「Được, anh đồng ý。」

Cố Thịnh cười.

Anh ấy rất ít khi cười, nụ cười như tảng băng vỡ tan để lộ dòng nước xuân ấm áp.

「Vậy em tha thứ cho anh rồi đấy。」

12

Tôi bắt đầu hòa hợp với Cố Thịnh.

Không còn cố gắng tìm hiểu sở thích của anh ấy, mà dần dà học cách thích nghi. Tối nào cũng kéo anh ấy xem phim kinh dị tôi thích trên ghế sofa thay vì xem phim nghệ thuật anh ưa chuộng.

Vẻ mặt anh lạnh như tiền nhưng đêm đó gi/ật mình tỉnh giấc vì á/c mộng!

Cố Thịnh ôm ch/ặt tôi thật lâu, đến khi tôi sắp ngủ gật mới thì thầm:

「Cưng ơi... mình đừng xem phim kinh dị nữa được không?」

Tôi bỏ rư/ợu vang đắt tiền, dắt anh đến quán cóc uống rư/ợu trắng. Anh vụng về nuốt từng ngụm, mặt đỏ bừng ho sặc sụa, còn tôi cười nghiêng ngả.

Hai tuần sau phát hiện anh m/ua cả thùng rư/ợu về luyện uống trong bếp.

...

Lộ Yến trở về nước, không quấy rầy tôi nữa.

Nghe nói anh ta đột nhiên tiếp quản gia tộc, đang đấu đ/á dữ dội với lũ con riêng.

Đầu tháng Ba, Cố Thịnh cầu hôn tôi.

Anh nói muốn kết hôn sớm, không thể chờ thêm nữa.

Không hiểu sao Lộ Yến biết tin đám hỏi, nhất quyết hẹn tôi ra nói chuyện. Sau khi thông báo với Cố Thịnh, chúng tôi gặp nhau ở vách núi lộng gió. Sóng bạc đầu đ/ập vào đ/á ngầm, hải âu chao liệng trên nền trời xanh ngắt.

Lộ Yến dựa lan can mặc áo hoodie đen, ném cho tôi lon bia. Anh ta liếc nhẫn kim cương 8 carat trên tay tôi, giọng chua lè:

「Mới quen bao lâu mà đã đính hôn?」

Tôi cười nhẹ: 「Gặp đúng người thì cần gì đợi lâu。」

Anh ta bật cười khẩy, im lặng hồi lâu trước biển cả mênh mông, đột nhiên hỏi:

「Chu Niệm, thế còn tôi thì sao?」

「Em nghịch đùa tình cảm của tôi, chán rồi vứt đi. Giờ em hạnh phúc viên mãn, vậy tôi phải làm gì?」

「Biết bao cô gái mê anh, lo gì không có người yêu?」Tôi vỗ vai anh ta cười đùa, thấy Lộ Yến không buồn cười, khẽ rụt tay lại:

「Anh đâu thật lòng thích em. Nếu có, đã không nhiều lần phản bội khi chúng ta bên nhau。」

「Anh chỉ không quen bị người khác chia tay trước, cảm thấy bất mãn thôi。」

Lộ Yến uống cạn bia, im lặng như tượng đ/á.

Tôi trả lon bia chưa mở cho anh ta: 「Chúc anh sau này hạnh phúc, lần này em nói thật lòng。」

Bước đi được mươi bước, tiếng gọi nghẹn ngào vang lên phía sau:

「Nhưng Chu Niệm à... tôi thật lòng thích em mà!」

Tôi không quay đầu, chỉ giơ tay vẫy vẫy. Điện thoại rung lên tin nhắn của Cố Thịnh:

「Luyện tửu xong xuôi rồi, tối nay quyết chiến ở quán nướng!」

Tôi bật cười phụ họa:

「Được, kẻ nào say xỉn trước làm chó nhé!」

Gió lộng từ biển thổi lên, nắng xuân xuyên qua tầng mây chiếu rọi.

Mùa xuân đã thực sự về rồi.

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đại Lão, Có Người Đang Lải Nhải Bên Tai Ngài Kìa

10 - END
Tôi là "ánh trăng sáng" c//hết sớm của đại lão. Sau khi c//hết, tôi hóa thành một sợi o//án h//ồn, lẩn quẩn đi theo bên cạnh đại lão. Nhìn thấy đại lão cuối cùng cũng buông bỏ được tôi để tìm một kẻ thế thân mới, tôi thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn ở bên cạnh "chỉ điểm" kỹ năng cho hắn nữa: "Này, cái tư thế này của cậu rõ ràng là chưa đạt tới giới hạn của hắn đâu, dùng lực dẫm xuống mạnh nữa vào, dẫm cho hắn sướng mới thôi chứ!" Sắc mặt đại lão âm trầm, xoay người một cái liền ép tôi vào tường: "Miệng lưỡi giỏi thế cơ à? Có giỏi thì tự mình đến mà làm." Về sau, hắn cùng tôi thử đi thử lại mọi tư thế... Tôi chống lấy cái eo sắp gãy vụn của mình, tức đến mức hộc máu. Thật không hiểu nổi, cái thời đại này kiểu gì mà đến cả ma cũng bị người ta đè ra ngủ chung vậy hả trời?! ... Đã thế còn ngủ đến mức mang thai luôn rồi!!!
Boys Love
Chữa Lành
Chuyển Sinh
0
Bại Tướng Chương 59: Nên tha thứ cho họ sao?
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 73: Giải mã ngược từ đáp án