Tôi biết mà. Cô ấy chỉ sợ tôi tự ti, thứ tự ti phát sinh từ việc bị cha mẹ bỏ rơi.

Khi tôi lớn hơn, bà nội quyết định cho tôi ra ngoài đi học, hòa nhập xã hội loài người. Bà hiểu rõ, tôi không nên bị giam hãm nơi rừng núi. Thế giới của tôi, cần phải rộng lớn hơn.

Cuối cùng, tôi mơ thấy buổi trước ngày khai giảng. Tôi kéo vali rời khỏi Ai Lao Sơn. Muôn thú đứng trong rừng già, tiễn tôi xa nhà. Tôi sinh ra đã bị bỏ rơi, nhưng lại có được gia đình tuyệt vời nhất.

Giấc ngủ này thật dài. Không thông báo, không dư luận, không antifan. Tỉnh dậy, tôi dụi mắt nũng nịu: 'Bà ơi, cháu mơ thấy mình hóa quái vật.' Bà nội ôm tôi cười khành: 'Có hóa quái vật, vẫn là báu vật của bà.'

Trang Thu mấy đứa, đến giờ Long Minh đã ngất xỉu vì không chịu nổi. Bác cả mang đến một tờ giấy. Đó là bản đồ vẽ tay chi tiết mạch khoáng sản Ai Lao Sơn. Bên lề ghi chú bằng tiếng Anh.

'Lấy từ đứa con gái x/ấu xa đó.' Bác cả nói. Trang Thu lén ghi chép mạch khoáng sản? Tôi lật giở nhanh, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng.

'Cô ta đến đây, làm chương trình chỉ là vỏ bọc, mục đích chính là b/án thông tin mạch khoáng cho ngoại quốc!'

'Vô lý!' Bà nội gi/ận dữ. 'Ta canh giữ nơi này vạn năm, chính là để đảm bảo từng tấc đất, chiếc lá đều thuộc về sinh linh Hoa Hạ!'

'Bà đừng gi/ận.' Tôi vội vàng an ủi, 'Những chứng cứ này giao cháu, để cháu xử lý cô ta.'

**18**

Ba ngày sau, toàn bộ khách mời chương trình thực tế tỉnh lại trong bệ/nh viện. Nhưng tình hình mỗi người mỗi khác.

Có người như Ngô Yên, ngoài chấn thương chân thì nguyên vẹn. Cũng có kẻ như Trang Thu, trực tiếp phát đi/ên. Điểm chung là tất cả đều không nhớ gì về những ngày quay phim. Chỉ biết mình đã vào núi.

Sau khi vào núi gặp chuyện gì? Tại sao bị thương? Vì sao Đỗ Lệ trở về trước? Không ai nhớ nổi. Ngay cả Đỗ Lệ cũng không nhớ. Cô ta được phát hiện nằm dưới chân núi, dân làng đưa vào viện.

Tỉnh dậy, Đỗ Lệ may mắn không đi/ên như Trang Thu. Nhưng mất hết thần trí và ký ức. Trí tuệ Đỗ Lệ dừng lại ở mức trẻ lên mười. Tuy nhiên, từ điện thoại cô ta, cảnh sát tìm thấy bằng chứng Trang Thu bịa chuyện hại tôi.

Còn đạo diễn và ê-kíp quay phim? Cũng được phát hiện bất tỉnh dưới núi. Cảnh sát làm biên bản, hỏi đạo diễn: 'Sao tự ý dẫn người vào khu bảo tồn cấm?'

Đạo diễn lắc đầu ngơ ngác: 'Tôi không nhớ, hoàn toàn không nhớ.'

Đạo diễn bị điệu đi. Tự ý xâm nhập khu cấm, hậu quả tự gánh. Còn livestream trên mạng? Đã sớm biến mất không dấu vết.

Khán giả như bị xóa sạch ký ức tập thể. Chỉ nhớ từng xem livestream sinh tồn. Nhưng cụ thể diễn biến thế nào, không lưu lại ấn tượng. Điều duy nhất họ biết: Vạn Hữu Linh cực ngầu.

Weibo của tôi tiếp tục tăng follow, lịch quay dày đặc. Tôi giao nốt chứng cứ âm mưu của Trang Thu cho cảnh sát. Trừ tấm bản đồ khoáng sản.

Qua điều tra, x/á/c nhận cô ta sớm câu kết với tư bản nước ngoài, liên quan rò rỉ bí mật quốc gia. Dù Trang Thu đã đi/ên lo/ạn, trọng tội không thể khoan nhượng. Cô ta sẽ sống phần đời còn lại trong lao ngục.

Phóng viên vây kín bệ/nh viện ngày đêm. Tôi lẻn ra cửa sau, lặng lẽ rời đi. Ai Lao Sơn lại trở về chốn trần gian tách biệt. Không quấy rầy, chính là tôn trọng lớn nhất với mảnh đất ấy.

Nhìn vầng trăng khuyết trên đỉnh núi, lòng tôi trào dâng niềm hạnh phúc. Nơi ấy, có gia đình mãi mãi chờ tôi.

**(Hết)**

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vương Phi Lười Biếng: Dựa Bói Toán, Nằm Không Cũng Thắng Hậu Cung

Chương 6
Ngày đầu tiên nhập cung, ta tự bói cho mình một quẻ. Quẻ hiện lên: Chẳng cần làm gì, nằm yên cũng thắng. Tin ngay! Từ đó bắt đầu cuộc sống ăn no ngủ kỹ như cá ướp muối. Tuyển tú? Không đi. Vấn an Hoàng hậu? Giả bệnh. Hoàng thượng gọi thị tẩm? Lập tức hắt hơi sổ mũi dây chuyền. Hậu cung tranh đấu sống mái. Ta trong góc sân nhỏ cạnh lãnh cung ngủ say sưa chẳng thiết trời đất. Nỗi phiền muộn duy nhất là đồ ăn từ Ngự Thiện Phòng ngày càng qua loa. Rau xanh đậu hũ. Đậu hũ rau xanh. Mặt xanh lè vì ngán. Cho đến hôm ấy. Con mèo Ba Tư của Quý phi bỗng mất tích. Cả cung điện nháo nhào đi tìm. Ồn ào đến nỗi ta chẳng chợp mắt được giữa trưa. Vác bộ tóc rối bù, ta đẩy cánh cổng sân ọp ẹp kẽo kẹt. Nhặt đại cành cây khô. Vạch vài đường dưới đất. "Đến góc đông nam Ngự Hoa Viên, xem trong khe đá tầng thứ ba giả sơn ấy." Cung nữ thái giám đi ngang nhìn ta như xem thằng ngốc. Ta ngáp dài, rụt về sân tiếp tục ngủ. Nửa canh giờ sau. Quý phi ôm con mèo tưởng đã mất. Đứng trước cổnh viện ta. Mặt biến sắc như lọ sơn đổ. "Ngươi... làm sao biết được?" Ta dụi mắt lè nhè. "Bói đấy."
Cổ trang
Linh Dị
Nữ Cường
105