Phú Rõ Ràng

Chương 7

02/09/2025 12:32

Hắn đặt ra thuế má và lao dịch cực cao. Mỗi khi gặp năm mất mùa, nông dân nộp xong thuế liền không đủ cơm ăn áo mặc. Những ngày trong nhà hết sạch lương thực, suốt hai ba ngày liền, dưỡng mẫu không cho ta ăn một hạt cơm. Ta nghe bà ta lén nói với dưỡng phụ:

"Nếu để nó ch*t đói như vậy, dù người đưa nó đến có tìm tới cũng không trách được ta chứ?"

Dưỡng phụ lo lắng:

"Nhưng người đưa nó tới mặc đẹp sang trọng, đừng để vướng họa mới phải."

"Thôi thì cho nó ăn vài miếng vậy."

Dưỡng mẫu nghiến răng, ch/ửi mấy câu rồi bưng cho ta bát cháo loãng chỉ lèo tèo vài hạt gạo. Ta ăn ngấu nghiến hết sạch, bà ta tức gi/ận t/át ta hai cái đ/á/nh bốp.

"Đồ tốn tiền tốn của!"

"Chiêu Nhiên, nàng đang nghĩ gì thế?"

Vũ Nhật Hưu thấy ta đờ người, nhíu mày ngắt ngang dòng suy tưởng. Ta khẽ nhếch mép.

Đã phụ hoàng hôn quân vô đạo, trị quốc bất lực. Vậy thì Đại Hạ triều, cũng không cần tồn tại làm chi.

"Thiếp tất sẽ cẩn trọng suy tính, giúp Vương thượng bói xem khi nào xuất binh là thích hợp."

"Tốt lắm!"

Vũ Nhật Hưu mắt lấp lánh phấn khích. Giờ đây hắn đã hoàn toàn tín nhiệm ta. Sau khi vào hạ, Tây Vực bùng phát dị/ch bệ/nh. Nhờ ta triệu tập phúc vận, xua tan tai ương. Từ đó về sau, hắn đối với ta không còn chút nghi ngờ. Giờ đây, hắn nghe theo mọi lời ta nói, tựa như con rối trong tay ta.

Trước khi lập ta làm Vương hậu, triều thần từng dị nghị rất nhiều. Sau trận dịch ấy, không một ai dám chất vấn hậu vị của ta nữa. Vũ Nhật Hưu càng nâng ta lên tận mây xanh, hết mực chiều chuộng.

Mới vào thu vài hôm, ta cảm phong hàn ho vài tiếng. Hắn liền cuống cuồ/ng lên. Không những triệu viện phán Thái y đường đến chẩn mạch, còn tự tay chăm sóc ta. Dáng vẻ như sợ ngôi sao phúc của hắn biến mất.

"Chiêu Nhiên à, ai cũng có thể gặp nạn, duy chỉ có nàng là không được."

Hắn tự tay đút từng thìa th/uốc vào miệng ta.

"Nàng phải mau khỏe lại nhé."

Từ nhỏ ta bị dưỡng mẫu hành hạ, nhưng ít khi đ/au ốm. Về sau nghĩ lại, có lẽ do ta là người phúc mệnh. Vì vậy sau khi cảm hàn, ta chóng khỏi.

Giờ đây, lại đến mùa hạ. Vạn sự đã chuẩn bị chu toàn. Ta đã tính ra ngày lành tháng tốt để xuất chinh.

Hôm ấy, trời quang mây tạnh. Ta cùng Vũ Nhật Hưu đứng trên thành lầu. Tận mắt nhìn Da Luật tướng quân dẫn mười vạn Tây Vực quân tiến đ/á/nh Đại Hạ.

Hắn sợ ta nhiễm lạnh, kéo áo choàng khoác lên người ta.

"Chiêu Nhiên, nàng có vui không?"

Ta cong môi cười.

"Đương nhiên là vui rồi."

Mẫu hậu à.

Người biết rõ ta mới là kẻ phúc mệnh, vẫn cứ ruồng bỏ ta. Đã đem sao phúc như ta dâng lên Tây Vực. Vậy thì ta cũng muốn tận mắt nhìn Đại Hạ bị Tây Vực thiết kỵ ngh/iền n/át.

15

Ta cùng Vũ Nhật Hưu đang ngồi uống trà, chợt nghe tiếng người hớn hở báo tin:

"Vương thượng, Vương hậu nương nương, kinh thành Đại Hạ đã bị hạ rồi!"

Vũ Nhật Hưu nhướng mày.

"Cô ta sớm biết Đại Hạ suy yếu, nhưng không ngờ lại dễ đ/á/nh đến thế."

"Chẳng qua nổi ba tháng cũng không xong?"

Ta cười khoái trá.

"Những kẻ trong hoàng cung Đại Hạ đâu? Đã bắt sống theo lệnh của bổn cung chưa?"

Người báo tin gật đầu lia lịa:

"Vương hậu yên tâm, Đại Hạ hoàng đế, Hoàng hậu cùng các phi tần, công chúa, hoàng tử đều đã bị bắt giữ."

"Hiện giờ đang trên đường áp giải về vương đô."

Vũ Nhật Hưu vỗ tay cười lớn.

"Chiêu Nhiên, nàng là phúc tinh của Tây Vực, cũng là phúc tinh của cô ta!"

Hắn vung tay phán:

"Nàng là người Đại Hạ, vậy toàn bộ hoàng tộc Đại Hạ giao cho nàng xử trí."

Ta đứng dậy thi lễ, nén lòng không để lộ nụ cười.

"Đa tạ Vương thượng."

Nửa tháng sau, hoàng tộc Đại Hạ bị giải vào vương đô. Ta tự tay đóng phượng ấn lên chiếu thư tống giam bọn họ vào nội ngục.

"Vương hậu nương nương, nhất định phải bắt Hoàng thượng, Hoàng hậu vào ngục sao?"

Già Lam bỗng lên tiếng. Trong mắt nàng lấp lóe vẻ lo âu.

"Dù sao... họ cũng là phụ hoàng và mẫu hậu của nương nương."

Từ khi biết ta mới chính là phúc tinh, nàng đối với ta vô cùng cung kính. Hầu hạ ta cũng tận tâm. Chỉ là hoàng tộc Đại Hạ xưa nay vẫn là cựu chủ của nàng. Giờ nảy lòng thương hại cũng là thường tình.

Ta khẽ cười liếc nàng. Nàng gi/ật mình, cúi đầu xuống.

Ta thong thả vê viên phượng ấn trong tay.

"Già Lam, bổn còn tưởng ngươi là kẻ hiểu chuyện."

"Hay là... ngươi cũng muốn vào nội ngục cùng bọn họ?"

Ánh mắt lạnh băng quét qua thân hình r/un r/ẩy của nàng. Nàng vội quỳ sụp xuống, đầu dập đất.

"Nô tài không dám!"

Ta đứng cao nhìn xuống.

"Ta sinh ra phúc mệnh trời định, chỉ vì một lần bói toán sai lầm của Quốc sư mà bị đày về thôn quê."

"Dù sau này Quốc sư đã minh oan, Hoàng hậu vì bảo vệ Hạ Chiêu Tuyết vẫn cưỡng ép đưa ta lên kiệu đi Tây Vực."

"Nàng ấy có từng nghĩ, một công chúa yếu thế như ta sang Tây Vực sẽ ra sao không?"

Nhìn thân thể r/un r/ẩy của nàng, ta cười lạnh.

"Từ khi ta đặt chân đến Tây Vực, Hoàng hậu đã không còn là mẫu thân của ta, Đại Hạ cũng chẳng liên quan gì đến ta nữa."

Già Lam không ngừng dập đầu:

"Nô tài ng/u muội! Nô tài ng/u muội!"

Ta thở dài.

"Đứng dậy đi."

"Mấy hôm nữa, bổn cung sẽ tự mình vào nội ngục gặp bọn họ, ngươi có muốn đi cùng không?"

Già Lam gật đầu như bổ củi.

"Nô tài tất theo hầu Vương hậu."

16

Bước vào nội ngục, mùi m/áu tanh lẫn nước tiểu hôi thối xộc vào mũi. Ta nhăn mặt lấy tay che mũi.

"Vương hậu nương nương, chỗ này ô uế, sao nương nương lại tự mình tới?"

Ngục tốt vội chạy đến nịnh nọt. Ta lạnh giọng:

"Dẫn ta đi gặp Đại Hạ Hoàng hậu."

Nhìn thấy Hoàng hậu lúc ấy, bà ta đang ngồi thừ trên đống rơm rá/ch nát. Tù phục dính đầy vết m/áu và roj vọt. Thậm chí có một nhát roj quất ngang mặt, khiến khuôn mặt trở nên gh/ê r/ợn.

Thoạt nhìn thấy ta, đôi mắt bà trợn tròn đầy kinh ngạc.

"Hạ Chiêu Nhiên?"

"Cái đồ họa mệnh này, sao có thể còn sống?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
8 Thất Nhật Tiên Chương 6
10 Cướp bóc Chương 13.
11 Thiên Cung Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm