Chiếc răng khôn thứ ba của tôi

Chương 3

04/08/2026 03:49

Vừa nhắc đến chuyện cháu trai bà Vương nhà bên cạnh kết hôn chớp nhoáng rồi lại ly hôn chớp nhoáng vì bị bạo hành—đúng vậy, nó bị bạo hành—thì Lục Tuân đứng dậy ra ngoài nghe điện thoại.

Tôi tranh thủ cơ hội lấy gương ra dặm lại lớp trang điểm.

Ối giời ơi, h/ồn bay phách lạc luôn, con yêu nhền nhện trong gương là ai thế kia?

Cái ánh đèn hắt từ trên xuống thật ch*t ti/ệt.

Vậy rốt cuộc nãy giờ Lục Tuân đang nhìn vào mắt tôi, hay là đang nhìn vào mấy cái chân nhện đang múa may quay cuồ/ng nhỉ?

"Xin lỗi, điện thoại của mẹ tôi." Anh uống một ngụm nước, khó hiểu nhìn tôi, "Tiếp đi chứ, cái răng bị vợ cũ đá/nh rụng của thằng nhóc đó đã trồng lại chưa? Có cần giới thiệu nó đến phòng khám của chúng tôi không?"

Tôi cúi đầu xới cơm dứa, đáp lí nhí: "Ăn nhanh lên, đàn ông con trai gì mà hóng hớt thế."

8

Trên đường về nhà, tôi như được hồi sinh, lại tiếp tục huyên thuyên về mấy chuyện trong khu tập thể cũ.

"Bác sĩ Lục, ít nhất cũng phải có chút phản ứng chứ, khi kể chuyện bát quái mà không có người hưởng ứng là tối kỵ đấy."

"À? Tôi đang nghe mà. Em không biết đâu, trong lòng tôi đang cực kỳ phấn khích đấy, vẻ bình thản này là tôi giả vờ thôi, chỉ sợ em chê tôi nhiều chuyện." Lục Tuân giả bộ điềm tĩnh, "So với mấy chuyện đó, tôi muốn biết hơn là tại sao tối nay em lại đột nhiên không vui?"

Tôi im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: "Lục Tuân, anh thấy tối nay em có đẹp không?"

Anh gật đầu: "Ừ, đẹp."

Tôi ghé sát vào nhìn vào mắt anh, thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, không giống đang nói dối, rồi lại nhìn thấy hình bóng nhỏ bé của mình trong đôi đồng tử đen láy, cuối cùng vẫn là tôi né tránh ánh mắt trước.

Tôi hé cửa sổ, đón những làn gió mát, cẩn thận đặt tay lên ngựk vỗ vỗ.

Đến dưới chân tòa nhà, tôi hơi vội vàng đẩy cửa xe, cầm túi bước xuống.

"Chu Sở Sở." Lục Tuân hạ cửa kính xe gọi tôi lại.

"Hả?" Tôi đáp lời rồi quay đầu lại.

"Em rất đẹp, ý tôi là, không chỉ riêng tối nay."

...

Tôi đóng cửa lại, dựa lưng vào tường để trấn tĩnh lại tâm trí.

Tôi từng thích Lục Tuân, chẳng ai biết cả, kể cả chính anh ấy.

Tôi về phòng, lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp có khóa.

Trước đây, quả bóng rổ của anh trai lăn vào gầm giường tôi, lúc anh ấy tìm bóng đã lôi chiếc hộp này ra. Anh hỏi tôi có phải đang tiết kiệm của hồi môn không, tôi tức đến mức cắn một dấu răng chảy m/áu lên tay anh ấy.

Tôi lau sạch lớp bụi trên hộp, bên trong là tất cả những món quà Lục Tuân từng tặng tôi.

Kẹo anh tặng khi mới chuyển đến gần nhà tôi và sang nhà tôi chơi, tôi đều giữ lại vỏ kẹo;

Quả cầu tuyết anh tặng trong sinh nhật đầu tiên của chúng tôi sau khi quen biết;

Chiếc vòng tay giống hệt trong phim "Sợi Dây Chuyền Định Mệnh" mà tôi khóc lóc đòi bằng được, anh m/ua tặng tôi, bị anh trai tôi chê là 'trẻ trâu' suốt cả mùa hè;

Những tấm ảnh chụp lấy liền ở trung tâm thương mại, tôi không ngừng thay đổi tư thế, còn anh thì đứng bên cạnh như một khúc gỗ, thỉnh thoảng còn lọt vào mấy tấm có cả khuôn mặt x/ấu xí của anh trai tôi...

Dưới cùng là một xấp thư chưa gửi.

Sau khi anh đi du học vào mùa hè năm đó, tôi đang xem phim "Khu Rừng Xanh".

Nam chính trong phim sau khi đi nước ngoài về đã nhận nhầm nữ chính, tôi bỗng đổ mồ hôi hột.

Tôi sợ Lục Tuân về cũng nhận nhầm tôi, nên cứ không ngừng nhắn tin QQ cho anh.

Nhưng anh không thường xuyên online.

Tôi bèn chuyển sang viết thư, nội dung thư không dài, toàn là những trang giấy trong sổ lưu bút.

Tôi m/ua cả một cuốn sổ lưu bút, viết kín những lời giới thiệu bản thân, rồi cứ cách một thời gian lại gửi đi một tờ.

Tôi viết tên thật, viết cả tên tiếng Anh thay đổi theo tâm trạng, và cả biệt danh QQ của mình.

Mỗi tờ lưu bút đều đính kèm một tấm ảnh chụp lấy liền mới nhất, ghi lại khuôn mặt đang dần trưởng thành theo thời gian của tôi.

Tôi gửi suốt ba năm, cho đến khi vào cấp ba.

Lúc đó mỗi dịp nghỉ đông, nghỉ hè anh đều thường xuyên về nước, chúng tôi dính lấy nhau như sam. Đến lần cuối cùng anh đi, tôi lên lớp mười hai và nhận ra tình bạn của mình với anh có lẽ đã biến chất.

Tôi bắt đầu lén đọc tiểu thuyết ngôn tình từ hồi cấp hai, thậm chí còn tự tay viết hai trăm chương truyện về Hoàng Phủ Thiết Ngưu và Âu Dương Thúy Hoa.

Trong thời kỳ nảy mầm của tuổi thanh xuân, định nghĩa đơn giản nhất của tôi về tình yêu chính là nỗi nhớ.

Sau khi nhận ra mình có thể đã thích Lục Tuân, nội dung những lá thư bắt đầu trở nên gượng gạo.

Dần dần, Lục Tuân ở nước ngoài nhận được rất ít thư, còn hộp thư bí mật của tôi thì cứ đầy dần lên.

Tôi muốn đợi đến khi mình thực sự trưởng thành sẽ gửi tất cả những thứ này cho anh, nói cho anh biết tâm tư thiếu nữ của mình.

Thích là một chuyện mà một người có thể tự mình thực hiện, tôi không cần anh đồng ý, cũng không sợ anh từ chối.

Thế nhưng khi tôi chưa kịp gửi đi thì chúng tôi đã mất liên lạc.

9

Tôi ngồi ở quán cà phê đối diện b/ệnh viện nha khoa đợi Lục Tuân tan làm.

Nam chính trong cuốn tiểu thuyết tiếp theo của tôi là bác sĩ, nên tôi đến để lấy tư liệu từ anh.

Tôi ngậm ống hút trà sữa, nhìn qua lớp kính thấy anh sải đôi chân dài bước từng bước về phía mình, ánh hoàng hôn chiếu lên người anh, vẫn khí chất ngời ngời như ngày nào.

"Sao không vào trong đợi?"

"Sợ anh bị vẻ đẹp của em làm cho mê mẩn, không làm việc được."

Sau khi tôi nói rõ mục đích, anh trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Được, tìm chỗ ăn cơm, ăn xong thì qua nhà tôi."

Tay tôi đang khuấy trân châu khựng lại, trong đầu suy nghĩ bay tán lo/ạn, vẻ mặt thẹn thùng: "Cái đó... em muốn học kiến thức về nha khoa, không phải kiến thức phục hồi sau sinh đâu nhé."

Lục Tuân sững sờ một lúc, ngả người ra sau ghế sofa, hai tay túm lấy cổ áo: "Em đang nghĩ gì thế? Ý tôi là nhà tôi có mô hình, học như vậy sẽ trực quan hơn."

"À? Ồ! Hì, anh còn chưa biết em à, em thích đùa thôi mà." Tôi cười gượng hai tiếng rồi hút mạnh trà sữa.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất ở phòng khách nhà Lục Tuân nhìn ra xa, mơ hồ có thể thấy được khu chung cư nhà mình.

Anh rót cho tôi cốc nước rồi đưa tới, ánh mắt chứa đầy ý cười nhìn tôi: "Bắt đầu từ đâu đây?"

Tôi ngồi trên thảm, nhìn anh cầm mô hình giảng giải kiến thức nha khoa cho mình, cảm giác như thời gian quay ngược lại những ngày tiểu học khi anh dạy tôi gảy bàn tính.

Chỉ là lúc đó tôi chỉ muốn chạy ra ngoài chơi, còn bây giờ, tôi lại không kìm được mà nhìn vào yết hầu đang chuyển động lên xuống của anh khi nói chuyện.

"Đẹp không?"

"Ừ." Tôi ngẩn ngơ gật đầu.

Đột nhiên hoàn h/ồn lại, bắt gặp ánh mắt thâm ý của Lục Tuân, tôi chỉ vào mô hình rồi cười gượng gạo: "Cái răng hàm thứ ba của mô hình này mọc đẹp thật đấy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tín hiệu bão số 8

Chương 8
Khi Đài thiên văn Cảng Hồng Kông treo tín hiệu bão số 8 đầu tiên vào đêm khuya, Hoắc Minh Diệp đã mua một chiếc du thuyền mới để tổ chức sinh nhật cho con chim hoàng yến của mình tại Hương Giang. Những món trang sức trị giá hàng trăm triệu giành được từ buổi đấu giá. Một chiếc váy cưới cổ điển được vận chuyển vượt đại dương từ Paris về. Tất cả đều là bằng chứng cho thấy anh ta yêu con chim hoàng yến đó đến nhường nào. Tôi gọi liên tiếp hơn 10 cuộc điện thoại, bảo anh chú ý an toàn, đừng mang tính mạng của mình ra làm trò đùa. Giọng điệu Hoắc Minh Diệp đầy khinh khỉnh: "Làm tốt vai trò vợ của Hoắc gia không được sao? Những gì tôi cho cô còn chưa đủ nhiều à? Cô so đo với cô ấy làm gì? Cô ấy còn trẻ, tính tình bồng bột, thích náo nhiệt, thì đã cản trở gì đến cô chứ?" Đêm đó, bão lớn hoành hành, lật úp con du thuyền. Những người trên tàu, không một ai sống sót. Cánh săn tin ngay lập tức phỏng vấn tôi, hỏi tôi có suy nghĩ gì. Tôi im lặng rất lâu, không nói một lời nào. Tôi không còn hận anh nữa, trước đây anh từng đối xử với tôi rất tốt. Tất nhiên, bây giờ anh còn đối xử với tôi tốt hơn nhiều. Suy cho cùng, anh đã chết rồi, tiền bạc đều là của tôi cả.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
7