Đưa lên mây xanh

Chương 7

05/09/2025 13:05

“D/ao Thư đã hầu hạ bên điện hạ nhiều năm nay, điện hạ đối với D/ao Thư cực kỳ tốt.”

Ánh mắt nàng tha thiết hướng về phía Trưởng Công chúa.

Giọng nàng càng lúc càng xúc động:

“D/ao Thư từng có một giấc mộng, trong mộng có người không ngừng gọi tên D/ao Thư, khi mộng tàn mới nhìn rõ, người ấy chính là điện hạ.”

Tạ D/ao Thư ánh mắt lấp lánh, mang theo vô hạn kỳ vọng, run giọng thưa:

“Người ấy nói với ta, điện hạ chính là sinh mẫu của D/ao Thư. Chính vì thế, D/ao Thư mới dám năm mười tuổi bỏ Hầu phủ, một lòng theo hầu điện hạ!”

Lời vừa dứt, cả điện xôn xao, mọi người nhìn nhau đầy hoài nghi.

Duy chỉ có đôi mắt mệt mỏi của Trưởng Công chúa dần trở nên trong suốt, nhìn Tạ D/ao Thư tràn ngập niềm xúc động và yêu thương.

Ánh mắt ấy, tựa như xuyên qua nàng để nhìn về một bóng hình khác.

Trưởng Công chúa che mặt ho nhẹ:

“Giấc mộng này quả thật như vậy?”

Thấy Trưởng Công chúa xúc động, Tạ D/ao Thư càng tin chắc nàng chính là sinh mẫu.

Nàng nghẹn ngào, giọng đẫm lệ:

“D/ao Thư nếu nói dối, nguyện ch*t không toàn thây.”

Tạ D/ao Thư dập đầu mạnh, run run thưa:

“Cúi xin điện hạ cùng D/ao Thư nhận thân bằng giọt m/áu, minh chứng thân phận!”

Cả điện ồn ào như ong vỡ tổ.

Lẽ nào nàng thật là m/áu mủ của Trưởng Công chúa, nhưng vì sao lại lưu lạc bên ngoài?

“Tạ D/ao Thư gan to bằng trời, dám thốt lời ngông cuồ/ng, chẳng lẽ không biết đứa trẻ ấy là nghịch lân của Trưởng Công chúa?”

“Nếu nàng thật là con ruột, Hầu phủ ắt phải gánh trách nhiệm, các ngươi quên rồi sao? Tạ D/ao Thư từng là đích trưởng nữ của Hầu phủ!”

“Chuyện này không thể nào, con của Trưởng Công chúa...”

Một lão vương phi ngậm lời, như thể đứa trẻ ấy là bí mật bất khả ngôn.

Ta đưa mắt nhìn Cố Thái y đang trực điện tối nay.

Không ai biết, Cố Thái y chính là anh láng giềng thanh mai trúc mã của mẫu thân.

Sau khi hương thí thất bại, ông biết mình không hợp khoa cử.

Bèn chuyển sang học y, mong ngày đỗ đạt báo hiếu mẫu thân.

Nhưng khi ông khổ luyện vào Thái y viện,

mẫu thân đã bị song thân đưa vào Hầu phủ làm thiếp, duyên phận dứt đoạn.

Mấy năm trước, Cố Thái y từng tìm đến ta.

Ông muốn nhận ta làm nghĩa nữ, đưa ta rời Hầu phủ, nhưng ta từ chối.

Ta muốn tận mắt nhìn Tạ D/ao Thư đắc ý rồi sụp đổ thảm hại!

11

Tạ D/ao Thư quỳ rạp dưới điện.

Không gian tĩnh lặng đến mức nghe cả tiếng kim rơi.

Hồi lâu sau, Trưởng Công chúa phất tay.

“Truyền Cố Thái y tới, bổn cung muốn tự tay nhận thân bằng giọt m/áu.”

Cố Thái y thấy ta không muốn rời phủ, bèn nhận ta làm cháu.

Thuở nhỏ, ông chịu ân huệ từ gia đình mẫu thân.

Muốn báo đáp, nên ta nhờ ông những năm qua cố gắng điều đến phủ Trưởng Công chúa.

May thay, trời không phụ người.

Cố cữu không chỉ thành thân tín của Trưởng Công chúa, mà còn được nể trọng.

Còn Tạ D/ao Thư, luôn tìm cách thân cận người trong phủ.

Ta cố ý để Cố cữu nhận lễ vật của nàng.

Để trong thời khắc then chốt, có thể phản kích.

Khi Cố Thái y bưng chậu nước cùng kim bạc tới,

bao ánh mắt đổ dồn về phía chậu nước trong vắt.

Giọt m/áu từ ngón tay Trưởng Công chúa rơi xuống đỏ rực.

Tạ D/ao Thư nóng lòng chích m/áu nhỏ vào chậu.

Mọi người nín thở dõi theo, sợ lỡ mất bí mật trời long đất lở.

Ngay cả Thái hậu cũng dán mắt vào chậu nước.

Giây phút hai giọt m/áu hòa làm một,

Tạ D/ao Thư trợn mắt, thở phào nhẹ nhõm.

Nàng lao vào lòng Trưởng Công chúa, nức nở:

“Nương nương đã nhận con chưa? Con chính là con ruột của nương!”

“Mẹ ơi!”

Trưởng Công chúa rơi lệ ôm ch/ặt nàng.

Cố cữu liếc ta, lặng lẽ cất chậu nước.

Ta muốn Tạ D/ao Thư thành con gái Trưởng Công chúa.

Chỉ có thế, nàng mới vĩnh viễn lỡ hội tuyển tú.

Mà những ngày tháng huy hoàng của nàng, còn ở phía sau.

Trưởng Công chúa ôm nàng không rời, lặp đi lặp lại:

“Bổn cung biết mà, bổn cung biết sẽ không đá/nh mất con!”

Cảnh tượng cảm động khiến bao người kinh ngạc.

“Không ngờ D/ao Thư thật là con gái Trưởng Công chúa!”

“Không thể nào, lẽ nào lời đồn trong cung sai? Sao nàng lại là con bà ấy được?”

Tiếng bàn tán dậy điện.

Hoàng đế ho nhẹ, tất cả im bặt.

Thái hậu đứng dậy tuyên bố:

“D/ao Thư đã hầu hạ công chúa nhiều năm. Nay đã rõ thân phận, hoàng nhi hãy phong nàng làm Quận chúa.”

Tạ D/ao Thư nở nụ cười đắc thắng, vội quỳ tạ.

Chưa kịp mở lời, một giọng nói vang lên:

“Khoan đã!”

Ta nhíu mày quay sang.

Hiền Vương hùng hổ bước vào, đai ki/ếm lấp lánh, ánh mắt lạnh băng.

Ngài liếc nhìn Tạ D/ao Thư, rồi dịu dàng hướng về Trưởng Công chúa.

Hiền Vương vừa tuần biên về, là đệ ruột của Trưởng Công chúa, cũng là hoàng tử út của Thái hậu.

Mấy năm ly biệt, nay mới gặp.

Thái hậu đỏ mắt xúc động.

Ai nấy đều biết, Hoàng đế không phải con đẻ của Thái hậu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0