Vậy là những món đồ họ cố tình nhét vào giỏ từ trước để hưởng giá rẻ, nếu không được giảm giá thì đành phải m/ua với giá gốc. Tin này loan đi khắp nơi, nhưng mọi người đều im lặng không báo cho mấy cụ ông cụ bà kia. Họ vẫn vô tư hôm sau lại đến cửa hàng càn quét. Sau khi chất đầy đồ vào xó xỉnh, họ lại đi nhảy quảng trường. Đúng 11h30 khi giảm 90%, họ hí hửng xếp hàng tính tiền. Dì mặt đen nhìn bộ dạng ngạo mạn của họ mà muốn cười. Khi dì quét mã vạch và hỏi có cần túi nilon không, bà áo nỉ còn hét: 'Cho tôi túi lớn nhất!'. Dì cười méo miệng báo giá: '986 đồng 5 hào, có thẻ thành viên không?'. Cả đám già ngẩn người. Bà áo nỉ lắc đầu, ngoáy tai hỏi lại: 'Bao nhiêu cơ?'. Dì quát to: '986 đồng 5!'. Bà ta lập tức hét ngừng lại, chất vấn: 'Làm gì có chuyện đó! Đang giờ xả kho 90% mà! Đồ quái gì mà giá gốc tới mười ngàn thế?'. Tôi đã chuẩn bị sẵn, giơ ra hộp trứng dán nhãn 10%. Nghiêm giọng nói: 'Từ nay mọi đồ giảm giá đều dán nhãn rõ thời gian. Đồ không nhãn thì tính giá gốc!'. Cả đám già trợn mắt, mặt biến sắc như bảng màu. Những gương mặt nhăn nhúm đỏ bừng rồi tái mét, cuối cùng đen như chảo ch/áy. Trái ngược với họ, nhân viên cửa hàng nở nụ cười tươi rói. Bà áo nỉ hoảng lo/ạn vứt giỏ đồ, la hét không m/ua nữa. Những người cùng phe cũng học theo. 'Bỏ hết! Không m/ua nữa!', 'Cửa hàng l/ừa đ/ảo! Cố tình bẫy người ta! Đúng là sào huyệt l/ừa đ/ảo!'. Phần việc còn lại đã có dì mặt đen xử lý. Các dì thành thạo võ thuật, tay trái khóa một, tay phải tóm cổ kẻ khác. Kẻ ch/ửi bới, người báo cảnh sát, song song hành động. Lũ ông bà kêu trời than đất, cuối cùng đành cắn răng trả tiền. Càng tham lam, càng móc hầu bao nhiều. Tham thì thâm, á/c giả á/c báo. 9 Có người sẽ bảo mấy cụ già kia đơn giản là thiếu văn hóa. Làm ăn thì khó tránh gặp phải người tham lợi nhỏ. Nếu sợ bị chiếm tiện nghi thì sao còn mở cửa hàng kiểu này? Nhưng đây không phải vấn đề văn hóa. Nhổ bậy hay đại tiện nơi công cộng mới là vô văn hóa. Còn bọn họ đơn thuần là x/ấu tính, tham lam ích kỷ. Họ đâu có nghèo? Dân làng cũ toàn hộ giàu có nhờ đền bù đất đai. Họ chỉ thích tranh thủ chút lợi vặt. Dù bạn có chính sách b/án hàng hoàn hảo, niêm yết giá rõ ràng, họ vẫn viện đủ lý do. Đặt điều, vu khống, ch/ửi bới, vòi vĩnh... không từ th/ủ đo/ạn. Bạn có kế hay, họ có mưu cao. Tôn Tử binh pháp, 36 kế được họ vận dụng nhuần nhuyễn vào việc chiếm tiện nghi. Nhổ lông chim diệc, l/ột da thú rừng, đến cả tàu hỏa đi qua cũng bị tróc lớp vỏ. Cách tính giờ giảm giá tỏ ra hiệu quả. Ban đầu họ còn cắn răng chịu thiệt, không tranh được đồ 90% thì chuyển sang cư/ớp đồ 50%. Họ lại bắt đầu chiến dịch bôi nhọ mới. Đi khắp xóm phố chê bai cửa hàng tôi đủ thứ. Nhưng dần họ nhận ra: cửa hàng tôi đông khách đến khó tin. Sau vụ xử lý này, cả khu phố đều ủng hộ tôi. Không những không đóng cửa như lời đồn mà càng phát đạt. Mấy cụ già tức đi/ên, nghĩ ra kế mới. Nếu không thể vào chọn đồ trước, thì ngăn không cho ai m/ua. Đến 11h sẽ vào cư/ớp sạch. Nhưng kế hoạch mới triển khai nửa ngày đã thất bại. Nguyên nhân chính: họ đ/á/nh giá thấp sức mạnh quần chúng. Khi họ chặn cửa gây ảnh hưởng kinh doanh, chưa kịp nhân viên báo cảnh sát, hàng xóm đã gọi điện trước. Bà cụ đầu xoăn tập hợp mọi người quyết chiến. Khí thế hừng hực, cảnh tượng hoành tráng. Trận 1vs1 giữa bà đầu xoăn và bà áo nỉ bất ngờ biến thành luân chiến, rồi thành hỗn chiến nam nữ. Phe bà áo nỉ yếu thế, lần lượt đầu hàng. Cảnh sát cảnh cáo, họ sợ bị quy tội 'tập trung gây rối' đành rút lui. Bà cụ đầu xoăn thắng dễ như trở bàn tay, nắm tay tôi hứa chắc: 'Bà nói thật lòng, cháu cứ yên tâm mở cửa hàng. Đồ rẻ chất lượng, ai cũng thích. Bọn họ còn phá, bà sẽ dẫn cả xóm đến bảo vệ cháu!'. Bà vừa dứt lời, nhiều giọng nói vang lên: 'Đúng đấy! Chợ gần nhất cách 10 cây số, lại chỉ họp buổi sáng. Người già chúng tôi đi chợ sớm khổ lắm!'

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Có Con Với Thằng Bạn Thân

Chương 13
Cùng thằng bạn thân chí cốt xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa bọn tôi… lại trở thành hai người cha đo/ản mệ/nh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính, thì mới có thể quay về th/ế gi/ới th/ự/c. Bạn thân vỗ vai an ủi tôi: “Không sao đâu, cậu cứ nhắm mắt lại, nằm lên giường là được rồi.” Được cái quỷ ấy! Dựa vào cái gì mà cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng trai thẳng như tôi lại còn phải… sinh con?! Bị ép đến đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn sinh ra nam chính. Thuận lợi trở về thế giới hiện thực, tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì cậu bạn thân đã bắt đầu thở dài thườn thượt. Tôi đành an ủi cậu ta: “Không sao đâu, dù có sinh con rồi, chúng ta vẫn là anh em tốt mà!” Cậu ấy nhìn tôi, muốn nói lại thôi. Không khí đang trở nên quái dị thì hệ thống đột nhiên thông báo — con trai của chúng tôi đã tìm đến rồi. “Chủ nhân, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại đã gần như ph/á h/ủy cả th/ế gi/ới đó rồi! Vì vậy chúng tôi chỉ có thể đưa cậu bé đến tìm hai người!” Tôi nhìn đứa nhóc trước mặt — nước mũi bong bóng, ôm chặt con gấu bông, khóc đến nấc lên — chỉ tầm năm tuổi. …Là nó á? Ph/á hủ/y thế giới????
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
10