Lệ Thuộc Ác Tính

Chương 11

24/01/2026 17:59

Kiều Dương cười: "Không nhớ thì thôi, nếu không phải hôm nay thấy anh ta, em cũng sắp quên mất rồi."

Nhưng Lâm Bách Vi thực sự không nhớ, không phải giả vờ.

Anh vắt óc nhớ lại rất lâu, mãi đến trước giờ đi ngủ mới gượng ép nhớ ra chút ít.

2

Những ngày đầu tiên sau khi bố Lâm Bách Vi qu/a đ/ời, cũng là những ngày lòng tự trọng của Lâm Bách Vi mạnh mẽ nhất trong đời.

Bố anh hy sinh khi làm nhiệm vụ, trở thành anh hùng, đột nhiên bao ánh mắt đổ dồn về phía anh.

Giáo viên trường tuyên dương sự nghiệp của bố anh, nói gia đình Lâm Bách Vi hiện gặp khó khăn, kêu gọi học sinh quyên góp.

Lâm Bách Vi không phải không biết ơn, nhưng đồng thời cũng cảm thấy mọi người đang thương hại mình.

Anh đột nhiên trở thành kẻ yếu thế, mà anh gh/ét cảm giác ấy.

Sau này, bố mẹ Kiều Dương nhận nuôi anh.

Hoàn cảnh đổi thay chóng mặt, ánh mắt của một số người nhìn anh lại khác đi, cứ như anh gặp họa được phúc, vớ được món hời lớn vậy.

Lâm Bách Vi cũng không biết có phải mình quá nh.ạy cả.m không, tóm lại là có cảm giác khó chịu không nói nên lời.

Khi Trần Thư Kiệt nói Kiều Dương "đúng là đại thiếu gia", suy nghĩ của Lâm Bách Vi chỉ thoáng qua.

Anh nghĩ, Kiều Dương mong manh như vậy, bị thương một chút xíu thôi cũng kêu gào nửa ngày, em ấy đương nhiên là một thiếu gia rồi.

Thế là Lâm Bách Vi mỉm cười: "Em ấy vốn dĩ là thiếu gia mà."

Trần Thư Kiệt lại nói: "Cũng phải thôi, con nhà giàu mà. Khó chiều là đương nhiên. Ai bảo cậu sống nhờ nhà người ta? Đành phải nuông chiều vậy."

Lâm Bách Vi im lặng.

Anh cũng không biết Trần Thư Kiệt có á/c ý không, có phải đang mỉa mai gì không, anh chỉ theo bản năng không muốn người ta thấy mình hèn nhát, yếu đuối, đến một cậu bạn cùng tuổi cũng không đối phó nổi.

Cho nên anh thuận theo lời Trần Thư Kiệt, nhấn mạnh vào "ân tình", coi đó như cách bày tỏ mình không phải quả hồng mềm để ai muốn nắn thì nắn, chỉ là bất đắc dĩ thôi.

Anh không ngờ Kiều Dương lại nghe được câu chuyện này.

Trước khi ngủ, Lâm Bách Vi ôm Kiều Dương đầy hối lỗi xin lỗi:

"Anh xin lỗi, không phải anh thực sự thấy em đáng gh/ét, chỉ là lòng tự trọng của anh..."

Kiều Dương buồn ngủ đến mức ngáp ngắn ngáp dài, không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Hả?"

Lâm Bách Vi giải thích về cuộc nói chuyện với Trần Thư Kiệt, nhấn mạnh chỉ là muốn giữ thể diện.

Kiều Dương mở to mắt ngây thơ hỏi: "Vậy anh có khó xử thật không?"

Lâm Bách Vi thề thốt: "Thực sự không có! Anh luôn muốn tốt cho em, từ trước đến nay đều vậy."

"Thế là được rồi." Kiều Dương ôm lấy anh dụi đầu vào ng/ực, "Buồn ngủ quá, ngủ thôi."

Nếu để Kiều Dương nhớ lại những việc ngốc nghếch từng làm, thì "khăng khăng cho rằng tình cảm của Lâm Bách Vi không chân thành" hẳn sẽ nằm trong top.

Nhưng không sao.

Ai cũng có lúc dại khờ.

Như Lâm Bách Vi, từng nghĩ Kiều Dương thực sự chán gh/ét mình.

[Ngoại truyện - Lâm Bách Vi]

1

Lần đầu gặp Kiều Dương, Lâm Bách Vi đã cảm thấy em ấy giống như một con búp bê quá đỗi tinh xảo.

Đôi mắt to tròn, mái tóc xoăn tự nhiên, lúc cười bên môi có hai lúm đồng tiền, đáng yêu đến mức khiến tim người ta r/un r/ẩy.

Anh nghĩ, cậu bé như vậy xứng đáng được nâng niu trên tay.

Nên khi Kiều Dương bị đ/ứt tay, rầu rĩ đưa vết thương cho anh xem, Lâm Bách Vi cẩn thận dán băng cá nhân.

Khi Kiều Dương không muốn làm bài, nũng nịu nhờ "anh giúp em với", Lâm Bách Vi thức đêm làm hai bộ bài tập, còn cố bắt chước nét chữ của cậu.

Khi Kiều Dương nghe chuyện m/a không dám ngủ một mình, ôm gối gõ cửa phòng anh, Lâm Bách Vi để em ấy chiếm giường mình dù bị đạp xuống đất lúc ngủ.

Anh chỉ lặng lẽ đắp lại chăn cho em ấy, rồi co mình vào góc nhỏ.

Dù chỉ hơn Kiều Dương một tuổi, Lâm Bách Vi chín chắn sớm, thấu hiểu tính em.

Anh biết Kiều Dương bề ngoài ngỗ ngược nhưng khát khao tình thương.

Bố mẹ Kiều Dương ít khi về nhà, mỗi lần về lại lạnh nhạt.

Kiều Dương thường làm ầm ĩ mong được chú ý, nhưng chỉ nhận về những lời trách m/ắng.

Từ khi Lâm Bách Vi đến, Kiều Dương chuyển hết sự quấy phá sang người anh. Đôi lúc Lâm Bách Vi thấy em đáng gh/ét, nhưng phần nhiều là thương cảm và yêu mến.

Khi ấy, Lâm Bách Vi thực sự coi Kiều Dương như em trai.

2

Thời trung học, không hiểu từ lúc nào, Kiều Dương đột nhiên tỏ ra th/ù địch với Lâm Bách Vi.

Ban đầu, Lâm Bách Vi nghĩ em ấy đang nổi lo/ạn tuổi dậy thì.

Bản thân anh không có tuổi nổi lo/ạn - khi đến độ tuổi ấy, bố mất mẹ bệ/nh, sống nhờ người khác, anh không có quyền phản kháng.

Nhưng anh để Kiều Dương có đặc quyền ấy.

Đến khi sự nổi lo/ạn của Kiều Dương kéo dài - và chỉ nhắm vào mình anh - Lâm Bách Vi chợt nhận ra: Kiều Dương thực sự chán gh/ét mình.

Em ấy thấy phiền phức khi luôn quản lý em từng li từng tí.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
2 Hận Tôi Đi Chương 15
10 Không thể tin nổi Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sống Lại, Điều Duy Nhất Tôi Muốn Làm Là Được Gần Anh Ấy

Tôi sống lại rồi, quay về đúng ngày tôi tỏ tình với Cố Tu Trúc. Giữa tiếng reo hò ầm ĩ chói tai, anh ta nhìn tôi đang khóc đến sưng húp cả mắt, giọng điệu lạnh lùng như băng giá Siberia. "Tô Vãn Tinh, dùng cái cách gây chú ý lố bịch này, cô thấy có ý nghĩa không?" Dứt lời, anh ta đã quay đầu sang, ánh mắt rơi xuống Tần Ngữ Phi đang duyên dáng đứng bên cạnh, lập tức dịu dàng như nước mùa xuân. "Ngữ Phi, cậu đợi tớ một lát, tớ xử lý xong phiền phức này sẽ đến ngay." Anh ta quay lại nhìn tôi, mày chau lại đầy vẻ mất kiên nhẫn và dạy dỗ. "Cô không thể học tập Ngữ Phi người ta, trầm tính một chút à? Có thời gian thì đọc thêm sách, nâng cao nội tâm, đừng có cả ngày trong đầu chỉ toàn mấy chuyện yêu đương vớ vẩn..." Tôi phiền ch//ết đi được. Thật đấy. Cái miệng lải nhải không ngừng của anh ta, như một con ruồi ph//iền phức, cứ vo ve bên tai, còn che mất tầm nhìn của tôi nữa. Tôi đột ngột đẩy mạnh anh ta ra, dùng hết sức bình sinh, lao về phía góc kh//uất bị đám đông lãng quên sau lưng anh ta, bổ nhào vào một vòng tay nóng rực và rắn rỏi. "Chồng ơi..." Tôi ôm ch//ặt người trong lòng, bao nhiêu t//ủi h//ờn và nhớ nhung dồn nén suốt hai kiếp, ngay khoảnh khắc này vỡ òa thành nước mắt, kh//óc đến x//é lòng. Văn Dã mười tám tuổi vẫn còn sống, mùi hương nắng mai trên người cậu ấy không còn lẫn với mùi khói đặc và than ch//áy nữa. Tốt quá rồi, mọi thứ... vẫn còn kịp.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
0