Tôi là người mắc chứng sợ xã hội nặng, còn Thẩm Hoán là vị thái tử gia mắc b/ệnh t/âm th/ần chiếm hữu.
Sau khi liên hôn, chúng tôi thỏa thuận làm vợ chồng trên danh nghĩa, nước sông không phạm nước giếng.
Anh ta không được ép tôi ra ngoài giao tiếp.
Tôi cũng không quản chuyện anh ta và bạch nguyệt quang người đuổi kẻ chạy.
Những ngày tháng trôi qua yên bình suốt một tháng.
Khi tôi cứ ngỡ mọi chuyện đều êm đẹp đôi đường.
Thẩm Hoán đột nhiên gõ cửa phòng tôi vào đêm khuya:
“Thẩm phu nhân, liệu có khả năng nào, tôi cũng ngủ ở căn phòng này không?”
1
Ngày đầu tiên kết hôn, Thẩm Hoán đã bay ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn.
Người làm trong phòng tân hôn đều là gương mặt mới, tôi không dám giao tiếp với họ.
Thế là tôi cứ ru rú trong phòng suốt cả tháng trời.
Đêm khuya đang chơi game vui vẻ, Thẩm Hoán gõ cửa phòng tôi.
Tôi do dự một chút rồi mới hé cửa ra một khe nhỏ.
“Xin hỏi, anh có chuyện gì không?”
Thẩm Hoán nhìn chằm chằm vào nửa khuôn mặt đang lộ ra của tôi, dường như có chút cạn lời.
“Người làm nói em không ra khỏi phòng suốt một tháng nay?”
Tôi gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh, ngập ngừng đáp: “Có vấn đề gì sao?”
“Không vấn đề gì.” Giọng anh nhàn nhạt.
Anh có vóc dáng cao ráo, đứng ngược sáng nhìn tôi, không có ý định rời đi.
Đối mặt một lúc, không ai lên tiếng, bầu không khí dần trở nên gượng gạo.
Tim tôi đ/ập nhanh hơn, theo bản năng nói: “Vậy anh nghỉ ngơi sớm đi.”
Sau đó tôi nhanh chóng khóa cửa lại.
Thẩm Hoán đang giở trò gì thế này, chẳng lẽ muốn tôi quan tâm xem tháng qua anh ta sống thế nào sao?
Không thể nào, chúng tôi đã thỏa thuận từ trước là không can thiệp vào cuộc sống của nhau.
Anh ta nói là đi bàn chuyện làm ăn, tám phần là đi tìm cô bạch nguyệt quang bỏ trốn của mình rồi.
Trong giới ai cũng biết, thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh vì một người phụ nữ mà yêu đến mức tâm lý vặn vẹo.
Có nhân chứng kể lại rằng, vào một ngày mưa tầm tã, họ thấy một cô gái mặc váy trắng vẻ mặt hoảng lo/ạn, dáng vẻ nhếch nhác chạy ra từ biệt thự của Thẩm Hoán.
Phía sau có mấy vệ sĩ mặc đồ đen đuổi theo cô ấy, vậy mà vẫn để người ta chạy thoát ra nước ngoài.
Từ đó về sau, mọi người âm thầm truyền tai nhau rằng Thẩm Hoán là kẻ cuồ/ng yêu, không có được thì giam cầm.
Như vậy thì khả năng liên hôn của anh ta giảm đi đáng kể.
Chẳng ai muốn dính líu đến một kẻ tiềm tàng nguy cơ vi phạm pháp luật, dù sao thì vinh cùng vinh, nhục cùng nhục.
Hơn nữa thời thế đã thay đổi, các tiểu thư bây giờ chẳng thèm ngó ngàng đến loại đàn ông vì một người phụ nữ mà làm càn.
Nay anh là thái tử Bắc Kinh, ai biết ngày mai có vào đồn cảnh sát hay không.
Nếu không phải vì Thẩm thị có một dự án hợp tác có thể giúp gia đình tôi phát triển hơn nữa.
Và tôi lại vừa vặn không gả đi đâu được.
Thì tôi cũng chẳng đời nào kết hôn với loại đàn ông không có phẩm chất này.
Bây giờ tôi chỉ hy vọng anh ta có thể sống tốt với bạch nguyệt quang, coi như tôi không tồn tại là được.
Thế nhưng chưa đầy nửa phút sau, cửa lại bị gõ vang.
Lần này tôi thực sự có chút mất kiên nhẫn:
“Thẩm tổng, tôi nhớ chúng ta đã thỏa thuận là không can thiệp vào nhau mà?”
Thẩm Hoán gật đầu, đôi môi mỏng cong lên một đường cong:
“Nhưng tôi nhớ đây là phòng ngủ chính.
“Thẩm phu nhân, liệu có khả năng nào, tôi cũng ngủ ở căn phòng này không?”
Tôi: “?”
2
Tôi không tình nguyện mở cửa cho anh.
Khi nhìn thấy những món đồ trang trí màu hồng Barbie ch*t chóc trong phòng, bước chân anh khựng lại.
Một chiếc bàn máy tính màu hồng đ/ập vào mắt, đúng chuẩn căn phòng của một kẻ trạch chính hiệu.
Thẩm Hoán im lặng.
Tôi lúng túng gãi gãi ngón tay: “Hay là anh tạm qua phòng khách ngủ một đêm, ngày mai em dọn ra cho anh?”
Biệt thự lớn thế này chẳng lẽ chỉ có mỗi căn phòng này sao?
Nhất định phải ngủ phòng này là đang muốn dằn mặt tôi à?
Trong đầu tôi hàng vạn suy nghĩ hỗn lo/ạn, nhưng lại nghe anh nói.
“Không sao, tôi ngủ ở đây.”
Tôi đột ngột ngẩng đầu:
“Không được!”
Trước đó không nhìn kỹ, hóa ra Thẩm Hoán sở hữu một khuôn mặt đẹp đến cực hạn.
Đôi mắt phượng hơi sắc sảo, nhưng lúc này đang rủ xuống nhìn tôi, lại mang theo một chút lười biếng:
“Sao lại không được?”
Tôi lập tức cúi đầu, trong lòng căng thẳng hoảng lo/ạn:
“Chúng ta không phải đã thỏa thuận là--”
Thẩm Hoán điềm nhiên ngắt lời:
“Tôi quả thực có thể không can thiệp vào bất kỳ hành vi nào của em.
“Nhưng tiền đề là chúng ta đã đăng ký kết hôn, nếu không có gì bất ngờ thì chúng ta còn phải sống với nhau vài chục năm, vậy nên vợ chồng ngủ cùng nhau chẳng phải rất bình thường sao?”
Chuyện này không giống như tôi nghĩ!
Bố mẹ tôi nói kết hôn chỉ là hình thức.
Anh ta chắc chắn sẽ vì bạch nguyệt quang mà giữ mình trong sạch, thậm chí còn chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái.
Tôi có thể tận hưởng cuộc sống trạch nữ một cách vui vẻ.
Đợi sau một thời gian anh ta và bạch nguyệt quang tu thành chính quả, tôi có thể cầm vài trăm triệu tiền bồi thường ly hôn mà rút lui trong vinh quang.
Bây giờ là tình huống gì thế này?
Những ngón tay thon dài của Thẩm Hoán thuần thục cởi khuy cổ áo sơ mi, sau đó bước về phía tôi.
Tôi nín thở, lùi lại phía sau một cách đột ngột, lại bị vấp phải máy hút bụi.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm Hoán kéo tôi một cái, rồi cả hai cùng ngã nhào xuống chiếc giường mềm mại.
Thẩm Hoán nằm dưới, tôi nằm trên.
Tôi ngại đến mức da đầu tê dại, lúc cố gắng vùng dậy thì đầu gối lại thúc vào một vị trí nào đó.
Thẩm Hoán nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng.
Anh kéo tôi lại, trong đôi mắt đen thẳm cảm xúc khó đoán, yết hầu chuyển động.
“Đi đâu?”
Đúng lúc này, khớp tay tôi đột nhiên kêu “rắc” một tiếng.
Trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh đó vô cùng rõ ràng.
Tôi cử động cổ tay mà anh đang nắm, lại kêu “rắc” thêm tiếng nữa.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi cười còn khó coi hơn khóc.
“Xin lỗi, có lẽ em hơi bị loãng xươ/ng.”
Thẩm Hoán: “...”
Anh gi/ật gi/ật thái dương: “Ngày mai bắt đầu, mỗi ngày em ra ngoài phơi nắng một tiếng.”
Tôi trợn tròn mắt: “Dựa vào cái gì?”
“Phơi nắng hoặc là ngủ với tôi, chọn một cái.”
Sau khi ch/ửi thầm anh ta tám trăm lần trong lòng, tôi đành nhẫn nhịn lên tiếng:
“... Phơi nắng.”
“Rất tốt.”
Thẩm Hoán cuối cùng cũng rời khỏi lãnh địa của tôi, bầu không khí bị cư/ớp đoạt cuối cùng cũng quay trở lại lồng ngựk.
Tôi hít sâu vài hơi, gõ bàn phím lạch cạch gửi tin nhắn cho bạn chơi game của mình:
Hy vọng thế giới n/ổ tung: 【Tớ cảm thấy ông chồng rẻ tiền của tớ bị b/ệnh.】
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Sao lại nói thế?】
Hy vọng thế giới n/ổ tung: 【Anh ta ép tớ ra ngoài phơi nắng, người biết thì hiểu là liên hôn thương mại, người không biết lại tưởng mẹ tớ nhập x/ác anh ta ấy chứ.】
Phía bên kia phải mất tròn một phút mới trả lời.
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Liệu có khả năng là anh ta quan tâm đến sức khỏe của cậu không?】
Tôi suy nghĩ một chút rồi quyết định không nói về chuyện này nữa, nhỡ đâu cô ấy cũng là người trong giới thì lộ danh tính mất.
Để ý đến biệt danh của cô ấy, tôi sững người lại.