Giống như lúc tôi bị hỏi cung ở đồn, anh ấy chỉ cần trợn đôi mắt đen lên, tôi đã thành thật khai sạch sành sanh tất cả những gì nên nói và không nên nói.
Nhưng điều này cũng giúp tôi x/ác định được một việc.
Chắc chắn là do anh ấy quá hung dữ, quá lạnh lùng nên mới không tìm được bạn gái.
Nếu không thì tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi, với khuôn mặt như một tác phẩm tốt nghiệp của Nữ Oa như thế, sao anh ấy lại phải rơi vào cảnh đi xem mắt?
Tôi chỉ có thể tự tẩy n/ão mình trong lòng.
Đằng nào cũng đã chung một tờ giấy đăng ký kết hôn rồi, người hung dữ hơn tôi cũng đâu phải chưa từng gặp, vả lại cái mình cần là sự yên tĩnh, vừa hay người này ít nói lại còn chu đáo.
Thế nên phải làm sao đây, tự mình chủ động mở lời phá tan bầu không khí ngượng ngùng thôi.
Thế là tôi chỉ biết gãi đầu tìm chuyện để nói.
"Cái đó... hay là chúng ta đi tắm rồi ngủ đi."
Anh ấy vốn đang nghiêng đầu hút th/uốc, nghe thấy vậy liền nhìn chằm chằm vào tôi, trong đôi mắt đen láy lóe lên tia sáng nguy hiểm.
Tôi bị nhìn đến mức thấy gai người, giống như bị một con thú ăn th!t nhắm trúng vậy. Tôi chỉ có thể lén lút xoa xoa cánh tay, gượng cười.
"Cái đó... phòng tắm ở đâu ạ? Lát nữa em đi ngủ ở đâu?"
Lời vừa dứt, tôi thấy ánh sáng trong mắt anh vụt tắt.
Tôi: "..."
5
Căn hộ này là kiểu ba phòng ngủ, hai phòng khách, hai phòng vệ sinh.
Tuy đã đăng ký kết hôn, nhưng tôi vẫn chưa thể làm được như những cặp đôi yêu nhau lâu ngày, tự nhiên và thân mật.
Sự gan dạ của tôi chỉ dừng lại ở việc tự tưởng tượng, còn trong thực tế mà bảo tôi lao vào ôm ấp...
Xin lỗi, tôi không có lá gan đó.
Tôi đỏ mặt nhận lấy chiếc áo sơ mi trắng của anh, định vào phòng tắm riêng để vệ sinh cá nhân. Anh lại khẽ ho một tiếng, xin lỗi và bảo tôi rằng phòng tắm riêng chưa lắp xong, hiện tại chỉ có phòng ngủ chính là dùng được.
Được rồi.
Tôi đợi anh ra phòng khách mới chui vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Đây là một căn nhà mới sửa, mọi thứ đều mới tinh. Trong phòng tắm, tôi nhìn thấy bộ cốc đá/nh răng đôi hình Doraemon chưa bóc tem, bàn chải đôi, khăn mặt đôi, và cả loại sữa tắm hương đào trắng mà tôi thích nhất.
Nếu dép lê chỉ là tình cờ, thì với bao nhiêu thứ này cộng lại, nếu tôi còn không hiểu nữa thì đúng là đồ ngốc.
Hi hi (●°u°●)
Có phải anh ấy hơi thích tôi không? Nếu không thì sao chỉ cần nhắc qua một lần mà đã có thể ghi nhớ sở thích của đối phương chứ?
Tôi vừa lén cười vừa tắm rửa cho mình thơm tho sạch sẽ.
Được rồi.
Nếu như...
Nếu như là vậy, thì nếu anh ấy cần, tôi cũng không phải là không thể dũng cảm hơn một chút.
Cứ coi như là hiến thân cho nghệ thuật...
Thời gian tắm rửa này hơi lâu.
Tôi loay hoay trong phòng tắm nửa ngày, tắm xong lại đá/nh răng rồi đứng trước gương tập luyện, đến khi đảm bảo rằng mình thơm tho đến từng sợi tóc, tôi mới khoác chiếc áo sơ mi để lộ đôi chân trắng nõn, đỏ mặt bước ra khỏi phòng ngủ.
"Chồ... chồng ơi!"
Tôi ngại ngùng cúi mắt, hai tay xoắn lấy vạt áo, mái tóc ướt sũng xõa trên vai, vô tình liếc nhìn qua gương toàn thân, người trong gương toát lên vẻ đẹp ngọt ngào đầy cám dỗ.
Đó là lời cô bạn thân nhận xét về tôi.
Tôi chính là sự kết hợp giữa ngọt ngào và quyến rũ, đặc biệt là khi người đang ướt át.
Thế nhưng đã gọi tên thân mật rồi mà phòng khách vẫn không có tiếng đáp lại.
"Chồng ơi?"
Tôi lại thử gọi một tiếng nữa, xung quanh vẫn yên tĩnh.
Lại bị cuốn vào việc gì rồi sao?
Tôi vừa x/ấu hổ vừa đắc ý ngẩng đầu lên, khoảnh khắc tiếp theo, nụ cười cứ thế đông cứng lại trên mặt tôi.
Chồng tôi đâu?
Chồng tôi to đùng đâu rồi?
6
Anh ấy lại đi làm nhiệm vụ rồi.
Nhắn tin báo cho tôi biết.
Chắc là thấy mình đuối lý nên đã thu hồi tin nhắn mấy lần, trong bản cuối cùng, anh nói rằng sau khi về sẽ tặng tôi một chú gấu cảnh sát.
Loại có thể l/ột đồ ấy.
Nhưng vẫn không thể xoa dịu cơn gi/ận của tôi, dù cho đó là chú gấu trong mơ mà tôi hằng mong ước.
Tôi biết về lý trí thì không nên gi/ận, lấy cảnh sát thì phải chuẩn bị tâm lý thường xuyên phải phòng không chiếc bóng. Nhưng mà...
Cái cảm giác lửa vừa mới nhóm lên đã bị dội một gáo nước lạnh, cái cảm giác hụt hẫng kiểu "cởi hết quần áo ra rồi mà anh cho em xem cái này thôi sao" thật là dở khóc dở cười.
Thế là tôi trả lời anh.
"Em muốn một đôi."
Đầu bên kia WeChat không trả lời.
Tôi cầm điện thoại vào phòng ngủ, tắt đèn nằm xuống.
Đang buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt thì điện thoại sáng lên.
Tôi bấm vào tin nhắn thoại, giọng nói trầm thấp từ tính vô tình nhuốm thêm vài phần dịu dàng say đắm, giống như chiếc đèn ngủ sáng lên trong đêm cô tịch, mang lại cho người ta một phần an yên, hai phần quyến rũ.
"Được. Ngủ đi, vợ... chúc ngủ ngon."
Vợ...
Anh ấy gọi tôi là vợ kìa!
Trong lòng tôi dâng lên một trận xao xuyến, không nhịn được kéo chăn trùm kín đầu, vặn vẹo trên giường như một con sâu.
Ngại ch*t mất.
Sao anh ấy lại gọi ngọt thế không biết.
7
Ngày hôm sau, đúng như dự đoán, tôi dậy muộn.
Thức dậy vệ sinh cá nhân xong, nhớ đến cái phòng tắm chưa lắp xong mà anh nói, tôi không hiểu sao lại muốn đi kiểm chứng.
Kết quả mở cửa ra... khụ...
Đúng là chưa lắp xong thật.
Được rồi, tôi suy nghĩ nhiều quá rồi.
Nhà tân hôn cách studio thì xa nhưng lại khá gần nhà cô bạn thân.
Bạn thân tôi là một người rất thời thượng. Quán bar, KTV, tiệm game điện tử đều là khách quen của cô ấy. Thế nên mỗi lần đi dạo phố cùng người phụ nữ đã kết hôn đang canh chừng tổ ấm như tôi, cô ấy luôn muốn lôi kéo tôi vào đó.
Tôi sợ đến mức vội vàng xua tay: "Cái KTV không đứng đắn mà cậu tìm lần trước hại mình khổ sở lắm rồi, may mà chúng ta tuân thủ pháp luật nên mới không bị tóm vào đồn. Nếu không thì..."
Phía sau tôi chưa nói hết, cô ấy đã cười ngặt nghẽo.
"Được rồi được rồi, là mình sai. Suýt chút nữa thì cậu đã có một chỗ đứng trên hot search rồi."
"Cậu còn nói."
Tôi bực bội lườm cô ấy một cái, vừa đang đi về phía trước thì chuông điện thoại vang lên, tôi liếc nhìn, là đồng nghiệp ở studio gọi đến.
"Chị An Nhiên, có một khách hàng ở thành phố Y, họ hy vọng chị có thể đến tận nơi để điêu khắc một bức tượng toàn thân theo tỷ lệ thực. Nguyên liệu, chi phí đi lại, ăn ở họ bao trọn gói."
Phóng khoáng thật đấy.
Tôi lập tức phấn chấn hẳn lên, sau khi hỏi han kỹ càng mới đồng ý.
Ngày hôm sau, hai bên xuất trình hợp đồng điện tử và đóng dấu.
Tôi nhắn tin cho Trần Trí: "Chồng ơi, đợt này em cũng phải đi công tác. Đừng nhớ em nhé!"
Tôi bắt xe về studio, đóng gói dụng cụ gây án, à không, dụng cụ điêu khắc lại, rồi lên máy bay đi thành phố Y.
Khách hàng là một đại gia.
Ông ta có một trang viên xa hoa không chút nhân tính, hệt như những gì được mô tả trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình Mary Sue vậy.