Đêm khuya, một người ôm gối, lăn lộn trên giường, trong lòng sôi sục những bọt khí ngọt ngào xen lẫn chua xót. Nhắm mắt lại, hình ảnh Tạ Vân Cảnh hiện lên đầy ắp.
Lưu Ly dán mắt ngoài cửa.
- Cô nương bị tà nhập rồi!
Mẹ tôi lắc đầu.
- Đang yêu đấy! Ta đặt ba mươi đồng, cược Kim Thế Anh.
Lưu Ly: - Hừ, bà là phu nhân mà keo kiệt thế? Tôi cược ba mươi hai đồng vào Trình Tuấn!
Hôm sau sự thật phơi bày.
Khi Trình Tuấn và Kim Thế Anh đến, tôi dứt khoát cự tuyệt cả hai.
Mẹ và Lưu Ly biến sắc.
- Chẳng lẽ lại là Chu Tấn?
- Huyên nhi, con đừng dại thế!
- Quyết không phải hắn! Thôi đừng hỏi nữa, đợi thời cơ đến tự khắc sẽ dẫn người ấy về ra mắt.
Chuyện tôi từ chối hai chàng nhanh chóng lan khắp Nam Châu. Trong cửa hiệu, các mệ xì xào:
- Nhà họ Trình giàu có, Kim Thế Anh lại là võ cử nhân, nghe nói còn có thân tộc làm quan to trong quân đội. Gia thế như vậy mà chê, nàng muốn gả cho ai?
25
- Gả ai? Tất nhiên là còn mơ tới Chu Tấn nhà ta chứ!
Mẹ Chu Tấn khoác tay con trai, nghênh ngang bước vào. Bà ta gi/ận dữ, Chu Tấn thì hớn hở:
- Thanh Huyên, mẫu thân đã đồng ý!
- Chuyện hủy hôn coi như không có. Đợi ta đỗ tiến sĩ sẽ cưới nàng về.
Mẹ hắn trợn trừng mắt, tay mân mê lụa là trên giá:
- Vốn dĩ con nhà buôn như ngươi, ta quyết không ưng.
- Nhưng gần đây nghe thiên hạ đồn đại, Trình gia và Kim gia đều tranh giành ngươi, chứng tỏ ngươi cũng có chút bản lĩnh, tạm đủ phối với con trai ta.
- Chờ con ta đỗ cao, bao đại quan sẽ tranh nhau bắt rể. Với tư chất của nó, Thị lang Lễ bộ cũng phải mến m/ộ. Tống Thanh Huyên, ngươi phải biết nó đã hy sinh bao nhiêu vì ngươi!
Khách trong tiệm xì xầm:
- Bị hủy hôn rồi còn muốn cưới? Trình công tử và Kim công tử, ai chẳng hơn Chu Tấn trăm lần? Tống chủ quán thật ngoan cố!
Mẹ Chu Tấn trợn mắt:
- Nói bậy! Nếu họ giỏi thế sao Tống Thanh Huyên không gả?
- Con trai ta tài hoa hơn người, Thanh Huyên, ngươi nói có phải không?
- Đồ đi/ên!
Tôi hất nguyên chén trà xuống đất.
- Sáng sớm đã có kẻ đến phát đi/ên trước cửa hiệu ta, thật xui xẻo!
- Mẹ họ Chu, ta đã nói rõ: Sau khi hủy hôn, mỗi người đường ai nấy đi, tuyệt đối không kết tơ duyên.
- Còn Trình Tuấn và Kim Thế Anh đều là người xuất chúng, hơn con bà cả ngàn lần. Ta không gả là do vô duyên, chứ không phải vì vấn vương con bà!
26
Mẹ Chu Tấn giậm chân:
- Tấn nhi, nhìn con tiện tỳ này dám cả gan đấy!
Chu Tấn nhăn mặt:
- Tống Thanh Huyên, ta khó nhọc thuyết phục mẫu thân, sao nàng còn trêu tức bà?
- Xin lỗi đi, hôn ước vẫn còn hiệu lực.
Tôi ném bàn tính về phía hắn:
- Không hiểu tiếng người sao? Ta chê ngươi, không đời nào kết hôn, cút ngay!
Chu Tấn lùi lại:
- Nàng đâu cần nói lời phẫn nộ thế.
- Không nhận lời họ, chẳng phải đang đợi ta quay đầu sao?
Mấy nữ khách trố mắt xem kịch. Người bảo: Xem ra không phải gi/ận cá ch/ém thớt, Tống tiểu nương có chí khí, đâu thèm ăn cỏ quay đầu. Kẻ khác cãi: Nếu không còn tình cảm, sao lại từ chối cả Trình lẫn Kim?
- Đàn ông tốt thế, Tống cô nương đã hai mươi mốt tuổi, bỏ lỡ cơ hội này, chẳng lẽ còn chọn ai hơn?
- Nhổ!
Mẹ Chu Tấn phun nước bọt:
- Con nhà buôn tồi như ngươi, được gả cho con ta là tổ tiên phù hộ. Không chọn họ, chẳng lẽ mơ tới Tạ Vân Cảnh?
Ở Nam Châu, Tạ Vân Cảnh là hiện thân của giấc mơ hão huyền.
Nhà hắn danh giá, tài sắc vẹn toàn. Các cô gái trong thành khi kén chồng mà chê bai nhiều lần, mẹ sẽ m/ắng: Đứa này chê đứa kia chán, mày tưởng mày là Tạ Vân Cảnh sao? Đừng mơ, người ta nào thèm nhà mình!
Thế nhưng lời mẹ Chu Tấn vừa dứt.
Tạ Vân Cảnh đã bước vào.
- Ai gọi ta?
27
Thấy chàng, khóe môi tôi không nén được nụ cười.
- A Cảnh.
Mẹ Chu Tấn châm chọc:
- Ôi giời! Còn A Cảnh cơ đấy?
- Không phải ta phát đi/ên, mà là mụ này đang lên cơn xuân!
- Tạ công tử ngài thân phận thế nào, quen biết mụ sao? Chữ "A Cảnh" là mụ gọi được ư?
- Tạ công tử, tôi nói cho ngài biết, cái Tống...
Bà ta xông tới bên Tạ Vân Cảnh nhưng bị tiểu tử đẩy ra. Tạ Vân Cảnh như không thấy, nắm tay tôi:
- Thanh nhi, trưa nay muốn ăn gì?
- Lầu Thiên Hương vừa có đầu bếp Tây Bắc đến, muốn thử không?
Tôi bật cười - Hôm qua tán gẫu nhắc chuyện thiếu thời ở Tây Bắc, khẽ than nhớ món bột phương Bắc. Không ngờ hôm nay liền có đầu bếp tới. Ắt hẳn là do Tạ Vân Cảnh mời về.
Qua những ngày tiếp xúc, tôi nhận ra chàng khác hẳn Chu Tấn. Chu Tấn làm chút việc nhỏ đã khoe khoang, tỏ vẻ ban ơn, muốn người ta khắc cốt ghi tâm. Còn Tạ Vân Cảnh dù chuẩn bị tinh tường vẫn tỏ ra nhẹ nhàng, chẳng khiến tôi áy náy.
- Lưu Ly trông nom cửa hiệu. Ta cùng Tạ công tử ra ngoài chút.
Lưu Ly ôm lụa từ kho ra, thấy tay chúng tôi nắm ch/ặt, tròn xoe mắt:
- Dạ vâng! Cô nương cứ yên tâm, tiểu nô sẽ trông nom chu đáo!