Ta cũng giở bài ngửa, đã sợ ai chứ?

“Ngôn ngữ vô căn cứ, ngươi đi/ên rồi chăng?”

Hoàng đế nhíu mày, nheo mắt đảo qua người ta.

“Thần nói đều là sự thật.”

Ta khẩy khẽ, tay gi/ật phắt chiếc kỳ đầu đã muốn vứt bỏ từ lâu.

“Thần nuôi dưỡng hoàng tử, ngài lại lợi dụng phá đài của thần. Thôi, thần đình công. Cực chẳng đã ngài ch/ém đầu thần vậy.”

“Ngươi đừng quên ngươi còn có gia quyến.”

“Vậy ngài cũng xử họ luôn, thần không quan tâm.”

Ta và Hoàng đế trừng mắt đối diện, hắn rốt cuộc là kẻ thấp thế.

Ta hiểu rõ hắn chẳng dám động thủ, càng không dám đụng đến phụ thân ta.

Cùng lắm chỉ giam lỏng ta trong cung với lý do thần trí bất ổn.

Hoàng đế phẩy tay áo bỏ đi, quả nhiên hạ lệnh giam cầm ta.

Vừa dứt bóng, ta đã hét to: “A Ngôn! Mau đem nước lạnh đến, trà này nóng ch*t ta rồi!”

**17**

Bị giam tại hậu cung, đây mới là bước đầu kế hoạch.

Vừa chịu ph/ạt, mấy đứa nhỏ đã chạy tới Càn Thanh cung quỳ gối.

Hoàng đế nổi trận lôi đình, m/ắng chúng tiểu nữ tâm tính bất thành.

Thế mà chín đứa cứng đầu xếp thành ba hàng trước thềm, ngay cả đại thần vào chầu cũng không nhường lối.

Quỳ suốt ba ngày, người nào cũng kiệt sức.

Hoàng đế đã già, làm sao còn sinh thêm hoàng nam?

Chín đứa này mà hư hỏng, ngai vàng sẽ không người kế thừa.

Bất đắc dĩ, Hoàng đế buộc phải nới lỏng, cho phép chúng vào thăm ta.

Nhưng ta tuyệt đối không được bước chân ra ngoài.

Đứng trước cửa đón lũ trẻ dìu nhau tới, A Ngôn thở dài:

“Nương nương, kế này mạo hiểm quá. Giả sử trong chín vị hoàng tử có một kẻ bất trung…”

Ta lắc đầu: “Không đời nào.”

Dẫu huynh đệ tranh đấu, ta tin chúng đều yêu mẫu hậu.

Đứa trẻ nào chẳng yêu mẹ mình?

Nhìn thấy ta, lũ trẻ òa khóc nức nở.

Đứa lớn nhất mười sáu tuổi, khóc như trẻ lên ba.

Ta mỉm cười nắm tay chúng, như thuở ấu thơ vỗ nhẹ trán từng đứa:

“Nghe nói các con nhịn đói ba ngày liền?”

“Mẫu hậu, chỉ cần được gặp người, chúng con ch*t đói cũng cam.”

Ngũ Lang vừa khóc vừa lau nước mắt – đứa dũng khí nhất, chính nó đề xướng việc này.

“Mẹ không muốn các con ch*t.”

Ta ra hiệu cho A Ngôn đóng cửa, dẫn chúng vào phòng.

Chín đôi mắt ngước nhìn ta đầy khắc khoải. Thái tử lên tiếng:

“Sao mẫu hậu đột nhiên cãi nhau với phụ hoàng?”

“Bởi phụ hoàng của các con… không phải người.”

Cả chín đứa nín thở.

“Cái ch*t của An Thường Tại là do hắn, thư gia của mẹ bị ngăn chặn cũng bởi tay hắn. Hắn muốn các con tương tàn.”

**18**

Ta dạy chúng nhiều điều, duy chỉ có bài học này chưa từng nhắc – thế giới ngoài kia.

Vương triều rộng lớn, nhưng bên kia địa cầu đang manh nha cách mạng công nghiệp.

Phương Tây tiến vào hiện đại hóa, trong khi nơi này vẫn mải mê Cửu tử đoạt đích.

Cùng thời điểm đó, thế lực phương Tây đã vươn vòi tới từng ngóc ngách địa cầu.

“Những lời mẹ sắp nói không phải chuyện thần tiên, mà là sự thật đang diễn ra.”

Theo cách nào đó, Hoàng đế cũng chỉ như ếch ngồi đáy giếng.

Ta không muốn chín thiên tài này bị chế độ mục ruỗng xâu x/é, mong chúng đoàn kết cải cách, rửa nhục trăm năm.

Ta giảng ba canh giờ, dốc hết tri thức hiện đại.

Từ kinh ngạc, dần hiện lên trong mắt chúng khát vọng vĩ đại.

“Chế độ quân chủ đã lỗi thời rồi.”

Lời nói này đủ tru di cửu tộc.

“Ngai vàng chỉ một, nhưng người chèo lái vương triều không nhất thiết chỉ một. Chín con đều có thế mạnh riêng, mẹ không muốn các con tương tàn.”

Thở dài, ta đặt bút lông xuống:

“Những lời hôm nay, các con về suy ngẫm kỹ. Nếu cho là yêu ngôn hoặc chúng, cứ việc đoạn tuyệt tử mẫu.”

Chúng nhìn nhau, ta thấy rõ sự giằng x/é cùng khát khao khám phá trong ánh mắt.

Không biết kết cục ra sao, nhưng ít nhất ta đã làm tròn bổn phận người mẹ – người thầy.

**19**

A Ngôn thu xếp giấy bút, lắc đầu lo lắng:

“Nương nương, ta nên chuẩn bị sẵn qu/an t/ài đi thôi.”

“Không đến nỗi.”

Xuân qua thu tới, cây hồng trước sân đã thơm lừng.

Ta ở Diên Hi cung đợi mười năm, không tin vui nhưng cũng chẳng có hung tin.

Hoàng đế ch/ặt đ/ứt mọi tin tức, ngày ngày ta chỉ biết ăn ngủ và viết sách.

Ta ghi lại kinh nghiệm dạy dỗ hoàng tử, viết vội vàng như sợ sáng mai đã phải chọn giữa bạch linh và rư/ợu đ/ộc.

Vai ta đ/au nhức kinh niên, mắt già nua mờ đục.

Bốn mươi bảy tuổi ở hiện đại còn trẻ trung, nhưng nơi này đã là bà lão.

A Ngôn ngày càng lẩm cẩm, khi ch/ửi lũ trẻ bội bạc, khi nhớ lại ngày xưa chúng dễ thương.

“Vẫn có đông vui thì tốt.”

“Không biết Ngũ A-ca dạo này có còn thích bánh hồng khô không?”

Nàng lẩm bẩm xếp lại chiếc bánh phủ đường trắng muốt.

“Nó không ăn thì ta ăn.”

Ta xoa bờ vai, với tay định lấy, thì nghe tiếng mở cửa.

“Nương nương, mời lên đường.”

Thái giám cận thần dính m/áu, tay cầm một thước lụa trắng cùng chén rư/ợu.

“Cách nào đỡ đ/au đớn hơn?”

A Ngôn thở dài.

“Công công, các hoàng tử…”

“Chuyện này không liên quan nương nương.”

Ta đổ rư/ợu đ/ộc lên bánh hồng, vừa ăn vừa cười.

Lúc lâm chung, dường như nghe thấy tiếng đại bác vọng về. Nhưng có lẽ chỉ là ảo giác.

Cũng chẳng sao, đại bất liễu mở mắt làm lại từ đầu.

**20**

Tiếng ong vù vọng tới, cảnh vật mờ ảo bỗng hiện rõ như thấu kính được lau sạch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0