Dịch Sanh như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ, cười đến nỗi lại ho ra một vũng m/áu lớn.
"Vô hổ với lòng? Nếu ta nói, phụ thân ta trong lòng còn đầy hổ thẹn thì sao?"
Ta bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi vô cớ.
Ta sợ phải nghe những lời tiếp theo của hắn.
Dịch Sanh bỏ qua hai nắm đ/ấm ta siết ch/ặt đến nổi gân xanh, tự mình nói tiếp.
"Kỳ thực nửa năm trước khi Tác Tuyết t/ự v*n, phụ thân ta đã bào chế thành công th/uốc giải."
Một câu nói như sét đ/á/nh ngang tai, ta cảm thấy đầu óc quay cuồ/ng, phải vịn vào lưng ghế mới đứng vững.
Đừng nói nữa, ta không muốn nghe.
Ta không muốn nghe!
Đừng nói nữa mà——
Dịch Sanh nhẹ nhàng nắm lấy nắm đ/ấm ta vung ra, mặt không đổi sắc cười nói: "Hắn căn bản không muốn c/ứu Tác Tuyết, bởi Tác Tuyết ch*t đi, hắn mới có cơ hội."
Mắt ta chấn động, không thể tin nổi.
Kẻ trước mặt mặt mày đầy m/áu, vẫn nở nụ cười, tựa như á/c q/uỷ từ địa ngục trồi lên.
Lời hắn nói không đáng tin, Dịch Trúc sao có thể đứng nhìn người ch*t mà không c/ứu, sao nỡ nhìn ta đ/au khổ? Dù cho... dù cho hắn yêu ta...
Ta cảm thấy trong lồng ng/ực ngột ngạt, một luồng tà khí đi/ên cuồ/ng b/ắn khắp kinh mạch, không cách nào áp chế.
Không được, ta sao có thể vì mấy lời vô thưởng vô ph/ạt mà lo/ạn t/âm th/ần được?
Hốt hoảng muốn điều chỉnh nội tức, cổ tay bỗng đ/au nhói.
Một cây kim đ/ộc đã cắm sâu tận xươ/ng cổ tay.
"Thứ đ/ộc dược này đối với Tác Tuyết mà nói là th/uốc giải, nhưng với ngươi... lại là th/uốc đ/ộc chí mạng. Năm xưa chưa dùng tới, nay đúng dịp. Hãy cảm tạ phụ thân ta cho chu đáo... À không."
Khuôn mặt người đàn ông trước mắt dần mờ ảo, sáu phần giống nay thành chín phần, mơ hồ như thấy lại Dịch Trúc.
Nhưng hắn tà/n nh/ẫn tiếp lời:
"Trên đường Hoàng Tuyền, không có ai đợi ngươi đâu."
"Dù là Tác Tuyết, hay phụ thân ta."
Ta ho ra ngụm m/áu tươi, nhắm mắt: "Gi*t Tạ Duyên không phải bản ý của ta, ta..."
Giọng Dịch Sanh lần đầu dâng sóng, hắn đẩy sâu mũi kim đ/ộc thêm tấc, nghiến răng: "Ngươi là căn nguyên của tất cả, ngươi trái với sơ tâm, đáng ch*t."
Ta muốn nói, Dịch Sanh rốt cuộc vẫn còn non trẻ.
Tạ Duyên cũng vậy.
Suối trong và bùn đục rồi cũng về biển cả, xét cho cùng đều là nước mà thôi.
Khi phát hiện Tạ Duyên vẫn còn hơi thở yếu ớt, rốt cuộc ta vẫn mềm lòng, không hạ sát thủ.
Trên người hắn có bóng dáng ta từng mến m/ộ thuở thanh xuân.
Là dáng vẻ Tác Tuyết từng yêu, cũng là hình bóng Dịch Trúc hằng say đắm.
Ta an trí hắn nơi thâm sơn cùng cốc, như cách ta nâng niu chính mình thuở thiếu thời.
Không định nói cho Dịch Sanh biết tung tích hắn, xét cho cùng gi*t người hay gi*t lòng, ta vẫn thích cái sau hơn.
Nhưng khi cận kề cái ch*t, người ta thường tìm lại chút thiện lương năm nào.
Ta chợt muốn nói ra, nhưng lúc này, thanh âm đã không thể phát ra.
Vậy thì chúc cho hai người họ duyên chưa dứt, một ngày kia tất hội ngộ.
Tốt nhất là vào một ngày đẹp trời, hoa lê nở rộ, xuân ấm cảnh tươi.