Trì Tự bước ra, lo lắng rót cho tôi cốc nước: "Em không sao chứ?"
Tôi đi ra ban công hít mạnh mấy hơi không khí trong lành, cuối cùng cũng sống lại.
"Cáo già, anh có thể đừng hút th/uốc nữa được không? Em cực kỳ gh/ét mùi th/uốc lá, thỉnh thoảng đi trên đường lại phải hít khói th/uốc thụ động."
"Em không biết và cũng không muốn quản việc hút th/uốc có hại cho sức khỏe của họ hay không, nhưng đối với người không hút th/uốc mà buộc phải hít khói th/uốc như em thì thật sự rất vô tội và bất công."
"Ừ, không hút nữa, bắt đầu từ giây phút này cai luôn."
Ừ? Anh ấy đồng ý nhanh vậy sao, tôi còn tưởng phải thuyết phục hồi lâu.
"Vậy sau này tâm trạng buồn phiền, anh có thể tìm Y Y không?"
Tôi dứt khoát đáp: "Tất nhiên rồi, em là người giỏi an ủi nhất đấy. Nếu là anh, em có thể túc trực 17 tiếng, chừa 7 tiếng cho em ngủ thôi."
Ánh mắt Trì Tự sáng lên: "Ừm, vậy là mỗi ngày Y Y đều là của anh 17 tiếng rồi."
Ơ, hình như nói thế cũng không sai: "Đúng vậy."
"À, cáo già, anh tỉnh rư/ợu rồi à?"
"Rồi."
08
Khi Nam Ngạn về, tôi và Trì T/ự v*n còn đang ngủ, cả hai chúng tôi ngủ đến tận 1 giờ chiều.
Tôi là người dậy cuối cùng.
Nam Ngạn tò mò hỏi: "Tối qua hai người làm gì mà dậy muộn thế?"
Cậu ta lại nhìn Trì Tự với vẻ tinh quái: "Lần đầu tiên thấy cậu dậy muộn như vậy, chẳng phải ngày nào cậu cũng chạy bộ buổi sáng sao?"
Anh Nam gh/en rồi à? Cậu ta đang thăm dò.
Tôi vội vàng giải thích: "Em với cáo già chẳng làm gì cả, anh đừng gi/ận nhé."
Nam Ngạn: ???
Trì Tự: ???
Nam Ngạn hỏi: "Tôi gi/ận cái gì?"
Trì Tự cũng lên tiếng: "Cậu ấy gi/ận hay không thì liên quan gì đến chúng ta."
Thật sự cạn lời, Trì Tự đúng là đồ thẳng nam ch*t ti/ệt, rốt cuộc có hiểu gì không thế?
Không đúng, anh ấy không thẳng, thẳng nam này không phải thẳng nam kia.
Nhìn cái kiểu giả ngốc của hai người họ, vẫn còn đang diễn trước mặt tôi đấy.
Tôi nắm lấy một tay Trì Tự, lại nắm lấy một tay Nam Ngạn, ba bàn tay chụm lại, ra hiệu rằng tôi đứng cùng chiến tuyến với họ.
"Thật ra, có những chuyện có thể nói với em, vì em đã đoán ra rồi."
Nam Ngạn nháy mắt với Trì Tự: "Cậu nói hết rồi à?"
Đáy mắt Trì Tự dâng lên một tia hy vọng: "Y Y, em thật sự biết rồi sao?"
Tôi gật đầu: "Tất nhiên."
Tôi nhìn Trì Tự, ngón tay chỉ vào Nam Ngạn: "Chẳng phải là anh và anh ấy đã ở bên nhau rồi sao? Có gì to t/át đâu."
Nam Ngạn: ???
Trì Tự: ???
Trì Tự thở dài bất lực.
Nam Ngạn đ/ập bàn đứng phắt dậy: "Cậu bị đi/ên à, ai ở bên cậu ta, là tôi bị b/ệnh hay cậu ta bị b/ệnh thế?"
Trì Tự trừng mắt nhìn Nam Ngạn đầy khó chịu: "Chú ý từ ngữ."
Nam Ngạn nghiến răng nghiến lợi, nuốt lại những lời định nói: "Được, cậu cứ chiều cô ấy đi."
Tôi đoán sai rồi? Trời ơi, tôi mà cũng có ngày đoán sai.
May mà lúc nãy trên giường tôi đã đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng vẫn chưa nói với dì Liêu chuyện Trì Tự ở bên bạn cùng phòng.
Tôi đưa ra thắc mắc của mình: "Nhưng mà, cáo già, chữ cái viết tắt N trên bìa album của anh, chẳng phải là Nam sao, Nam trong Nam Ngạn ấy."
Khóe miệng Trì Tự gi/ật gi/ật, không nói gì.
Nam Ngạn lại đ/ập bàn đứng dậy, tức đến mức nổi cả gân xanh, nhưng liếc nhìn Trì Tự một cái, cuối cùng chẳng dám hé răng.
Tôi lại hỏi: "Anh em tốt mà lại nắm quyền tài chính của đối phương sao? Đây chẳng phải là việc chỉ có các cặp đôi hay vợ chồng mới làm thôi à?"
Nam Ngạn kinh ngạc: "Ai nắm quyền tài chính của ai, cô đang nói gì thế?"
"Chẳng phải anh nói với cáo già là nếu anh ấy hết tiền thì tìm anh sao?"
"Đó là vì tôi biết tiền của cậu ta đều dồn vào công ty, trong tay không có mấy tiền nhàn rỗi, tôi có lòng tốt nên cho cậu ta v/ay một ít."
Ồ, ra là vậy.
Tôi đứng dậy, cúi chào Trì Tự và Nam Ngạn: "Xin lỗi hai anh."
Nam Ngạn sợ đến mức lùi lại mấy bước: "Không cần phải hành lễ lớn như vậy đâu, không trách cô đâu mà."
Trì Tự kéo tôi đứng dậy, vò đầu tôi: "Hiểu lầm được giải tỏa là tốt rồi."
Nam Ngạn với vẻ mặt như vừa ăn phải thứ gì đó khó nuốt: "Đủ rồi, hai người đủ rồi đấy nhé."
09
"Tôi đang ngước nhìn lên trên mặt trăng ~ có bao nhiêu giấc mơ đang tự do bay lượn ~"
Nhạc chuông điện thoại Trì Tự vang lên.
Tôi có một dự cảm chẳng lành.
Anh bắt máy, trong điện thoại truyền đến âm thanh chói tai.
"Thằng ranh con! Mày dám kết hôn chớp nhoáng với một bà già 70 tuổi! Mày bảo tao gọi bà ta là mẹ hay bà ta gọi tao là mẹ đây? Tốt nhất là sau này mày đừng vác mặt về nhà nữa, tao sợ tao không nhịn được mà đá/nh ch*t mày đấy."
Trì Tự vô tình liếc nhìn tôi.
Tôi chột dạ cúi đầu xuống.
Trì Tự đảm bảo với dì Liêu hồi lâu, dì mới tin là anh vẫn đ/ộc thân chưa kết hôn.
Trước khi cúp máy, dì Liêu còn đặc biệt cảnh cáo một câu: "Còn nữa, đ/ộc thân chưa kết hôn, cũng không có con cái gì chứ?"
"Không ạ."
Dì Liêu cuối cùng cũng yên tâm cúp điện thoại.
"Phì."
Tôi không nhịn được bật cười.
Trì Tự trừng tôi một cái: "Còn cười."
"Thần tài đến ~ Thần tài đến ~ Thần tài mau đến nhà tôi đi ~"
Đúng lúc này nhạc chuông điện thoại tôi vang lên, là mẹ tôi gọi.
Sau khi tôi bắt máy, giọng mẹ tôi cũng chói tai không kém.
"Tiểu Tự thật sự bị bà già 70 tuổi bao nuôi à?"
Dưới ánh mắt của hai người kia, tôi giải thích lại với mẹ một lần nữa.
"Bảo bối, bình thường con quan tâm đến Tiểu Tự chút, gương mặt và vóc dáng đó của nó thật sự rất dễ bị bao nuôi, hai đứa qu/an h/ệ tốt, con để ý nó chút nhé."
Mẹ ơi, đừng nói nữa, chúng ta nói x/ấu người ta ngay trước mặt không hay đâu.
"Bảo bối, mẹ với dì Liêu từng 'đẩy thuyền' hai đứa đấy, thanh mai trúc mã tốt biết bao, tiếc là chẳng đứa nào chịu tiến tới."
Tôi sợ mẹ lại tuôn ra cái gì đó nên ngắt lời: "Mẹ, con còn có việc, đi làm đây, cúp máy nhé."
Tôi lặng lẽ cúi đầu, không dám nhìn vào ánh mắt nóng bỏng kia.
Các bạn ơi, cái đầu cúi xuống này coi như g/ãy thật rồi.
"Lương Y, người anh thích là con gái, là người anh đã thích từ rất lâu rồi."
Tôi tò mò hỏi một câu: "Vậy tại sao hai người không ở bên nhau? Với gương mặt này của anh mà cũng không theo đuổi được sao?"
"Vì cô ấy ngốc."
"Ồ."
Tôi hỏi tiếp: "Cô ấy có người mình thích không?"
"Nhắc đến chuyện này anh lại tức, anh chỉ lơ là một chút là cô ấy đã bị người ta lừa đi rồi, nhưng may là sau đó đã tỉnh ngộ."
Ồ, vậy ra là đối phương trước đó từng có người mình thích nhỉ.
Tôi đề nghị: "Hay là em làm quân sư cho anh, em giúp anh cùng theo đuổi nhé?"
Khóe môi Trì Tự cong lên đầy thú vị: "Em tốt bụng thật đấy, có đảm bảo theo đuổi được không?"
"Đảm bảo luôn."
Trước đây em từng là quân sư cho cả ký túc xá của em, thành tích có thể kiểm chứng.
Ký túc xá có 6 người, trừ em ra thì ai cũng có người yêu, mỗi người đều có công của em.
Vì tình nghĩa giữa em với anh, chắc chắn em sẽ càng hết lòng hơn, sao có thể không theo đuổi được chứ, cái đầu nhỏ của em đỉnh lắm đấy nhé.