Dần dần, những người phụ nữ trong thôn lần lượt mang từng phong hưu thư đến chỗ Bà nội.

Những kẻ bị hưu bỏ ấy mặt mũi chẳng còn chỗ che thân, có kẻ còn định ra tay dọa nạt.

Thế nhưng những nữ tử năm xưa từng giương cung săn b/ắn trên núi đã tự nguyện tập hợp thành đội hộ vệ, đ/á/nh cho bọn đàn ông hung hăng một trận tơi bời rồi quẳng ra khỏi thôn.

Thời gian lâu dần, lũ đàn ông bị ruồng bỏ trong thôn cũng chẳng dám hống hách nữa, cụp đuôi lủi thủi rời khỏi Thanh Thủy thôn.

Nghe nói, chúng còn ra sức bôi nhọ khắp vùng mấy dặm, gọi nơi đây là "thôn quả phụ", "thôn đàn bà hung dữ".

Nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt mọi người, tôi thấy lời đồn ấy cũng chẳng sai.

Về sau, Đại Bá - Chúc Viễn vẫn trơ trẽn quay lại vài lần.

Gia đình làm ăn phát đạt, Bà nội còn trở thành tộc trưởng.

Mấy tên phụ tình bạc nghĩa vứt bỏ vợ con này nhìn mà đỏ mắt.

Thấy lý lẽ không thông, chúng nảy sinh mưu kế, giở trò đ/á/nh vào tình cảm.

Thậm chí còn cố tình làm cho đường huynh Chúc Đăng Tài ngã bệ/nh, đem đến trước mặt Đại Bá mẫu để m/ua chuộc lòng thương.

Theo tôi, người ta chẳng nên gieo á/c nghiệp lúc bình yên, không thì không biết lúc nào quả báo sẽ giáng xuống.

Đại Bá mẫu nhìn bọn chúng, mặt lạnh như tiền:

"Tuyết Nhi của ta rốt cuộc đã đi đâu?"

Tuyết Nhi là con gái Đại Bá mẫu.

Bọn Đại Bá - Chúc Viễn cúi đầu im lặng, chẳng dám hé răng.

Bởi tất cả chúng tôi đều biết, năm Tuyết Nhi tỷ tỷ 14 tuổi đã bị Đại Bá phụ b/án với giá cao vào thanh lâu.

Nghe đâu chưa đầy tháng đã bỏ mạng nơi hoang dã.

Chuyện này chính Đại Bá mẫu đã nói lúc s/ay rư/ợu.

Bà bảo, Đại Bá phụ và Chúc Đăng Tài rõ mười mươi chuyện này, vẫn vô tư tiêu xài huyết hãi tơi của người nhà.

Đại Bá mẫu nói từ khi chúng vô tình b/án Tuyết Nhi tỷ tỷ, đã định sẵn không còn là một nhà.

Về sau bọn Đại Bá vẫn giở đủ trò, chúng tôi tuy thấy phiền nhưng cứ nước đến chân mới nhảy.

Cuối cùng, khi mấy tên ấy nằm vạ trước cổng không chịu đi, phụ thân tôi đùng đùng nổi gi/ận.

Mọi người chưa từng thấy đồ vô dụng ấy gi/ận dữ, đều đứng hình tại chỗ.

Ông lạy cả nhà một lạy, lại xin lỗi nương thân.

Hứa sẽ dẫn bọn Đại Bá - Chúc Viễn rời Thanh Thủy thôn, vĩnh viễn không quấy rầy chúng tôi.

Nương thân gật đầu, không nói thêm lời nào.

Quả thật ông giữ lời hứa, từ đó về sau chúng tôi chẳng thấy bóng dáng lũ người đáng gh/ét ấy nữa.

Chỉ thỉnh thoảng nương thân nhận được vài món quà hay thư từ kỳ lạ.

Hôm nay là hộp phấn nhuộm môi từ Tẩm Phương Uyển, xem ra cũng đắt tiền lắm.

Tôi đưa cho bà, bà liếc nhìn rồi lấy khăn tay lót tay, ném cả khăn lẫn hộp phấn vào lò lửa.

"Lâm Giang, mau bước qua lò lửa đi.

"Chúng ta sắp lên trấn dự tiệc đính hôn của Tam Thẩm và huyện lệnh Dương rồi.

"Về sau, đừng tùy tiện nhận đồ không rõ ng/uồn gốc, xúi quẩy lắm."

Tôi vâng lời:

"Dạ vâng, thưa mẹ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
12 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm