Dân chúng vùng Tây Bắc, hiện nay không biết bao nhiêu người còn chưa biết gạo trắng là gì.

Lục Cảnh Tự giơ tay uống cạn một chén rư/ợu, có lẽ vì vài ngụm rư/ợu nồng vào bụng, mặt hắn ửng hồng lên đôi phần.

"Vì vậy từ lúc đó, ta đã có mục tiêu cho tương lai."

"Ngươi muốn trồng trọt?"

Lục Cảnh Tự ngừng lại, rồi quay đầu nhìn ta, đôi mắt phản chiếu ánh trăng lấp lánh rực rỡ.

"Ta muốn để bách tính đều có cơm ăn."

Ta uống đến mức say mèm, một tay kéo cổ áo Lục Cảnh Tự, áp sát vào mắt hắn, cố gắng nhìn rõ thứ gì trong mắt hắn đang lấp lánh:

"Vậy chẳng phải là trồng trọt sao?"

Đầu ngón tay ta nâng mặt hắn, lướt nhẹ lên lông mi hắn trên dưới.

"Nói đi, ngươi đã trồng bao nhiêu rồi? Giờ thành thật khai báo, đợi ngươi ch*t, ruộng đất kia đều thuộc về ta. Còn nữa, những năm nay Thái hậu ban cho ngươi không ít bảo vật, ta phải đếm kỹ, đừng để lúc ngươi đi rồi, ta rơi vào cảnh mất cả người lẫn của."

Lục Cảnh Tự thấy ta đầy vẻ tham lam, ánh mắt càng thêm nồng ấm.

Đầu óc quay cuồ/ng chóng mặt, gương mặt hắn càng lúc càng gần, theo mùi rư/ợu thơm xâm nhập, hơi thở Lục Cảnh Tự phả xuống khóe môi ta:

"Đương nhiên, nàng gả cho ta, thân gia tính mạng của Lục Cảnh Tự ta, tất cả đều là của nàng."

13

Tam nhật túy.

Nếu kẻ không thường uống rư/ợu, nếm một ngụm liền ngủ mê ba ngày.

Nhưng ba ngày sau, thọ thần của Thái hậu đã qua, ta làm sao có thể say được.

Vì thế khi bị Lục Cảnh Tự bế từ xe lăn lên, một mạch từ đình viện đi về phòng, lòng ta tràn ngập buồn bã cùng thất vọng.

Ta chỉ biết hắn là Tam hoàng tử của Tiên hoàng, con trai Thần Quý phi, bị Thái hậu giam giữ ở kinh thành ngày không còn nhiều là Dụ vương.

Nhưng cũng quên mất, hắn còn là đích tôn duy nhất của nữ hoàng Tây Tương.

Tiền kiếp hắn ch*t vào năm sau, Thái hậu cử hành tang lễ, cả nước thương tiếc.

Về sau Hoàng đế cũng theo đó băng hà, qu/an h/ệ giữa Lục Hạc An cùng Thái hậu mới hoàn toàn căng thẳng như ki/ếm đã tuốt vỏ.

Nhưng không ngờ chân hắn vẫn lành lặn, thân thể yếu đuối cũng chỉ là giả vờ.

Năm đó, lẽ nào hắn giả ch*t?

Ta bị hắn ôm đặt lên hôn sàng, cởi bỏ trâm cài, lau mặt, tháo giày.

Cảm thấy hắn bắt đầu cởi áo ta, ta liền quay người, nào ngờ không xoay nổi, vẫn để hắn cởi bộ hôn y phức tạp kia.

May ta cũng uống rư/ợu, mặt đỏ cũng không lộ.

Thế nhưng hắn chỉ giúp ta cởi áo, sau đó kéo chăn đắp cho ta.

Đợi màn trướng buông xuống, khóe môi ta cũng ấm áp trong chốc lát, rồi trước mặt trống không, nghiêng tai nghe tiếp, người đã đi ra ngoại gian.

"Chủ tử, người Bắc Di đã lén vào, có bọn hắn rồi, chúng ta hà tất phải ra tay lúc này?"

Nói chuyện là Chu Thức.

"Người Bắc Di muốn ám sát Hoàng đế, còn chúng ta muốn gi*t lão yêu phụ kia, mục đích khác nhau, làm sao giống nhau được?"

Ta nghe vậy từ từ mở mắt.

Tiền kiếp ta gả vào Đông cung, nhưng vì ăn phải đồ hư nên không dự yến thọ, là Lục Hạc An dẫn Kỷ Vân Nhu đi.

Ta chỉ biết lần này yến thọ Thái hậu, có người Bắc Di trà trộn, nhưng không ngờ nguyên lai còn có người của hắn.

"Chủ tử có từng nghĩ, dù b/áo th/ù được cho công chúa, ngày sau Thái tử lên ngôi, Đông Lương này cũng không dung nổi ngài, lúc đó Vương phi tất nhiên vẫn phải thủ quả, chi bằng chúng ta trước bí mật đưa Vương phi về Tây Tương, đến lúc..."

Nào ngờ Lục Cảnh Tự khẽ cười:

"Có Thẩm gia ở Tây Bắc một ngày, nàng ấy sẽ không rời Đông Lương.

"Vô phương, bổn vương để lại cho nàng, đủ để nàng sống sung túc trọn đời."

Lục Cảnh Tự đi khỏi, nửa đêm về sau liền mất hút, mà người hầu cận ta chỉ còn một tiểu hầu nữ.

Canh ba, nghe tiểu hầu nữ ngủ say, ta mới điểm huyệt nàng, nhẹ nhàng thay bộ dạ hành y đã chuẩn bị sẵn, rời khỏi Vương phủ.

Giờ đây cả thành yên tĩnh, nhưng chỉ là cảnh tượng trước cơn giông tố.

Kỳ thực Đông Lương ngoài ba mươi vạn đại quân Thẩm gia ta ở Tây Bắc, Tây Nam còn hai mươi vạn quân do Trấn Nam tướng quân nắm giữ. Tiền kiếp Thái hậu định phế Thái tử, nếu không phải Tây Tương xuất binh kiềm chế Tây Nam, sợ rằng Thẩm gia ta cũng khó đá/nh hạ kinh thành.

Từ khi Thái hậu định hôn sự của ta cùng Lục Cảnh Tự, ta có linh cảm, với th/ủ đo/ạn Lục Hạc An tuyệt đối không dễ dàng buông tha.

Quả nhiên, vừa lên xe ngựa Tần Chi đã chuẩn bị, ta liền được trao một phong thư.

Thư nói, đại quân Tây Nam đã áp sát ngoài mười dặm kinh thành, mà Bắc Di cũng xuất binh áp cảnh.

Ta khẽ cười lạnh.

Ai chẳng biết Trấn Nam tướng quân cùng Tể tướng Tống là biểu thân, Lục Hạc An mặt ngoài chặn kiệu hoa của ta, giả bộ tình thâm, sợ rằng sớm đã nhờ Tống Uyển Ninh leo lên Tể tướng Tống.

Mà lúc này Bắc Di ra quân, đây, là sớm đã thông đồng với giặc.

Chỉ có điều bọn họ không biết, Thẩm gia bây giờ th/uốc sú/ng trong tay, làm sao bị Bắc Di kiềm chế?

14

Thấy tình cảnh này, ta biết yến thọ hôm sau tất có biến.

Ta dặn dò xong việc với Tần Chi, đơn giản cũng không rời đi, mà lại trở về Dụ vương phủ.

Tính thời gian, chiều hôm sau ta mới tỉnh dậy.

"Điện hạ đâu?"

Hầu nữ hầu cận ta thấy ta tỉnh, gi/ật mình, vội nói: "Dụ... Dụ vương điện hạ thấy nương nương say quá, liền tự mình vào cung trước."

Ta không để ý lời nói dối vụng về của nàng, từ giường đứng dậy vươn vai: "Hôm nay thọ thần Thái hậu, không thể kh/inh suất, vì ta trang điểm búi tóc đi."

Tiểu hầu nữ ngẩn người hồi lâu, rồi mới gọi mấy tỳ nữ khác cùng hầu ta tắm rửa.

Trong kinh thành đèn đuốc sáng trưng, kim tượng Thái hậu được người dùng mười sáu cỗ xe ngựa kéo từ cổng thành đến cửa cung, mà theo sát sau, chính là văn võ bá quan.

Xe ngựa ta theo sau xe hoa, vừa đi vừa vén rèm nhìn bốn phía.

Con phố chính này, sợ đã bị gián điệp các nhà nhét đầy.

Đợi ta vào đến đại điện, Lục Cảnh Tự đã ở bên Thái hậu.

Thấy ta xuất hiện, mặt hắn biến sắc một chút.

Ta tiến lên cười chắp tay hướng Thái hậu:

"Khanh Trúc chúc Thái hậu phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn!"

Thấy ta xuất hiện, Thái hậu đương nhiên cười không ngậm miệng.

"Dụ vương thương nàng mới cưới mệt mỏi, nên không để nàng đến, còn thay nàng nói tốt trước mặt ai gia đây, nào ngờ quay đầu nàng vẫn đến."

Lục Cảnh Tự dù kinh ngạc, mặt vẫn đeo nụ cười, giơ tay về phía ta:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0