Lại Từ Đầu

Chương 1

14/06/2025 03:56

Trong buổi tiệc đính hôn của tôi và bạn trai, một bé gái giống hệt anh ấy đột nhiên xuất hiện.

Cô bé tự nhận là con gái của bạn trai tôi, đến từ tương lai.

Bạn trai tôi tỏ ra thích thú, chỉ tay về phía tôi đùa cợt:

- Sao con không chào mẹ mày đi?

Cô bé chăm chú nhìn tôi hồi lâu, lắc đầu nói bằng giọng trẻ thơ:

- Nhưng mẹ cháu tên Lâm Hiểu mà!

Dáng vẻ bạn trai tôi đờ đẫn, nét mặt dâng lên niềm vui không giấu được.

Bởi vì tôi không phải Lâm Hiểu.

Người trong tim anh mới là.

1

Sau khi giọng nói non nớt của cô bé vang lên.

Hội trường náo nhiệt chợt yên ắng như tờ.

Khách mời hôm nay đều là thân tín thân quen.

Ai cũng biết tôi là Diệp Tinh Hòa, không phải Lâm Hiểu mà cô bé nhắc đến.

Nhìn dáng vẻ đơ người của Bùi Duật, không đ/au lòng là giả.

Nhưng hôm nay là lễ đính hôn, tôi không thể thất thố.

Tôi gượng gạo nở nụ cười, xoa đầu cô bé:

- Bé con, hôm nay là tiệc vui của cô, cháu không được...

Nhưng khoảnh khắc sau, khi thấy ánh mắt vui sướng khó che giấu của Bùi Duật.

Lời nói nghẹn lại trong cổ họng.

Bùi Duật không nhận ra sự khác thường của tôi.

Anh chăm chú nhìn khuôn mặt giống mình như đúc của cô bé, lẩm bẩm:

- Cháu... cháu nói thật chứ?

Cô bé gật đầu quả quyết, giọng trong trẻo:

- Ngày đó mẹ không cố ý bỏ rơi bố, là ông bà nội ép mẹ phải đi. Hôm nay nghe tin bố đính hôn nên mẹ về gặp bố lần cuối...

Bố ơi, mẹ đang ở sân bay, bố mau đi gặp mẹ đi! Không lại lỡ nhau thêm bảy năm nữa đấy.

Nói xong, cô bé liếc nhìn tôi đầy đề phòng.

Như thể sợ tôi sẽ ngăn cản.

Tất nhiên tôi không so đo với trẻ con.

Tôi chỉ so đo với Bùi Duật.

Nhìn anh mất kiểm soát vì mấy lời vô lý của cô bé.

Trái tim tôi chìm xuống vực sâu.

Tôi nắm ch/ặt vạt áo vest anh, giọng r/un r/ẩy:

- Anh định vì mấy câu trẻ con mà bỏ em lại sao?

Bùi Duật mím môi, ánh mắt đầy áy náy nhưng không phủ nhận:

- Xin lỗi Tinh Hòa, anh phải đi gặp cô ấy. Bao năm nay cô ấy không một lời giải thích. Anh hứa, gặp lần cuối rồi sẽ về làm lễ với em.

Phút chốc, giữa tiếng xôn xao của khách mời.

Bùi Duật tháo cà vạt, vứt lại áo vest trong tay tôi, như trốn lũ quét lao khỏi sảnh tiệc.

Ánh đèn chói mắt.

Tiếng người xôn xao.

Anh ta bỏ mặc tôi ở lại.

Tôi đờ đẫn nhìn bóng anh khuất dần.

Đến khi cô bé kéo vạt váy tôi, ngước lên nhìn bằng đôi mắt đen láy:

- Bố cháu không yêu cô! Cô lấy bố sẽ khổ thôi.

Cô đừng cưới bố cháu nữa.

2

Hừ, Bùi Duật không yêu tôi.

Vậy một năm yêu đương của chúng tôi là gì?

Là tôi xui xẻo sao?

3

Lần đầu gặp Bùi Duật là năm lớp 10.

Tôi chuyển trường vào lớp anh.

Khi đứng trên bục giới thiệu, tôi liếc thấy anh ngồi cuối lớp.

Áo đồng phục xanh trắng, mày ki/ếm mắt sao, dáng người thanh tú.

Yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Để rồi nhiều năm sau, trong buổi hẹn hò xem mắt, chúng tôi thành đôi.

Trước khi yêu, anh từng thổ lộ từng có người yêu rất thương.

Nhưng cô ta vì tiền bỏ anh đi nước ngoài.

Anh hỏi tôi có để tâm quá khứ không.

Lúc đó tôi chỉ biết xót xa cho anh.

Nên không nhận ra ánh mắt lưu luyến khi anh kể về họ.

Để hôm nay, anh bỏ rơi tôi giữa lễ đính hôn.

Giờ nghĩ lại, đàn bà thương đàn ông như tôi đáng đời thật!

4

Đêm khuya, tiếng ồn ào dưới nhà vang lên.

Tôi bước xuống thấy bố mẹ Bùi Duật ngồi phòng khách áy náy, cùng anh im lặng.

Bố mẹ Bùi Duật vội đứng dáchào:

- Tinh Hòa, Duật làm sai rồi. Cháu thứ lỗi cho nó.

Bùi Duật đứng lên.

Anh ngẩng mặt nhìn tôi, giọng khản đặc:

- Tinh Hòa, chuyện hôm nay... anh xin lỗi!

Mẹ tôi khoanh tay cười lạnh:

- Cả ngày trời, câu xin lỗi của cậu quý thật!

Bố tôi gi/ận dữ hắt nước vào mặt anh, quay sang bảo bố mẹ Bùi Duật:

- Nhà họ Diệp không dám cao đàm với nhà các vị, mời về đi!

Rồi xua tay đuổi khách.

Giữa khung cảnh hỗn độn ấy.

Tôi bình thản quan sát.

Đến khi đồng hồ điểm 11 tiếng.

Tôi chợt nhận đã khuya, cần giải quyết cho xong.

Tôi hét lên: - Đừng ồn nữa!

Quay sang Bùi Duật:

- Chúng ta nói chuyện.

5

Ra sân sau, tôi chỉ chiếc xích đu:

- Cúi xuống đây.

Bùi Duật ngơ ngác cúi đầu.

Tôi vung tay t/át thẳng vào mặt anh.

Bàn tay tê dại.

Tôi lạnh lùng hỏi:

- Một cái t/át này đủ đền bù cho nỗi nhục của tôi chưa?

Anh trầm giọng:

- Anh xin lỗi...

Tôi c/ắt ngang:

- Xin lỗi để làm gì?

Anh định ôm tôi:

- Tinh Hòa, anh biết em gi/ận. Ta làm lại lễ đính hôn...

Tôi đẩy anh ra, nước mắt lăn dài:

- Định lừa tôi thêm lần nữa sao? Đi gặp Lâm Hiểu xong lại quay về? Bùi Duật, anh đang coi tôi là cái gì?

Không đợi anh đáp, tôi tháo nhẫn đính hôn ném xuống đất:

- Chấm dứt từ hôm nay. Tôi không cần thứ tình yêu thừa thãi này!

Bùi Duật sững sờ, lần đầu tiên tôi thấy anh hoảng lo/ạn:

- Tinh Hòa, đừng hấp tấp! Anh và Hiểu không có gì...

Tôi cười lạnh nhặt chiếc nhẫn lên, ném vào thùng rác:

- Thứ tôi vứt đi, không bao giờ nhặt lại.

6

Hai tháng sau.

Tôi nhận được thư mời cưới của Bùi Duật và Lâm Hiểu.

Kèm lời nhắn:

- Cảm ơn chị đã buông tay.

Tôi x/é tan tấm thiệp.

Những mảnh giấy đỏ rơi lả tả.

Như trái tim tôi ngày ấy.

Nhưng kỳ lạ thay, lần này tôi không thấy đ/au.

Bởi tôi đã gặp người mới.

Anh ấy là chủ tịch tập đoàn đối thủ của Bùi gia.

Trong lần hợp tác, anh nói:

- Tôi thích sự kiên cường của cô. Để tôi che chở cho cô từ nay.

Tôi cười từ chối:

- Tôi không cần bờ vai nào nữa.

Nhưng anh kiên nhẫn:

- Vậy để tôi đợi, đến khi cô mở lòng.

7

Đám cưới Bùi Duật tổ chức linh đình.

Tôi nhận lời dự tiệc.

Vừa bước vào sảnh, Lâm Hiểu đã kéo cô bé đến trước mặt tôi:

- Cảm ơn chị vì không cưới Duật. Nhờ vậy tụi em mới đoàn tụ.

Tôi cười nhạt, chưa kịp đáp thì cô bé đột nhiên ôm ch/ặt tôi:

- Dì Tinh Hòa, sau này nhớ đến thăm em nhé!

Lâm Hiểu biến sắc, kéo con gái ra:

- Con nói gì lạ vậy?

Cô bé ngoái lại nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu:

- Nhưng sau này dì thường đến chơi với em mà?

Giữa lúc mọi người bối rối.

Một giọng nói trầm ấm vang lên:

- Tiểu Hòa, sao lại đứng đây?

Tôi quay lại, gặp ánh mắt dịu dàng của vị chủ tịch họ Triệu.

Anh tự nhiên khoác vai tôi:

- Đi thôi, chỗ này khói sương quá.

Trước khi rời đi, tôi nghe tiếng Lâm Hiểu hỏi con gái:

- Con quen người đó sao?

Cô bé lí nhí:

- Dì ấy là vợ sau của chú Triệu...

8

Hai năm sau.

Tôi và Triệu Khiêm tổ chức hôn lễ giản dị.

Trong phòng trang điểm, tôi nghe tiếng gõ cửa.

Mở ra thấy cô bé năm xưa, giờ đã cao lớn hơn.

Cháu mỉm cười đưa tôi hộp quà:

- Chúc mừng dì! Đây là quà của mẹ cháu.

Tôi ngạc nhiên mở ra - chiếc váy cưới lấp lánh.

Cô bé thì thào:

- Thật ra trước đây cháu nói dối. Mẹ cháu không phải Lâm Hiểu.

Tôi sửng sốt:

- Vậy là sao?

Nước mắt lấp lánh trong mắt cô bé:

- Cháu đến từ tương lai nơi bố mẹ ly hôn. Mẹ cháu là...

Giọng nói ngập ngừng.

Sau lưng tôi vang lên giọng Triệu Khiêm ấm áp:

- Làm sao thế?

Cô bé bỗng cười tươi:

- Không có gì ạ! Chúc hai người hạnh phúc!

Nói rồi chạy biến.

Triệu Khiêm ôm eo tôi hỏi:

- Bé con ấy là ai?

Tôi tựa vào vai anh, mỉm cười:

- Một thiên thần nhỏ dẫn lối cho ta đến với nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
2 Biến thái Chương 11
4 Chó cắn mẹ Chương 8
5 Bình an vô sự Chương 7
6 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
7 Đứa trẻ già Chương 15
10 Nữ Vượn Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm