "Có tốt đến mấy cũng ch*t rồi, không biết là làm chuyện thất đức gì mà bị Diêm Vương thu đi, tôi thấy cô đáng thương mới đến tận cửa cho cô cơ hội làm hòa, cô đừng có mà không biết điều!"
Bà An Thắng đùng đùng đứng dậy, gầm lên: "Con gái tôi là anh hùng, bà cút ra ngoài cho tôi!"
Trương Diễm Lan vẫn mặt dày không chịu đi, bắt đầu lộ ra ý đồ thật sự: "Trong tay cô giờ không ít tiền tuất đúng không? Nghe nói được năm trăm nghìn? Nhiều tiền thế cô tiêu sao hết, cháu trai cô dạo này hơi kẹt, mượn tạm cháu nó bốn trăm nghìn, nó chắc chắn sẽ nhớ ơn cô, đến lúc đó dưỡng già chẳng phải không cần lo nghĩ gì sao?"
Mẹ tôi gi/ận đến run người, tôi ở trong hộp thiếc cũng tức muốn n/ổ phổi, h/ận không thể biến thành gián siêu cấp, nuốt chửng Trương Diễm Lan!
Ngay lúc họ đang tranh cãi, thằng nhóc nghịch ngợm nhìn thấy chiếc hộp kẹo tinh xảo trên bàn, tay đã vươn tới.
Tôi cảm thấy trời đất quay cuồ/ng, vừa ngẩng đầu đã chạm mắt với thằng nhóc đang sợ hãi.
Hỏng rồi!
Thằng nhóc hét lên một tiếng, chiếc hộp thiếc bị hất văng xuống đất, ngay sau đó một chiếc giày trẻ con khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
Tôi bị thằng nhóc giẫm thành một bãi bánh gián.
3
Tiếng khóc thét chói tai của thằng nhóc khiến hai người chú ý, bà An Thắng nhìn thấy chiếc hộp thiếc rơi trên đất, lại nhìn thấy tôi bị giẫm bẹp dí, sững sờ tại chỗ.
Bà không thể tin nổi quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, bàn tay r/un r/ẩy nhặt x/ác con gián của tôi lên.
Từ trong cổ họng bà phát ra một tiếng gào thét tan nát.
Dáng vẻ này làm Trương Diễm Lan và thằng nhóc sợ hãi.
Ánh mắt bà An Thắng chuyển sang thằng nhóc, ánh mắt đó, h/ận không thể bắt nó đền mạng!
Trương Diễm Lan ôm thằng nhóc cứng miệng nói: "Ối giời, cháu tôi giúp cô đ/ập gián, cô đừng có mà không biết điều, tôi thấy cô bị th/ần ki/nh rồi, chẳng qua chỉ là giẫm ch*t một con gián thôi mà!"
Bà An Thắng lảo đảo đứng dậy, vào bếp cầm một con d/ao phay ra, Trương Diễm Lan sợ hãi kéo thằng nhóc đang khóc lóc chạy mất dép, vừa chạy vừa ch/ửi: "Cô đi/ên rồi! Th/ần ki/nh! Đồ đi/ên!"
Cuối cùng người cũng đi, bà An Thắng quay lưng vào cửa phòng, ngồi bệt xuống đất, nước mắt chảy dài trên sàn.
Tôi rất muốn đến ôm lấy bà, nhưng linh h/ồn lại bị một lực hút mạnh mẽ kéo đi.
Lần thứ hai, tôi biến thành một con vẹt với bộ lông xanh mướt.
Tại chợ hoa chim cảnh, tôi vươn cổ nhìn ngó xung quanh trong lồng.
Trong tiệm có một người đàn ông mặc vest đến, muốn m/ua một con vẹt thông minh để bầu bạn, trò chuyện giải khuây cho người lớn tuổi trong nhà.
Ông chủ nhiệt tình giới thiệu con chim bên cạnh tôi, mở miệng đã đòi năm mươi nghìn, bảo nó nói lời hay ý đẹp cực giỏi, còn biết hát nữa!
Người đàn ông mặc vest chắc thấy đắt, lại nhìn sang tôi, hỏi giá bao nhiêu.
Ông chủ nói: "Con này đến nói còn chẳng biết, ông thực tâm muốn m/ua thì ba trăm b/án cho ông."
Người đàn ông mặc vest vẫn còn do dự, tôi thì không thể bỏ lỡ cơ hội này, tôi cất giọng hát: "Đoàn kết-- chính là Lý Nhất Lượng--"
Người đàn ông mặc vest mừng rỡ: "Được được được! Lấy con này!"
Mặt ông chủ xanh như tàu lá.
Trên đường về cùng người đàn ông mặc vest, tôi đang nghĩ cách thoát thân, lại không ngờ con đường anh ta đi lại quen thuộc đến lạ.
Đây chẳng phải là đường về nhà tôi sao!
Khi anh ta gõ cửa nhà tôi, tôi vẫn chưa hoàn h/ồn.
Người này là ai, sao tôi không quen?
Bà An Thắng mở cửa với vẻ mặt phờ phạc, mái tóc bạc ban đầu vẫn chưa được chăm chút, những sợi tóc bạc mới lại mọc ra.
Người đàn ông mặc vest gọi mẹ tôi: "Sư mẫu."
Qua cuộc trò chuyện của họ, tôi dần nhận ra anh ta, đồ đệ mà bố tôi từng dẫn dắt khi còn sống, coi như nửa đứa con trai, hồi đó tôi còn gh/en tị với anh ta nữa đấy.
Sau này nghe nói anh ta thực hiện nhiệm vụ bí mật nên không thấy đâu nữa.
Đám tang của bố tôi anh ta cũng không kịp tham dự.
Tôi vốn còn đang nghĩ làm sao để tìm mẹ, không ngờ lại dễ dàng đến thế!
Đợi anh ta đi rồi, tôi lập tức vui sướng bay lên, gọi bà An Thắng: "Mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi!"
"Con là Tinh Tinh đây, con là Lục An Tinh, con lại về rồi đây!"
Bà An Thắng cười khổ: "Thằng bé Trịnh Kiệt này, dạy con nói những câu này chắc tốn không ít thời gian nhỉ."
Hỏng rồi, tôi thành thế thân của chính mình rồi.
Tôi gào lên: "Bà An Thắng! Sao bà có thể không nhận ra đứa con gái đáng yêu của mình chứ, lần trước con biến thành gián bà còn nhận ra được cơ mà!"
Tôi đậu lên vai bà, dụi dụi vào má bà, dụi phải một gương mặt đẫm nước mắt.
"Là Tinh Tinh của mẹ, mẹ không phải đang nằm mơ đấy chứ?"
Bà tự cắn mạnh vào mình một cái, hoảng hốt: "Sao không đ/au, sao lại không đ/au thế này!"