Quỷ Đáng Yêu

Chương 3

04/08/2026 10:27

Vừa treo mình trên người anh ta, tôi vừa thổi hơi vào cổ anh ta: "Sao nào, mát không? Khó chịu không?"

Đương nhiên anh ta không nghe thấy.

Tôi tăng thêm trọng lượng của linh thể, xem anh ta kiên trì được bao lâu.

Ai ngờ anh ta vẫn thong dong đọc báo...

Xem ra chiêu này cũng không có tác dụng.

Phương án ba: Tr/ộm đồ.

Nhân lúc Phó Tân Chử ra ngoài chạy bộ, tôi tr/ộm mất quần l/ót của anh ta.

Đừng hỏi tại sao lại tr/ộm quần l/ót.

Hỏi thì chính là, anh ta có thể không mặc áo, mặc quần, nhưng anh ta không dám không mặc quần l/ót.

Tr/ộm xong, tôi định giấu vào phòng tắm. Cái gọi là dưới đèn thì tối, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Tôi đang giấu quần l/ót.

Phó Tân Chử đẩy cửa bước vào.

"Sao anh ta về nhanh thế?" Tôi hoảng lo/ạn trốn tránh, nhưng không ngờ bị túm ch/ặt lấy cổ tay.

Anh ta dồn tôi vào tường.

"Bị tôi bắt được rồi chứ gì? Con m/a háo sắc nhỏ."

Cái gì?

Tôi sợ đến mức hét lên đi/ên cuồ/ng: "A a a! Anh vậy mà nhìn thấy tôi?"

Phó Tân Chử nhếch môi cười.

Một sợi dây trói h/ồn màu đỏ trói ch/ặt lấy tôi.

8

Phó Tân Chử là một đạo sĩ.

Đây là sự thật tôi phát hiện ra sau khi bị bắt.

"Đồ đạo sĩ yêu nghiệt nhà anh."

Trách tôi, không nên tham luyến sắc đẹp.

Bị Phó Tân Chử trói như cái bánh tét ném lên giường, tôi vừa tức vừa gi/ận.

"Anh bắt thì cứ bắt đi, dùng mỹ nhân kế với tôi là sao?"

Anh ta tỏ vẻ ngây thơ vô hại.

"Tôi chỉ tắm rửa ngủ nghỉ thôi, tôi dùng mỹ nhân kế với cô lúc nào?"

Tôi sốt sắng đến đỏ bừng mặt, phản bác anh ta.

"Nhà ai đàn ông đứng đắn mà hở tí là cởi áo cởi quần, lúc ngủ còn thở dốc?"

Anh ta bỗng ghé sát lại, véo má tôi: "Tôi nói mình là đàn ông đứng đắn khi nào?"

Nói xong, anh ta khẽ cắn môi tôi, cưỡng ép đút một viên th/uốc màu đỏ vào miệng tôi.

"Khụ khụ!"

Tôi đẩy anh ta ra.

"Anh cho tôi ăn cái gì đấy?"

Phó Tân Chử cười khẽ: "Đương nhiên là đồ tốt rồi."

"Đồ đạo sĩ thối tha, anh không giữ đạo đức võ lâm!"

Bị ép nuốt th/uốc, tôi tức đến mức cắn ch/ặt môi anh ta.

Ai ngờ, gã này không những không tránh.

Còn được đà lấn tới: "Đạo đức võ lâm là cái gì? Cô là một con m/a nhỏ mà còn đòi hỏi cái này?"

Tôi: "Ưm ưm ừ!"

Được rồi, lần này không những bị đút cho viên th/uốc kỳ lạ, còn mất nụ hôn đầu một cách khó hiểu.

Tôi bị hôn đến mức quay cuồ/ng đầu óc.

Anh ta lại không có ý định dừng lại, tôi đành vừa khóc vừa c/ầu x/in.

"Tôi sai rồi, tôi sai rồi."

Phó Tân Chử ngước mắt, đôi mắt phượng đẹp đẽ hơi nhướng lên, giọng khàn khàn: "Sai ở đâu?"

Tôi bị anh ta hỏi đến mức x/ấu hổ không thôi.

Đành đỏ mặt mở lời: "Tôi không nên lén nhìn anh tắm, không nên hù dọa anh, càng không nên tr/ộm quần l/ót của anh."

Động tác trên tay anh ta hơi khựng lại.

Nụ cười lại càng nguy hiểm hơn: "Vậy sao? Cô còn lén nhìn tôi tắm nữa à?"

Ư ư ư, biết thế đã không nói.

Tôi nhấc chân định chạy trốn, lại bị anh ta túm lấy cổ chân kéo ngược lại.

"Giờ mới muốn chạy, muộn rồi."

9

Tôi bị Phó Tân Chử nh/ốt vào bình h/ồn.

"Này, Phó Tân Chử."

Tôi gõ gõ vào thành bình hỏi anh ta: "Anh sẽ không định luyện hóa tôi thật đấy chứ?"

Phó Tân Chử lắc đầu.

"Tôi chỉ muốn nhờ cô giúp một việc."

"Vậy anh còn không mau thả bà cô này ra?"

"Tôi sợ cô chạy mất."

Anh ta thật thà đến mức đáng ngạc nhiên.

"Yên tâm đi, tôi sẽ không chạy đâu, tôi là người giữ chữ tín nhất."

"Người?"

Được rồi được rồi: "M/a, tôi là con m/a giữ chữ tín nhất."

Tôi thề thốt ba lần.

Phó Tân Chử mới thả tôi ra.

Không chạy, không chạy là kẻ ngốc, tôi điều khiển linh thể, chuẩn bị bỏ trốn.

Nhưng lại không phát hiện ra, khóe môi người đàn ông khẽ nhếch.

"Quên nhắc cô, viên th/uốc tôi cho uống có cấm chú, rời xa tôi quá sẽ khiến linh thể tiêu tán."

Đệt!

Người đàn ông này nhìn thì nho nhã, sao lại xảo quyệt như vậy.

Tôi ngượng ngùng thu lại cái chân vừa bước ra khỏi cửa: "Tôi chỉ thấy ánh trăng ngoài cửa sổ đẹp quá thôi."

"Ánh trăng đẹp quá?"

Phó Tân Chử liếc nhìn mặt trăng đang ẩn sau tầng mây, nhìn về phía tôi.

Tôi lập tức chuyển chủ đề.

"Anh muốn tôi giúp việc gì? Nói trước nhé, tôi là công dân tuân thủ pháp luật, chuyện vi phạm pháp luật kỷ luật tôi tuyệt đối không làm."

"Yên tâm, chỉ là một việc nhỏ thôi."

Việc Phó Tân Chử muốn tôi giúp rất đơn giản: "Sư phụ nói đạo tâm của tôi không vững, cần phải trải qua tình kiếp mới có thể thành đạo."

"Cho nên?"

"Tôi muốn mời cô giúp tôi trải qua kiếp nạn." Ánh mắt anh ta chân thành trong sáng.

Trải qua tình kiếp?

Chẳng phải là yêu đương sao, anh đẹp trai à, anh vậy mà lại nói việc tán gái một cách thanh cao thoát tục thế này.

Tôi cảnh giác: "Sao anh không tìm người phàm?"

"Người phàm không thể đi bắt m/a cùng tôi được, tình kiếp phải trải, m/a cũng phải bắt."

Anh ta ngây thơ, trả lời một cách đương nhiên.

Đệt, sao anh không nói là vì tôi xinh đẹp?

Nhóc con này thật đúng là tận tâm với nghề, yêu đương công việc không bỏ sót cái nào!

Tôi trừng mắt nhìn anh ta.

"Cô không muốn à?" Anh ta có chút căng thẳng.

"Giúp anh thì được, nhưng anh cũng phải giúp tôi một việc."

10

Anh ta nhướng mày: "Việc gì?"

"Tôi không có ký ức trước khi ch*t, không thể đầu th/ai. Anh có thể giúp tôi tìm lại ký ức không?"

"Được, chốt deal!" Anh ta móc ngoéo với tôi.

Đúng là người trên núi, chưa từng trải qua sự đời.

Dễ dàng tin m/a như vậy.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú diễm lệ của anh ta, lòng tôi xao động, không móc ngoéo.

Mà là dùng hai tay nâng khuôn mặt anh ta lên, hôn mạnh một cái.

"Cô, cô làm gì vậy?"

Anh ta bị tôi hôn đến ngẩn người.

"Không phải muốn giả vờ yêu đương để độ kiếp sao, làm gì có cặp đôi nào không hôn nhau?"

Tôi nghiêm túc ngắt lời anh ta.

Lại ghé sát vào môi anh ta.

Lần này, Phó Tân Chử không giãy giụa, mặc cho tôi cắn lấy đôi môi mỏng xinh đẹp của anh ta.

Ngọt thật.

Một nụ hôn kết thúc, anh ta mới đỏ mặt đẩy tôi ra.

"Cái, cái này nhanh quá."

Nhanh? Lúc anh ngày đêm hở ngựk phơi bụng quyến rũ tôi sao không thấy nhanh đi.

"Nhưng cặp đôi tôi từng thấy đều như thế này mà."

"Thật, thật sao?"

Anh ta đỏ mặt nhìn tôi.

Tôi gật đầu: "Đương nhiên rồi, tôi có nhiều kinh nghiệm lắm đấy."

Kinh nghiệm xem tivi mà ra.

Nghe vậy, biểu cảm anh ta hơi khựng lại.

"Cô có nhiều kinh nghiệm?"

Tôi tự hào: "Đương nhiên, không thì sao giúp anh được."

Mặt Phó Tân Chử càng đen hơn.

Kéo tôi qua, cắn mạnh vào môi, bắt đầu học ngay làm ngay.

"Phó Tân Chử, anh là chó à?"

"Ưm ưm."

Lưỡi đã chui vào rồi.

Hôn giỏi thế này, chẳng giống đạo sĩ nhỏ chưa từng xuống núi chút nào.

Chiều tà dần buông.

Phó Tân Chử chuẩn bị đưa tôi ra ngoài bắt m/a.

"Tôi chỉ nhận việc giúp anh trải tình kiếp thôi, đi bắt m/a cùng anh thì giá tính riêng."

"Tiền công đã trả rồi!"

Anh ta xoa đầu tôi: "Viên th/uốc đưa cô uống lúc trước, có thể khôi phục ngũ quan của cô."

Cái gì? Còn có loại th/uốc này nữa!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
6 An Lan Năm Tháng Chương 18
9 Alpha hỗn loạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm