Hy vọng thế giới n/ổ tung: 【Cậu dạo này không hay online, chẳng lẽ là đi kết hôn rồi à?】
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Đúng vậy, trùng hợp thật đấy nhỉ.】
Tôi: “...”
Thảo nào, dạo này cô ấy chẳng chịu chơi game cùng tôi nữa.
Đúng là trọng sắc kh/inh bạn.
3
Thẩm Hoán nhắn WeChat cho tôi từ sáng sớm.
Sau khi miễn cưỡng xuống lầu, tôi chẳng thấy bóng dáng người làm nào cả.
Ngược lại, Thẩm Hoán đang đeo tạp dề đen làm bữa sáng.
Tôi dụi dụi mắt: “... Anh phá sản rồi à?”
Thẩm Hoán bưng hai phần bữa sáng ra, lạnh nhạt liếc nhìn tôi một cái:
“Tôi phá sản thì có lợi lộc gì cho em sao?”
Tôi: “...”
Anh bảo với tôi rằng tất cả người làm đều được nghỉ phép nửa tháng, không sót lại một người trực ban nào.
Tôi cảm thấy như trời sập, quả trứng ốp la trong miệng bỗng nhiên nhạt nhẽo như nhai sáp.
Tôi ngập ngừng hỏi: “Rảnh rỗi sinh nông nổi, anh làm vậy để làm gì?”
Anh rút khăn giấy, tự nhiên lau khóe miệng giúp tôi.
Đuôi mày khẽ nhướng, lười biếng đáp: “Vì tôi thích thế.”
Tôi cứng đờ người trên ghế, cả đời này chưa từng thân mật với ai như vậy.
Tim đ/ập nhanh bất ngờ, tôi vứt cái nĩa xuống.
Nói một câu “ăn no rồi” liền bỏ chạy thục mạng.
Anh túm lấy cổ tay tôi, nhiệt độ và cảm giác xa lạ khiến tôi suýt chút nữa r/un r/ẩy.
“Đã hứa là phơi nắng rồi, em đi đâu đấy?”
Tôi hất tay anh ra, ánh mắt né tránh: “Thẩm tổng, xin hãy tự trọng.”
Thẩm Hoán lại cười, tiến sát lại gần tôi, khoảng cách gần đến mức có thể nhìn thấy những sợi lông tơ nhỏ trên mặt anh.
“Kiều Điềm, em bảo chồng mình tự trọng sao?”
Tôi nín thở, đôi mắt vì kinh ngạc mà vô thức mở to.
Hay là ly hôn đi thôi, cảm giác người này hơi khắc tôi.
Thẩm Hoán dường như đọc được suy nghĩ của tôi mà tiếp lời:
“Nghe cho kỹ đây, tôi là người mắc chứng rối lo/ạn ám ảnh cưỡ/ng ch/ế, cả đời này chỉ định kết hôn đúng một lần.
“Tôi chưa từng có ý định làm vợ chồng trên danh nghĩa với em.”
Giọng nói hơi khàn của anh từng chữ từng chữ gõ vào trái tim mỏng manh của tôi.
Cuối cùng, “rắc” một tiếng, dường như có thứ gì đó vỡ tan.
Nhìn lại, hóa ra là vài trăm triệu tiền bồi thường ly hôn của tôi.
Thẩm Hoán đáng ch*t!
Nhất định phải ly hôn!
4
Ngày đầu tiên, tôi kể chuyện Thẩm Hoán nghi ngờ bị đi/ên cho bố tôi nghe.
Ông bảo tôi cứ yên tâm, Thẩm Hoán có bạch nguyệt quang, sao có thể hứng thú với kẻ loãng xươ/ng như tôi.
Dù sao hai nhà hợp tác, anh ta cũng phải nể mặt nhà tôi, làm vài động tác lấy lòng tôi mà thôi.
Tôi b/án tín b/án nghi, kết quả là Thẩm Hoán ép tôi cùng phơi quần áo, còn nhân cơ hội nắm lấy tay tôi.
Ngày thứ hai, tôi phá lệ gọi điện cho mẹ.
Bà an ủi tôi rằng đợi ly hôn là xong, cứ coi như bị chó quẹt qua một cái.
Tôi nhịn.
Sau đó Thẩm Hoán đưa tôi ra vườn sau hái ít hoa hồng làm bánh.
Trong bếp, anh ôm lấy tôi từ phía sau, dạy tôi nhào bột.
Tuy chưa đến mức dính sát vào nhau, nhưng mỗi lần tôi cử động là cảm giác như có cây gậy chọc vào người.
Ngày thứ ba, tôi kéo Kiều Mặc Nhiên - anh trai mình ra khỏi danh sách đen.
Cân nhắc rất lâu định hỏi anh ấy xem đây có tính là quấy rối tình dục không.
Kết quả là hiện lên dấu chấm than đỏ.
Rất tốt, đúng là anh em ruột th!t.
Niềm vui duy nhất của tôi là đi like dạo cho mấy tài khoản anti-fan của anh ấy.
Ngày thứ tư, Thẩm Hoán nắm tay tôi đi dạo quanh biệt thự, còn cùng nhau ngắm hoàng hôn.
Ngày thứ năm, chúng tôi cùng xem phim “Horimiya”, đến đoạn thân mật tôi ngại ngùng quay đầu đi, lại phát hiện anh cũng đang nhìn mình.
...
Ngày thứ mười bốn, tôi sống ch*t không chịu ra khỏi phòng, tự trùm chăn kín mít không nhúc nhích.
Thẩm Hoán gõ cửa nửa ngày, bất lực nói:
“Kiều Điềm, tôi sai rồi, đừng chấp nhặt với tôi được không?”
Không được.
Tôi sờ lên đôi môi sưng đỏ của mình, cảm thấy anh không thể tha thứ được.
Cái gì mà “không kiềm chế được” nên hôn tới, còn hôn tận năm phút, tôi thở còn không nổi.
Quả trứng ốp la làm mãi mới thành công cũng ch/áy đen trong chảo.
Tôi mãi không phản hồi, Thẩm Hoán bắt đầu thấy không ổn, giọng điệu có chút lo lắng:
“Kiều Điềm, em không sao chứ, lên tiếng đi.”
Tôi còn chưa kịp nói gì, cửa đã bị đạp văng ra.
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Tôi thu mình vào trong chăn: “Chít.”
Thẩm Hoán tức đến bật cười.
5
Đêm đó, tôi chơi mấy ván game đều không tập trung.
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Cậu có tâm sự à?】
Hy vọng thế giới n/ổ tung: 【Có, tớ thấy chồng tớ bị m/a nhập rồi.】
Giả vờ một hai ngày thì thôi, đằng này suốt nửa tháng không rời nửa bước.
Thế này có hợp lý không?
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Cậu không vui sao, dù sao mong ước của cậu cũng thành hiện thực rồi mà.】
Đồng tử tôi khẽ run, trái tim như bị ai đó chạm vào.
Trước đây tôi từng nói với cô ấy, mong ước của tôi là hai người một chó, ba bữa bốn mùa.
Nhưng chỉ là suy nghĩ viển vông thôi, dù sao bây giờ tôi cũng đã liên hôn rồi.
Thế nhưng Thẩm Hoán lúc nào cũng như đọc được suy nghĩ mà nhìn ra sự “ngoài lạnh trong nóng” của tôi.
Dường như anh thực sự đang nghiêm túc thực hiện mong ước của tôi.
Những sắc màu của nửa tháng này còn phong phú và nồng ch/áy hơn cả lịch sử tình trường nửa đời trước của tôi.
Vì tôi là người chưa từng yêu đương.
Tôi khựng lại, gõ lên bàn phím vài chữ.
Hy vọng thế giới n/ổ tung: 【Tớ hình như thực sự bắt đầu thích anh ấy rồi.】
Phía bên kia phải mất tròn ba phút mới phản hồi.
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Tốt quá rồi, ý tớ là, tớ thực sự rất mừng cho cậu, thật đấy.】
Nhìn ra được cô ấy thực lòng mừng cho tôi, phấn khích đến mức gõ cả ký tự lạ.
Tôi mỉm cười, bao nhiêu năm nay, cô ấy là người bạn duy nhất tôi tin tưởng.
Nhưng sau khi x/ác định được tâm ý của mình, thứ ập đến lại là sự nghẹn ứ trong lòng.
Thẩm Hoán tuy nói sẽ không ly hôn, nhưng người anh thích không phải là tôi.
Tình cảm đúng là thứ hànhz hạz người ta.
Tôi không muốn buông thả bản thân chìm đắm, nên quyết định cho đối phương một cơ hội.
Chỉ một cơ hội duy nhất.
Nếu anh ấy vẫn thích bạch nguyệt quang.
Vậy thì mọi chuyện dừng lại tại đây.
6
Ngày thứ mười lăm, Thẩm Hoán nói công ty có việc gấp nên ra ngoài từ sớm.
Bạn chơi game cũng không online, tôi chơi vài ván game thấy chán nên thoát ra.
Tiếp đó là đọc tiểu thuyết, xem anime, tâm trí cứ rối bời không sao tĩnh lại được.
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, tôi chợt nhớ ra hôm nay vẫn chưa đi phơi nắng.
Xuống lầu, căn biệt thự rộng lớn trống trải, chỉ có mình tôi.
Đột nhiên cảm thấy cuộc sống hằng mong ước bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Thiếu mất cái gì nhỉ?
Hình bóng Thẩm Hoán hiện lên trong tâm trí.
Tôi bàng hoàng tỉnh ngộ.