Một bên là Phó Huân, một bên là đồng nghiệp đang nhìn mình như cọp đói, đều là lũ lang sói hùm beo.

Đi làm, cả đám vây quanh gọi tôi là bà chủ.

Đi công tác với Phó Huân, phải đối mặt với nguy cơ mất trinh.

Phó Huân hẳn là người đàng hoàng, với lại, anh ta cũng chưa đến mức khát tình như vậy. Thế nên, tôi đồng ý đi công tác.

Nhưng nghĩ đến cảnh phải ở riêng với Phó Huân, tôi lo lắng đến mức cả đêm không chợp mắt.

Hậu quả của việc mất ngủ là sáng hôm sau, tôi lảo đảo bước xuống lầu, vừa lên xe đã gi/ật cửa phía sau, rồi ngồi bệt vào lòng Phó Huân.

Ghế phụ rộng rãi đến mức tôi ngồi trên đùi anh những hai giây mới gi/ật mình nhận ra không ổn.

Tôi ngây người nhìn Phó Huân, chớp chớp đôi mắt thâm quầng.

Không ngờ, Phó Huân chẳng hề tức gi/ận.

Anh vỗ nhẹ eo tôi, cái chạm khiến nửa người tôi tê dại. Phó Huân bật cười: "Em muốn ngồi đây thì cứ ngồi, anh nhường."

Tôi vội đứng dậy: "Không cần đâu, Phó Tổng cứ tự nhiên."

Vừa nói tôi vừa lẹt xẹt chui ra ghế sau.

Hai trưởng phòng ngồi phía sau liếc mắt đưa tình, thì thầm hỏi: "Hai người chưa sống chung à?"

Tôi gượng gạo cười, ném ba lô vào cốp xe.

Vừa ổn định chỗ ngồi, Phó Huân từ ghế trước với tay đưa tôi túi giấy: "Đồ ăn sáng với th/uốc say máy bay, nhớ dùng."

Tôi chậm rãi đón lấy, bất ngờ xúc động. Không ngờ sau bao năm, Phó Huân vẫn nhớ tôi bị say máy bay.

Hồi đại học có lần đi nghiên c/ứu sinh, tôi quên mang th/uốc, lại ngồi cùng hàng với Phó Huân. Say đến mức lảo đảo, tôi cứ thế chui tọt vào lòng anh.

Tôi gh/ét mùi không khí bí bách trên máy bay, dễ khiến buồn nôn. Nhưng Phó Huân thì khác.

Anh tỏa ra mùi hương sạch sẽ, chỉ cần vùi mặt vào ng/ực anh là cơn say dịu hẳn.

Tôi cứ liên tục cọ cọ vào người anh, tay ôm ch/ặt eo, công khai hít hà hương vị ấy.

Ban đầu Phó Huân còn chế nhạo, nhưng sau đó không hiểu sao anh im bặt.

Thay vào đó, anh nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành tôi.

Mơ màng, tôi nghe Phó Huân xin lỗi tiếp viên: "Xin lỗi, cậu ấy hơi say, cho tôi xin viên th/uốc được không?"

Sau đó, tôi nằm bẹp dí trong lòng anh được đút th/uốc, dần hồi phục.

Đó là một trong số ít lần chúng tôi hòa hợp, rồi dần xa cách.

Tôi nghẹn ngào nắm ch/ặt túi giấy, lâu lắm mới mở ra ăn sáng, uống th/uốc với sữa.

Có lẽ th/uốc Phó Huân cho hiệu nghiệm, lần này tôi chẳng thấy say, ngủ một mạch đến lúc máy bay hạ cánh.

Điểm đến đầu tiên là khách sạn. Vừa định cảm thán Phó Huân hào phóng thì liền bị t/át vào mặt.

Tôi bực bội đứng sau lưng anh, lầm bầm: "Sao lại phải ở chung phòng với anh?"

Phó Huân mặt lạnh: "Ngân sách có hạn."

Tôi càng tức: "Ngân sách hạn mà còn đặt vé hạng nhất, tiền đó đủ thuê mấy phòng rồi."

Phó Huân quay lại, giọng châm chọc: "Lý do đặt hạng nhất, em không rõ sao?"

Tôi c/âm nín.

Chẳng dám hé răng, sợ anh bảo trừ lương.

Nhân phẩm có thể mất, lương thì không.

13

Chiều, chúng tôi gặp đối tác, nói chuyện rồi chuyển sang bàn nhậu.

Vị đối tác trung niên nhiệt tình ép rư/ợu.

Phó Huân từ chối mấy lần, thấy mặt họ đổi sắc sắp nổi gi/ận, tôi vội ngăn anh lại.

Hợp đồng này không quá lớn nhưng cũng không nhỏ. Phó Huân mới tiếp quản công việc gia đình, chưa vững chân, không nên để mất khách.

Tôi tươi cười đứng chắn trước mặt anh, gánh hết chén rư/ợu này đến chén khác.

Phó Huân dạ dày yếu, phải hạn chế rư/ợu. Còn tôi khác, bố tôi nghiện rư/ợu, ngày nào cũng nhậu nên tôi luyện được tửu lượng.

Như lúc này, vị đối tác bị tôi đổ cho chóng mặt đã ôm bụng "đào tẩu" vì buồn vệ sinh.

Tôi liếc nhìn Phó Huân đòi thưởng, nhưng mặt anh vẫn lạnh tanh.

Tối tiễn đối tác, tôi lảo đảo nắm tay Phó Huân, trơ trẽn đòi: "Phó Tổng, hôm nay em đỡ rư/ợu cho anh, có được tăng lương không?"

Phó Huân im lặng giây lát: "Thực ra em không cần đỡ rư/ợu."

Tôi đứng thẳng: "Sao không cần? Em mà không đỡ, giờ anh nằm bẹp rồi."

Phó Huân nén gi/ận: "Tôi không uống thì không ai dám ép, lắm lời vài câu là xong. Nếu em không ngăn, em đâu phải uống."

Tôi gượng gạo cãi: "Vậy sao anh không ngăn em?"

Phó Huân bật cười: "Em vừa nâng ly anh đã ngăn rồi, nhưng em đẩy anh ra."

Tôi đờ đẫn đứng đó, vậy cả buổi tôi làm công cốc?

Có lẽ thấy tôi đáng thương, Phó Huân không trách nữa. Anh bước sát lại, cúi đầu dỗ dành: "Sao em lại đỡ rư/ợu cho anh?"

Tôi ấp úng: "Dạ dày anh không tốt."

Phó Huân phớt lờ giải thích, ánh mắt chìm đắm: "Anh có thể hiểu là em đang thương anh không?"

Vừa nói anh vừa cúi xuống, môi chạm vào khóe môi tôi trong tích tắc. Tôi hoảng hốt đẩy anh ra.

Rồi cuống cuồ/ng chạy về khách sạn.

Có lẽ do uống quá nhiều, đêm đó tôi mơ suốt. Trong mơ, tôi không né tránh, nụ hôn Phó Huân đáp xuống khóe môi.

14

Tỉnh dậy, ngoài cửa sổ trắng xóa, trời trở lạnh.

Người tôi như ôm lò lửa, nóng lạnh thất thường.

Mơ màng, tôi nghe tiếng Phó Huân.

Anh dịu dàng gọi: "Dậy uống th/uốc đi."

Tôi chẳng còn sức, được anh ôm nửa người dậy. Phó Huân đút viên th/uốc vào miệng tôi, cho uống với nước ấm.

Mơ màng, tôi như gấu koala ôm ch/ặt anh, chân tay quấn quýt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm