Không kịp cảm ơn anh, tôi vội vàng rút trong túi ra một gói khăn giấy, một tay vén áo lên, tay kia lau chùi.

Da ẩm ướt tiếp xúc với không khí hơi lạnh, tôi không nhịn được mà rùng mình.

Khổ sở như một chó con rơi xuống nước vậy.

Người con trai lạnh lùng vốn đang yên lặng nhìn tôi thao tác bỗng phát ra một tiếng cười rất nhẹ, rất khẽ.

Khiến tôi lúc đó cả người x/ấu hổ vô cùng, không dám ngẩng đầu lên.

Tốc độ lau nhanh hơn, lực mạnh hơn, gấp gáp hơn.

Nhưng lượng trào ra cũng ngày càng nhiều, tình trạng b/ệnh mất kiểm soát.

Một tay tôi dần không kham nổi, ngược lại còn khiến mọi thứ rối tung lên, áo càng ướt hơn.

Đang lúc bối rối thì giọng nói không lạnh không nóng của Lục Tấn vang lên.

"Phương Nhiên, cần anh giúp em lau không?"

Tôi ngẩng đầu lên ngơ ngác.

Ánh mắt lập tức rơi vào đôi mắt đen nhánh của chàng trai kia.

Anh nhìn tôi, nói:

"Nếu muốn thì tự vén áo lên đi."

7

Tôi.

Đồng ý.

Dù sao mùi trong nhà vệ sinh cũng không dễ chịu chút nào, dù là mùi thanh mát trên người Lục Tấn cũng không che được mùi hôi.

Thật là khó chịu.

Vì vậy tôi tự dùng hai tay ngoan ngoãn vén áo lên.

Lục Tấn lạnh lùng ra lệnh:

"Ưỡn ngựk lên.

"Đến gần anh một chút."

"..."

Tôi r/un r/ẩy làm theo.

Sau đó Lục Tấn cầm khăn giấy lau lên người tôi.

Khác với thân hình săn chắc với tám múi bụng của anh, tôi có thể nói là đồ bỏ đi. Chiếc bụng mềm oặt chỉ có hai đường cơ liên sườn gượng gạo giữ thể diện.

Chút tự tôn nam tính cuối cùng khiến tôi không thể đầu hàng thảm bại như vậy.

Vì thế tôi vội hít vào, muốn tạo dáng.

Nhưng Lục Tấn dường như không để ý, động tác lau vẫn không ngừng.

Lực của anh rất nhẹ, so với cách lau thô thiển kiểu buông xuôi của tôi thì dịu dàng đến ch*t người.

Đặc biệt tay anh rất đẹp, xươ/ng khớp rõ ràng.

Mu bàn tay có vài đường gân xanh rõ ràng ngoằn ngoèo.

Sau khi vô tình dính một chút chất lỏng, liền trở nên hơi kỳ lạ.

Chỉ nhìn một cái tôi đã cảm thấy cả người sắp chín, trán đổ đầy mồ hôi hột, suýt nữa không giữ được lực để tạo dáng.

Đúng lúc đó Lục Tấn lại còn nói chuyện với tôi có một chút không một chút.

"Mỗi ngày em phát b/ệnh đều chảy nhiều thế này?"

"Không phải đâu, chỉ hôm nay tự nhiên nhiều một chút..."

"Vậy em đã nếm thử vị này chưa?"

"!!"

Tôi x/ấu hổ phủ nhận.

"Tất nhiên là chưa, nếm đồ của chính mình, em cảm thấy kỳ kỳ, mà thứ này nói chung là vị sữa thôi."

"Vậy à, nhưng sao anh luôn ngửi thấy mùi dâu?"

"Không có đâu, chắc anh ngửi nhầm rồi."

Dù có tôi cũng sẽ không thừa nhận.

Mùi dâu gì đó cũng quá khiêu khích.

Lục Tấn cười cười không nói thêm nữa, chỉ rút thêm một tờ giấy sạch, lau nơi thủ phạm gây ra.

Đúng lúc nơi đó lại rất nh.ạy cả.m.

Chàng trai đến gần một chút, hơi thở phả lên khiến tôi ngứa ngáy, không ngừng r/un r/ẩy.

Tim đ/ập nhanh, dồn dập như sấm.

Tôi vô thức muốn lùi lại phía sau.

"Lùi gì?"

Chàng trai một tay nắm lấy eo tôi, ngước mắt nhìn tôi.

Trong ánh mắt có một sự nóng bỏng mà tôi không hiểu, tự nhiên có vẻ lạnh lùng bứt rứt khó chịu.

Tôi lập tức ngoan ngoãn.

"Không lùi đâu, chỉ là hơi ngứa..."

"Sắp xong rồi."

"Vâng."

Tôi không dám cử động nữa, đứng trước mặt anh nghiến răng để mặc anh lau.

Không lâu sau, mọi thứ trở lại bình thường, b/ệnh được kiểm soát.

Tôi buông chiếc áo thun nhàu nát xuống.

Giây tiếp theo áo dính vào người, cảm giác ngựk dính nhớp.

Nhưng tôi không để tâm.

Vì một sự việc xảy ra khiến tôi càng cảm thấy sống không còn ý nghĩa và h/oảng s/ợ hơn.

Liếc tr/ộm chàng trai cao lớn đang rửa tay ở bồn rửa, tôi cúi đầu lặng lẽ kéo quần và vạt áo thun xuống.

Mưu toan che giấu điều gì đó.

Thật may, suýt nữa đã để lộ xu hướng tính dục của mình trước mặt Lục Tấn.

8

Đúng vậy, tôi là một gay nhỏ giấu mình.

Tôi thích con trai.

Mà Lục Tấn, nam thần của trường này, người tài giỏi, bạn cùng phòng lạnh lùng của tôi, chính là đối tượng tôi thầm thương tr/ộm nhớ.

Anh ấy hấp dẫn con gái, còn hấp dẫn hơn cả con trai, đúng là gay圈天菜1.

Nói một câu, đẹp trai ch*t người.

Tôi thích anh ấy rất tự nhiên.

Chỉ là tôi không bao giờ dám thể hiện trước mặt Lục Tấn, vì xu hướng tính dục của anh ấy dường như không rõ ràng.

Nói anh ấy là gay đi, có con trai tỏ tình, ánh mắt anh ấy chán gh/ét rõ ràng vô cùng.

Nói anh ấy là thẳng đi, thái độ với con gái cũng rất lạnh nhạt.

Nhưng xét cho cùng, khả năng Lục Tấn là thẳng vẫn lớn hơn.

Tôi không muốn bị anh gh/ét, cũng không muốn thăm dò anh, vì vậy luôn giấu đi tình cảm với anh, không dám bộc lộ.

Cứ làm một người bạn cùng phòng bình thường gật đầu quen biết là được.

Vẫn có thể nói chuyện với anh, chào hỏi anh, lặng lẽ ngắm nhìn anh.

Chỉ là không ngờ tôi đột nhiên mắc căn b/ệnh kỳ lạ này, tự nhiên kéo gần khoảng cách giữa tôi và anh.

Anh không chê tôi, còn rất chăm sóc tôi.

Là điều khao khát mà tôi hằng mong ước.

Vì thế lúc nãy khi anh giúp tôi lau, tim tôi đ/ập nhanh, tình cảm yêu thích một nửa dồn lên n/ão, một nửa chạy xuống dưới.

Kích động không thôi, tim đ/ập dữ dội đến mức sợ anh nghe thấy nên mới lùi lại.

Cuối cùng nhờ chút lý trí ít ỏi vừa đủ che giấu mới không lộ tẩy.

Bằng không Lục Tấn sợ rằng sẽ kinh ngạc mà ấn tôi vào bồn cầu ngay tại chỗ cho tỉnh táo lại.

Bị b/ệnh có lẽ anh sẽ hiểu.

Nhưng chuyện xu hướng tính dục anh chưa chắc đã hiểu.

Đàn ông thẳng dù tốt tính đến đâu cũng có thể tốt với con trai khác, càng có thể gh/ét gay.

Vì vậy tốt nhất cứ ngoan ngoãn khoác lên chiếc áo giáp nhỏ của mình.

Tôi điều chỉnh tâm trạng rồi cũng đi rửa tay, rửa sạch vết sữa khô trên tay.

Vì chỗ ướt trên áo tôi quá rõ ràng, bữa ăn này chắc chắn không thể ăn được.

Tôi cùng Lục Tấn tránh đám đông về ký túc xá gọi đồ ăn ngoài, vừa ăn vừa trò chuyện, không khí hòa hợp.

Khiến tâm trạng tôi rất vui vẻ.

Không nhịn được liếc nhìn Lục Tấn hết lần này đến lần khác, lòng tràn ngập niềm vui.

Đến tối, như nguyện lại mơ thấy anh.

Lần mơ này so với lần trước quá đáng hơn một chút, có tính chất xung kích mạnh hơn.

Lục Tấn trong mơ đ/è tôi vào cánh cửa nhà vệ sinh căng tin, không nói gì liền cúi đầu.

Sau đó áp sát tai tôi nói với vẻ thỏa mãn: "Đúng là vị dâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 8
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7