Chu Du cũng chơi game, chúng tôi thường xuyên đá/nh đôi, mối qu/an h/ệ khá tốt.
Một ngày nọ, cô ấy đột nhiên giới thiệu cho tôi một người bạn, nói rằng cô ấy chơi game rất giỏi, có thể kéo chúng tôi lên hạng.
Đối phương có nickname là "Thích ăn bánh trôi ngọt", rank rất cao.
Sau đó, những lúc Chu Du không rảnh thì cô ấy dẫn tôi chơi, dần dần chúng tôi trở nên thân thiết.
Bấy nhiêu năm chúng tôi cũng cùng nhau chơi rất nhiều trò chơi hot.
Quan trọng hơn là, cô ấy đã đọc qua từng cuốn tiểu thuyết của tôi, là fan cứng của tôi đấy!
Bấy nhiêu năm nay, tôi không phải chỉ ru rú trong nhà chơi game đâu.
Tôi đã viết sáu cuốn tiểu thuyết trinh thám, xuất bản bốn cuốn, danh tiếng và doanh số đều rất khả quan.
Cách đây không lâu vừa viết xong một cuốn, nên mới được nghỉ ngơi một thời gian.
Với bạn chơi game, dù không gặp mặt nhưng cảm giác cứ như tri kỷ tâm h/ồn vậy.
Chu Du nghe tin chúng tôi trở thành bạn tốt, sắc mặt lại có chút không tự nhiên:
“Ha ha, tốt quá rồi.”
Tôi có chút nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi thêm.
11
Thức dậy đã là buổi trưa.
Tôi cứ tưởng mình sẽ mất ngủ, kết quả lại ngủ rất ngon.
Tinh thần sảng khoái, tôi quyết định tha thứ cho thế giới.
Khoảnh khắc mở điện thoại ra, trước mắt tôi tối sầm lại.
Hàng trăm cuộc gọi nhỡ, mẹ, bố, Kiều Mặc Nhiên, Lục Di, thậm chí cả Thẩm Hoán.
Tâm trạng tôi có chút phức tạp và khó chịu.
Nói họ yêu tôi ư, nhưng ngày nào cũng thấy tôi chẳng làm nên trò trống gì, nhìn tôi không vừa mắt.
Nói không yêu ư, lại cứ quan tâm, lo lắng tôi xảy ra chuyện, lúc tôi đổ b/ệnh còn thức trắng đêm chăm sóc tôi.
Tình yêu của họ dành cho con cái cũng giống như đại đa số các gia đình Đông Á, mâu thuẫn mà không có lời giải.
Tôi thở dài, vẫn nhắn tin báo bình an cho bố mẹ.
Những người rỗi hơi khác thì bỏ qua hết.
Điện thoại Chu Du gọi đến đúng lúc:
“Chị có việc phải ra ngoài, trong tủ lạnh có đồ ăn, em cứ tự nhiên chơi ở nhà nhé, máy tính ở phòng khách, cứ dùng thoải mái.”
Tôi suýt chút nữa thì rơi nước mắt.
Những lời nói mới êm tai làm sao.
Tôi hớn hở đăng nhập, lập tức hiện lên rất nhiều tin nhắn.
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Sao không lên mạng?】
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Đã xảy ra chuyện gì à?】
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Chẳng lẽ chồng cậu gây chuyện rồi? Không thể nào...】
...
Tôi bật cười thành tiếng, trước đây đâu có ngày nào cũng lên mạng đâu, sao chưa thấy cô ấy sốt sắng thế này.
Hy vọng thế giới n/ổ tung: 【Không có, tớ đến nhà Chu Du chơi, lâu rồi không chơi game cùng nhau, tối nay cùng chơi nhé.】
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Chồng cậu thực sự không làm cậu gi/ận à?】
Hy vọng thế giới n/ổ tung: 【Không, vẫn tốt lắm.】
Cô ấy đang trong tuần trăng mật, tốt nhất đừng để cô ấy lo lắng cho tôi.
Còn về phần Thẩm Hoán, chỉ là khách qua đường của chị đây thôi.
Sau khi chúng tôi cùng nhau đá/nh đôi ngọt ngào vài ván game, Chu Du về.
Cô ấy mặc bộ đồ phong cách Chanel tinh tế, lớp trang điểm hoàn hảo, trông vừa khỏe mạnh vừa xinh đẹp.
Còn tôi quanh năm suốt tháng mặc đồ ngủ, cử động mạnh một chút là xươ/ng cốt lại kêu rắc rắc, chẳng khác gì bà lão tám mươi.
Thẩm Hoán mà thấy tôi thế này, chắc chắn càng không thể quên được bạch nguyệt quang.
Chu Du cười: “Em vẫn trạch như hồi đại học nhỉ.
“Nhập gia tùy tục, thế nào, tối nay chị dẫn em đi mở mang tầm mắt!”
“Mở mang tầm mắt gì ạ?”
“Nam người mẫu ở câu lạc bộ.”
Tôi kinh hãi, sắc mặt từ đỏ chuyển dần sang vàng.
Trong sự đắn đo và từ chối, tôi lại chọn... thử xem sao.
Dù sao, người sợ xã hội như chúng tôi cũng rất háo sắc mà.
12
Chu Du trang điểm cho tôi một phen.
Tôi nhìn mình trong gương, vô thức trợn tròn mắt:
“Tay nghề thần kỳ quá! Bác sĩ Chu, đây vẫn là tôi sao?”
Chu Du hài lòng nhìn thành quả của mình:
“Em vốn dĩ đã rất xinh đẹp rồi, chỉ là điểm xuyết chút trang điểm nhẹ thôi.
“Đi thôi.”
Đến cửa thì tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
Vội vàng đăng nhập gửi cho bạn chơi game một tin nhắn.
Hy vọng thế giới n/ổ tung: 【Hôm nay không lên mạng được rồi, tớ đi câu lạc bộ chơi với Chu Du một lát.】
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【?】
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Không cho đi, quay về ngay cho tôi!】
Đi đâu hưởng tuần trăng mật: 【Cậu không cần chồng mình nữa à?】
Tiếc là, tôi vừa gửi xong liền đăng xuất, không thấy đối phương tiếp tục phát đi/ên.
...
Xin lỗi, đã ngoan ngoãn rồi.
Trong phòng VIP câu lạc bộ, hơn mười nam người mẫu với đủ phong cách khiến chứng sợ xã hội của tôi phát tác tại chỗ.
Tôi co rúm vào góc, cúi đầu giả vờ nghịch điện thoại, không dám nhúc nhích.
Kẻ múa thoát y, kẻ mời rư/ợu, kẻ hát tình ca...
Chu Du đã chơi tới bến, nắm dây xích buộc nam người mẫu mà chụp ảnh đi/ên cuồ/ng.
Đội trưởng nam người mẫu thấy tôi lẻ loi, ra hiệu bằng mắt cho một tiểu cún con.
Cậu ta đeo vòng cổ tiến sát lại gần tôi:
“Chị gái ơi, điện thoại có gì vui đâu, chơi với em này~”
Tôi không dám!
Anh đừng qua đây!
Tôi như Đường Tăng lạc vào hang yêu quái.
Đúng lúc này, Tôn Ngộ Không phá cửa xông vào--
Khoan đã, là Thẩm Hoán!
Anh khóa ch/ặt tầm mắt vào hướng tôi, oán khí tỏa ra xung quanh đủ để hồi sinh mười tên Tà Ki/ếm Tiên.
Căn phòng im bặt, Thẩm Hoán không nói một lời tiến lại, túm lấy tay tôi kéo ra ngoài.
Tôi quay đầu nhìn Chu Du, cô ấy vừa ngơ ngác vừa lộ vẻ đồng cảm.
13
Sau khi ra khỏi câu lạc bộ.
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đầu tôi đã bị đội một chiếc mũ bảo hiểm.
Bên cạnh đỗ một chiếc mô tô đen cực ngầu.
“Lên xe.”
“Tôi không lên.”
Vừa định xoay người bỏ đi, đã bị ôm eo cưỡng ép lên xe.
Anh ấn tay tôi lên lồng ngựk đang phập phồng của mình.
Trong chiếc mũ bảo hiểm đen lộ ra đôi mắt cuộn trào cảm xúc, nhìn chằm chằm vào tôi.
Rõ ràng là anh mới là người lo/ạn nhịp, nhưng kẻ hoảng lo/ạn lại là tôi.
“Kiều Điềm, anh đang rất gh/en, em nhường anh một chút không được sao?”
Tôi im lặng.
Diễn xuất thật tốt.
Anh chở tôi lao vút đến cầu vượt sông.
Sau khi xuống xe, chân tôi suýt chút nữa mềm nhũn ngã quỵ.
Thẩm Hoán giúp tôi tháo mũ bảo hiểm, trong con ngươi phản chiếu khuôn mặt tái nhợt, đờ đẫn của tôi.
“Thẩm tổng, tay chân tôi già yếu, không so được với người trẻ các anh, đừng hànhz hạz tôi nữa, có được không?”
Anh vốn định giả vờ nghiêm túc, nhưng không nhịn được mà bật cười:
“Em đang nói bậy gì thế.”
Thẩm Hoán rất tồi, nhưng lại thực sự đẹp trai.
Đầu tim tôi rung động vì nụ cười này của anh, theo sau đó lại là một cơn đ/au nhói nhạt nhòa.
Tôi bất lực ngồi xổm xuống, tự giễu cợt:
“Anh đến tìm tôi làm gì?”
Thẩm Hoán tức đến bật cười: “Em nói xem?
“Điện thoại không nghe, WeChat không trả lời, kết quả là đi câu lạc bộ gọi nam người mẫu?”
Giọng tôi rất nhẹ: “Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến anh chứ?”
Thẩm Hoán không nói gì, chỉ còn tiếng gió sông rít gào bên tai.