Hồng Nhan Cố Sự

Chương 1

11/08/2025 23:42

Ta vì Thái hậu nương nương quá cố thủ hiếu ba năm, kẻ đã hứa hôn cùng ta là Cửu hoàng tử Tiêu Vô Mịch lại muốn hối hôn ước, cưới kẻ khác.

Mọi người đều khen ta diễm lệ nhu mì, hắn lại bảo gh/ét cái điệu bộ giả tạo cùng sự bất biến của ta, khiến ta thành trò cười khắp kinh thành.

Lòng ta ng/uội lạnh, quay đầu gả cho Yên vương trấn thủ Bắc Cương là Tiêu Vô Tầm.

Cửu hoàng tử đuổi tới Bắc Cương khóc lóc cầu ta trở về.

Khi ấy ta cùng phu quân mỗi người một ngựa, hắn nói: "Vương phi của bản vương vừa lo việc nội trợ điểm trang, lại cưỡi ngựa yêu võ trang, nàng muốn làm gì, bản vương đều tùy nàng."

1

Ta là cô nhi của Trung Dũng hầu, từ nhỏ sống bên Thái hậu.

Thái hậu dạy dỗ ta tận tình, lại khi ta mười tuổi chọn cho ta lương phu - Cửu hoàng tử Tiêu Vô Mịch.

Từ đó ta biết một ngày mình sẽ thành hoàng tử phi, nên luôn cung kính siêng năng, nhu thuận trinh tĩnh.

Ta học hết mọi bổn phận chủ mẫu nên biết, như toán số, thêu thùa, ta còn giỏi nữ công, để xứng với kẻ quang phong tế nguyệt là Tiêu Vô Mịch.

Ba năm ta trai giới niệm Phật nơi hoàng lăng, Cửu hoàng tử quen tiểu thư út nhà thừa tướng là Chu Nhan, nữ tử ấy nhỏ ta ba tuổi, dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn, tính tình hoạt bát linh động, khiến Cửu hoàng tử mê mẩn.

Khi ta về cung, đã thành trò cười.

Cung không còn Thái hậu thương ta, việc Cửu hoàng tử muốn hối hôn đã rõ như ban ngày, lúc ta bước vào cung môn nào hay, khiến ta như lò lửa mùa hạ quạt mo mùa đông, thừa thãi vô cùng.

Ta tới Ninh Hi cung thu xếp y phục cùng tài vật.

Cung nữ giữ cung Nhược Mai thay ta bất bình, nước mắt rơi ròng: "Quận chúa, đáng buồn thay nàng một lòng vì hoàng gia, Cửu hoàng tử đối đãi nàng bạc tình, nàng thủ hiếu nơi hoàng lăng, hắn lại ngoài kia hái hoa bẻ liễu."

Trái tim ng/uội lạnh chẳng thể ng/uội hơn, ta bất đắc dĩ lắc đầu: "Cửu hoàng tử hẳn đã nghĩ thông đôi điều, trong các hoàng tử hắn chẳng xuất chúng nhất, duy Thừa tướng Chu có thể giúp hắn đôi phần. Ta sớm nên biết hắn khác ta, hắn chẳng cam sống tầm thường, ta vừa không giúp được, chỉ còn chúc phúc."

Nhược Mai hỏi: "Quận chúa, nàng nói thật lòng sao?"

Lòng ta như chảy m/áu, đâu phải thật, chỉ là tự nói tự lừa mình thôi.

Ta đâu phải thánh hiền, sao không h/ận cho được?

Trên đường tới Dưỡng Tâm điện của Thánh thượng, ta va phải Cửu hoàng tử.

Hắn mặc bào đen thêu vân văn kim tuyến, tuấn tú đoan chính, so ký ức ta càng vạm vỡ hơn.

Hắn cưỡi ngựa, trước mặt hắn ta càng nhỏ bé khép nép.

Ta thi lễ hắn rồi lui sang nhường đường, hắn hẳn thấy lạ, giữa lời đàm tiếu, sao trên mặt ta chẳng thấy chút bi phẫn, lại chủ động hỏi ta: "Nàng đã gặp mẫu phi ta chưa?"

"Bẩm Điện hạ, hôm qua hồi cung thần đã bái kiến Hoàng thượng cùng Dung phi nương nương ngay."

Gặp rồi sao? Hôn sự hoàng thất là giao dịch lợi ích, Dung phi nương nương tỏ ý xin lỗi ta, trong lời lẽ đều mong ta thức thời, thành toàn cho Cửu hoàng tử.

"Vậy..."

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, muốn nghe hắn nói ra chuyện phóng túng, rốt cuộc hắn cũng thấy x/ấu hổ, lắc đầu nói "không có gì" rồi quay đi.

Chẳng ngờ lại có kẻ khác cưỡi ngựa tới, trên ngựa là nữ tử, mặc y phục kỵ bạch, che không nổi vẻ kiều diễm nơi mi mắt.

Nữ tử cưỡi ngựa, lại cưỡi ngựa trong cung, phóng túng dường ấy, hẳn nàng chính là tâm thượng nhân của Tiêu Vô Mịch.

Chu Nhan liếc mắt nhìn ta: "Điện hạ, vị này là?"

Cửu hoàng tử mặt không biểu tình giới thiệu: "Nàng là đ/ộc nữ của Trung Dũng hầu Dự Kha Nam Giai."

Chu Nhan làm bộ hiểu ra: "Chính là vị danh môn quý nữ cùng Điện hạ hứa hôn từ nhỏ, mà Điện hạ lại cho rằng quá ngoan ngoãn, bất biến, dường như giả tạo kia?"

Ta nhìn Cửu hoàng tử, trong mắt hắn thoáng bất an, ta lại nghe mà cười: "Nguyên lai Điện hạ đều khen ta như thế?"

Cửu hoàng tử cúi mày, hắn chẳng chút áy náy với ta, với Chu Nhan xúc phạm ta cũng không trách m/ắng.

Ta nghĩ trước kia mình bị mỡ heo che mắt, sao lại cho hắn quang phong tế nguyệt, vô địch thiên hạ.

"Thần không biết mình nỗ lực làm người vợ đủ tư cách, trong mắt Điện hạ lại là quá ngoan, bất biến, thậm chí giả tạo. Nếu từ đầu Điện hạ đã không thích, nên sớm nói ra, hà tất hại ta."

Cửu hoàng tử chậm rãi mở miệng, bóp ra hai chữ "có lỗi".

Ta hướng hắn đoan chính thi lễ: "Đa tạ Điện hạ bất thủ chi ân."

Khi ta đi xa, Chu Nhan vẫn lảm nhảm sau lưng: "Chẳng qua là cô nhi, tưởng mình thật là hậu duệ danh môn? Công lao đều là tổ tiên ngươi, liên quan gì ngươi? Lẽ nào để ngươi nằm mãi trên sổ công lao?"

Ta quay lại nhìn hai người: "Điện hạ cùng Chu tiểu thư, rất xứng."

2

"Nam Giai, nàng nói gì?"

Hoàng thượng ngẩng đầu từ đống tấu chương, khó tin nhìn ta.

Nghe nói Yên vương sau khi chinh ph/ạt Mạc Bắc lưu lại Bắc Cương, phong phiên địa, tuổi đã hai lăm chưa thê tử, quý nữ danh thiếp Thánh thượng phái người gửi đi đều bị trả về, nữ tử trong cao môn đại hộ kinh thành cũng kinh hãi, sợ mình bị Yên vương chọn trúng, tới nơi khổ hàn chịu tội.

Bởi vậy hôn sự của Yên vương thành nỗi phiền tâm trong lòng Thánh thượng.

Ta cúi đầu khấu lễ, từng chữ từng câu: "Nam Giai nguyện gả cho Yên vương điện hạ, cúi mong Thánh thượng vì Nam Giai làm chủ."

Thánh thượng mừng gi/ận khó lường: "Hôn sự đại sự không thể đ/á/nh cược."

Ta lắc đầu: "Cửu hoàng tử dù nhục mạ thần, nhưng thần không hề đ/á/nh cược. Nghe nói quý nữ kinh thành đều sợ gả cho Yên vương điện hạ, thần từ nhỏ quen biết Yên vương điện hạ, lại không sợ hắn."

Thánh thượng sau cùng đồng ý với ta, hẳn phiền muộn của ngài có hai: một là hôn sự Yên vương, hai là an trí thế nào ta mới không mang tiếng bạc đãi hậu duệ trung liệt.

Vì hôn sự tự ta c/ầu x/in, ngài thành toàn cho ta cũng là toại lòng người, lại một mũi tên trúng hai đích.

Ngày ta bắc tiến, Cửu hoàng tử xuất hiện trong đoàn tiễn đưa, cách rèm kiệu hắn hỏi: "Dự Kha Nam Giai, nàng lấy hạnh phúc cả đời đ/á/nh cược với ta, đáng sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0