Nghe vậy, tôi ngạc nhiên quay sang nhìn cô ấy:
"Cậu không phải là Trừ M/a Sư sao?"
"Mùi x/á/c ch*t nồng nặc thế này mà cậu không ngửi thấy à?"
"Ực!"
Thẩm Lam nuốt nước bọt ầm một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới ánh nến trắng bệch như tờ giấy.
"Mấy người đừng có dọa người ta như thế được không?"
Lâm Ngữ Đồng ôm vai cô ấy, trừng mắt gi/ận dữ về phía chúng tôi:
"Lam Lam nhát gan lắm, cấm không được hù dọa cô ấy!"
Tôi giơ đèn pin lên, ra hiệu cho họ nhìn lên trần nhà.
"Căn phòng này hình chữ nhật dài, bốn bề không cửa sổ, cửa gỗ trên rộng dưới hẹp."
"Các cậu nhìn kỹ mái nhà xem, chỗ gần cửa thì rộng, càng vào sâu càng hẹp lại, tạo thành hình thang dài."
"Còn cái bàn ở cửa ra vào này, trên đó cắm hai ngọn nến, thấy quen chưa?"
Thẩm Lam và Lâm Ngữ Đồng ánh mắt đầy hoang mang, Tống Phi Phi đột nhiên vỗ đùi đ/á/nh bốp một cái:
"Ch*t ti/ệt! Đây là phòng qu/an t/ài! Bảo sao vừa bước vào đã thấy lạnh sống lưng!"
13
Phòng qu/an t/ài thường được dùng trong phong thủy để hại người.
Còn gọi là phòng tử khí, không cửa sổ, cửa nhỏ, khí không lưu thông.
Âm sát khí trong phòng không thoát ra được sẽ xâm nhập vào cơ thể người ở.
Người sống nếu ở quá ba ngày, trên người sẽ bắt đầu nổi vết tử ban.
Ở đủ bảy ngày, thần tiên khó c/ứu.
Xem ra quán trọ này là một sào huyệt đen!
Lâm Ngữ Đồng kiên nhẫn nghe xong, mắt trợn ngược lên trời:
"Không biết thì tưởng mấy người đang diễn phim kinh dị đấy!"
"Chẳng qua chỉ là âm khí nặng một chút thôi, đâu có nghiêm trọng như vậy?"
"Mấy tay thầy bà giang hồ toàn thích thổi phồng sự việc, chút nguy hiểm vặt cũng phóng đại thành thảm họa."
"Chiêu này trong Giang Tương phái hình như gọi là "Hưởng", nhấn mạnh vào tai họa để khiến người ta kh/iếp s/ợ."
"Không ngờ đúng không, chiêu trò của các người ta đã thấu hết rồi!"
Thật muốn mở n/ão thằng ng/u này ra xem bên trong chứa cái gì.
Tôi và Kiều Mặc Vũ liếc nhau, cùng nhau hít thở sâu.
Tống Phi Phi cũng đành bất lực.
Cô ấy lắc đầu, nằm ườn ra giường một cách phóng khoáng:
"Dù là phòng qu/an t/ài cũng chẳng sao, sáng mai chúng ta đi ngay thôi."
"Đừng lằng nhằng nữa, nghỉ ngơi đi, trời sáng là xuống núi liền."
Hôm nay mọi người đều mệt lử rồi.
Tôi, Kiều Mặc Vũ và Tống Phi Phi thuộc loại gan to tày trời.
Còn Thẩm Lam và Lâm Ngữ Đồng thì không biết nên không sợ.
Mọi người nghe lời Tống Phi Phi, đều lê bước mệt mỏi lên giường tập thể.
Quán trọ này yên tĩnh lạ thường, ngay cả tiếng chim hót hay côn trùng kêu cũng không có.
Đóng cửa lại, cảm giác như đang nằm trong qu/an t/ài.
Như cả thế giới chỉ còn lại bản thân và bóng tối vô tận.
14
"Thình, thình, thình..."
Tiếng bước chân đều đều vang lên, mỗi nhịp như giẫm lên tim người.
Bên cạnh là hơi thở nặng nề, dài đằng đẵng.
Thẩm Lam và Lâm Ngữ Đồng kiệt sức đã ngủ mê từ lúc nào.
Tôi ngồi bật dậy, nín thở lắng nghe động tĩnh ngoài cửa.
"Thạch Đầu, ngươi không nên giữ họ lại."
"Như thế chẳng theo quy củ gì cả."
Giọng nói này là của lão già tên Thất Gia.
Thạch Đầu cũng hạ giọng xuống rất thấp:
"Thất Gia yên tâm, tôi biết đêm nay rất quan trọng."
"Đây là quán trọ đưa x/á/c, theo quy củ, không được kinh doanh với người sống."
"Chỉ là qua đêm nay, sống ch*t của lũ tiểu nha đầu này khó mà đoán trước..."
Thất Gia dừng lại, thở dài một tiếng:
"Cũng đành thôi, ai bảo chúng tự tìm đến cơ chứ?"
"Đó là số mệnh của bọn họ, chẳng trách được ai."
Tiếng bước chân lại vang lên, hai người dần đi xa.
Tôi ôm chăn ngồi trên giường, lòng đầy nghi hoặc.
Nửa đêm họ lại đến trước cửa phòng chúng tôi nói chuyện, lẽ nào cố ý nói cho chúng tôi nghe?
Không ngờ đây lại là một quán trọ đưa x/á/c.
M/a q/uỷ ưa sạch sẽ, bảo sao quán trọ này quét dọn không một hạt bụi.
Phòng qu/an t/ài chúng tôi đang ngủ chắc ngày thường dùng để đặt x/á/c ch*t.
Chiếc giường đơn hẹp bên cửa kia mới là chỗ ngủ của người đưa x/á/c.
Phòng qu/an t/ài không thích hợp cho người sống, nhưng với x/á/c ch*t thì lại là nơi ở tuyệt hảo.
Chỉ không biết hai người kia định đối phó chúng tôi thế nào?
15
Đang tập trung suy nghĩ, bên cạnh bỗng vang lên một tiếng "bụp".
Ngay sau đó, một mùi khó tả lan tỏa khắp phòng.
Căn phòng vốn đã ngột ngạt không cửa sổ.
Thêm mùi này xộc lên, đủ khiến người ta ngất ngư.
"Đm, ai đ/á/nh rắm thế? Ai!"
Kiều Mặc Vũ bật ngồi dậy, bật đèn pin, gi/ận dữ hét lên đầy kinh hãi.
Tống Phi Phi mơ màng mở mắt, thấy tôi ngồi thẳng băng trên giường, đồng tử chợt co rúm:
"Linh Châu, mày ị đùn ra quần rồi à?!"
Kiều Mặc Vũ hoảng hốt lùi lại, bò đến bên Tống Phi Phi, ánh mắt cả hai đều đầy gh/ê t/ởm.
Gân xanh trên trán gi/ật giật, tôi đứng phắt dậy xông tới phía họ:
"Tao ị vào mồm mày đấy!"
"Bụp!"
Một tiếng nữa vang lên.
Lâm Ngữ Đồng không thể giả vờ ngủ được nữa, đỏ mặt ngồi dậy, giọng như muỗi vo ve:
"Tôi... tôi chỉ xì hơi thôi mà..."
Thẩm Lam cũng bật dậy, x/ấu hổ ôm bụng:
"Xin lỗi, tiếng thứ hai là do tôi..."
"Bụng tôi khó chịu quá, chỗ này tối om, tôi không dám đi vệ sinh."
Lâm Ngữ Đồng vừa đứng lên đã ôm bụng ngồi phịch xuống giường:
"Tôi... tôi đ/au bụng quá!"
Thẩm Lam sốt ruột định đỡ cô ấy, vừa đứng thẳng lưng đã nhíu mày:
"Bụng tôi cũng không ổn."
Biểu cảm cô ấy ngày càng đ/au đớn, người cong như con tôm:
"Tôi... tôi không nhịn được nữa rồi, ai đưa tôi đi vệ sinh với?"
16
Đây là do ăn phải đồ hỏng?
Nhưng từ khi vào quán trọ, Thẩm Lam và Lâm Ngữ Đồng chê món bánh rau rừng thô kệch, không đụng đũa.
Cả đĩa đồ ăn đều vào bụng tôi và Kiều Mặc Vũ.
Nếu là do đồ ăn, lẽ ra phải là hai chúng tôi mới đúng.
Hay là nước có vấn đề?
Tôi đỡ Thẩm Lam dậy, bóp cằm cô ấy xem xét kỹ khuôn mặt.
Sắc mặt tái nhợt, trán đầm đìa mồ hôi lấm tấm.
Ừm, lông mi cũng khá dài.
Chỉ có điều đôi mắt...
Trong đồng tử đen của Thẩm Lam lấp lóe vài sợi chỉ đỏ cực mảnh.
Những sợi chỉ này thoáng ẩn hiện trong lòng trắng mắt, nhanh đến mức tôi tưởng mình nhìn lầm.
Ch*t ti/ệt! Đây là trúng đ/ộc!
Quán trọ đưa x/á/c sao lại có đ/ộc cổ?