Cơn gió thu mang theo hơi lạnh đã ch/ôn vùi sức sống của nó.
6
Lần thứ tư, tôi biến thành một con mèo mướp.
Khoảng hơn một tuổi, đang ở độ tuổi thanh niên nổi lo/ạn.
May mắn là tôi vẫn ở trong thành phố này, không cần phải bôn ba hàng nghìn dặm để về nhà.
Không may là tôi ở cách nhà hơi xa, việc sinh tồn trước khi về đến nhà là một vấn đề.
Nhưng không thành vấn đề, tôi li/ếm li/ếm lông, ánh mắt lộ rõ vẻ hung dữ.
Gen hiếu chiến của mèo mướp cộng với tư duy con người của tôi, việc trở thành lão đại trong giới mèo là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sau khi đá/nh bại mọi đối thủ trong giới mèo, tôi trở thành mèo vương, đàn em dưới trướng cung kính dâng đồ ăn, mạng lưới tin tức của mèo mướp vàng được tôi tận dụng, còn những con mèo tam thể nịnh nọt cũng mang đến cho tôi không ít thông tin hữu ích.
Meo meo meo? Khu nhà của tôi sắp giải tỏa rồi sao?
Không được, tôi phải nhanh chóng quay về, nếu không họ chuyển nhà rồi thì tôi biết tìm mẹ thế nào đây!
Bốn chân tôi chạy như bay, không kể ngày đêm, cuối cùng cũng về đến khu chung cư quen thuộc.
Ông trời vẫn còn thương tôi, tôi vừa đi vừa đụng ngay phải mẹ đang đi chợ về!
Bà An Thắng mặc chiếc áo khoác dày cộp, nhưng trông càng thêm lẻ loi, bà g/ầy đi nhiều quá.
Tôi nũng nịu, bước những bước chân nhỏ xíu chạy đến dưới chân bà ăn vạ.
Cái thân hình mềm mại đổ ập xuống, để lộ bụng, kêu lên đầy nũng nịu: "Miêu ừ... miêu ừ~"
Thấy con đáng yêu thế này, mẹ An Thắng, mẹ không động lòng sao! Nhìn con đi, nhìn con đi, con không tin là mẹ lại thờ ơ.
Mau mang con về nhà đi, mau nhận ra con đi!
Trên cột đèn không biết từ lúc nào đã ló ra năm sáu cái đầu mèo, chúng kinh ngạc nhìn tôi, dùng tiếng mèo xì xào bàn tán.
"Đây chính là Tang Bưu, lão đại khu A mà anh Mướp Vàng nói đây sao?"
"Sao nó lại kêu nũng nịu hơn cả con Mi Mi thế?"
"Tao biết, con người gọi đó là: giả vờ năm phút, vinh hoa phú quý cả đời."
Mặt mèo tôi đỏ bừng, ngượng ngùng đứng dậy, giả vờ như không nghe thấy.
Tôi nghiêng đầu quan sát biểu cảm của bà An Thắng, thấy bà có chút mềm lòng, tôi càng diễn nhiệt tình hơn, nhẹ nhàng cào vào ống quần bà, ngước khuôn mặt mèo đáng thương lên.
"Miêu ừ... miêu ừ--"
Đưa con về nhà đi, mẹ.
Bà bị sự khao khát mãnh liệt trong mắt tôi làm cho lay động, thở dài cam chịu.
"Mi Mi, mẹ có lẽ sẽ không nuôi tốt được con, nhưng nếu con không chê, thì về nhà với mẹ đi."
Người mẹ mềm lòng, con biết ngay là ăn vạ kiểu gì cũng đúng mà!
Tôi từng bước từng bước theo mẹ về nhà, bước vào phòng, tôi đi tuần một vòng, được đấy, nhà cửa rất sạch sẽ, xem ra mẹ sống không đến nỗi buông thả.
Nhưng sao mẹ vẫn chưa nhận ra tôi, con đã bảo là con sẽ quay lại mà.
Nhưng nhanh chóng sau đó, tôi đã biết lý do.
Từ ban công vang lên vài tiếng kêu nhỏ xíu của mèo.
Hai con mèo sữa bò nhỏ xíu nhút nhát ló đầu ra.
Đáng gh/ét! Lại có mèo nhanh chân hơn mình!
Thảo nào mẹ không nghĩ đó là tôi!
Đồ mèo ăn vạ! Đáng x/ấu hổ!
Tôi lấy khí thế của mèo vương, nhân lúc mẹ quay đầu đi lấy thức ăn cho mèo, tôi tuyên bố vị thế chủ quyền trong căn nhà này.
Hai con nhỏ r/un r/ẩy.
Sau khi dọa xong, tôi lại thấy mình lớn thế này mà còn ăn giấm của hai con mèo nhỏ thì thật không nên.
Nhưng tình thế hiện tại khác rồi, sự tồn tại của hai con mèo này làm tăng độ khó cho việc mẹ nhận ra tôi.
Tôi muốn giống như lần làm bướm, tạo ra ký hiệu ngôi sao năm cánh cho mẹ thấy.
Nhưng nhà tôi là sàn gạch, tường cũng không để lại dấu vết, nơi duy nhất có thể làm dấu chỉ có cát trong khay vệ sinh.
Tôi nhăn mặt mèo, liều thôi!
Tôi đuổi hai con mèo nhỏ ra khỏi nhà vệ sinh của mèo, dùng móng vuốt cào cào trong cát, cuối cùng cũng cào ra được cái hình dạng tạm ổn.
Tôi vui sướng chạy như bay đến bên chân mẹ, kêu meo meo, dẫn bà đến xem.
Đợi đến khi bà An Thắng cùng tôi đi xem thì một trong hai con mèo sữa bò đang ngồi trong đó, đúng lúc đang đi vệ sinh.
Cái hình của tôi!
Tôi thảm thiết kêu một tiếng meo.
7
Con mèo sữa bò vẫn còn quá nhỏ, tiếng mèo chưa qua nổi cấp bốn, không thể giao tiếp bình thường với tôi, nó chỉ biết mình làm sai, ánh mắt ngây thơ, tủi thân vô cùng.
Bà An Thắng hiểu lầm, dịu dàng nói: "Muốn đi vệ sinh hả? Tiểu Hắc vẫn còn đang dùng, con đợi nó dùng xong được không? Mai mẹ m/ua thêm cái nữa, nếu con không nhịn được thì mẹ đưa con vào nhà vệ sinh."
Tôi hu hu hu, cũng chỉ đành tính kế lâu dài, chờ cơ hội khác.
Những ngày sau đó, cơ hội tôi muốn tìm mãi không đến, không phải bị Tiểu Hắc quấy rối thì cũng bị Tiểu Bạch phá hỏng.
Con mèo sữa bò đúng là đồ "ngáo" trong giới mèo, tôi ôm đầu, dở khóc dở cười.
Bà An Thắng hình như trí nhớ không còn tốt như trước, ba bữa lại quên cho chúng tôi ăn.
Bà cũng nhận ra điều đó, lần sau cho ăn bà đều xin lỗi chúng tôi, còn nói muốn làm cái máy cho ăn tự động, như vậy chúng tôi tự ấn là có thể ăn được, không cần phải đói mà kêu meo meo nữa.
Móng vuốt tôi vung lên, trịnh trọng biểu thị: Phải xử lý nghiêm túc, thực hiện nghiêm túc, đẩy nhanh hơn nữa việc xây dựng cơ chế cho ăn tự động, làm sao để mèo có thức ăn, không bị đói bụng.
Bà hành động rất nhanh, ngày hôm sau chúng tôi đã được ăn buffet, hai con mèo sữa bò nhỏ không biết no đói, ấn bao nhiêu ăn bấy nhiêu, chỉ có thể do tôi kiểm soát khẩu phần.
Vừa phải trông mèo nhỏ, vừa phải nghĩ cách nhận nhau với mẹ, lại còn phải nhảy nhót trước mặt mẹ tìm sự chú ý, tôi cảm thấy mệt quá.
Chăm hai con mèo nhỏ đã vất vả thế này, lúc mẹ chăm tôi chắc chắn còn vất vả hơn.
Ngày hôm nay, mẹ không ra ngoài, cả ngày thu mình trong nhà, tôi đuổi hai con nhỏ ra ban công ăn cơm, còn mình thì thoải mái cuộn tròn trong lòng mẹ.
Bà An Thắng đang lướt video ngắn, lướt trúng một đoạn giới thiệu phim, mắt mèo tôi trợn lên, một tia sáng lóe lên trong đầu!
Là bộ phim "Vanilla Sky" của Tom Cruise!
Có một câu thoại trong đó tôi cực kỳ thích.
"Kiếp sau, khi chúng ta đều là mèo, gặp lại nhé."
Tôi xúc động hẳn lên, chìa móng mèo ra, ngăn ngón tay đang lướt tiếp của bà An Thắng lại, chỉ vào màn hình kêu meo meo thật lớn.
Đúng lúc, đoạn giới thiệu nhắc đến câu này, cảm xúc tôi càng thêm mãnh liệt, dụi mạnh vào mặt mẹ.
Bà An Thắng không hiểu chuyện gì, chỉ không ngừng an ủi tôi, đoán xem tôi khát hay đói, hay là muốn đi vệ sinh.
Có lẽ vì tiếng meo của tôi quá lớn, mẹ không nghe thấy câu thoại này.
Nhưng bộ phim này đã nhắc nhở tôi!