“Nhắc cậu một câu, hãy cẩn thận với nam chính trong bộ phim này.” Anh ta liếc nhìn tôi một cái.
Nam chính... Kỷ Minh Tự sao?
Tôi hơi phấn khích: “Anh ta sắp sụp đổ hình tượng rồi à?”
Có phải bố anh ta sắp đợi được anh ta về nhà kế thừa gia nghiệp rồi không?
Trương Hữu Trạch: “Không phải, anh ta thầm thương cô.”
“?”
Vì câu nói quá ngắn mà nội dung lại quá bất ngờ, đến khi tôi nhận ra mình vừa nghe thấy gì thì anh ta đã nói xong rồi.
“Không phải đâu anh, lần trước anh còn bảo anh ta là gay cơ mà, sao giờ lại thành thầm thương em rồi?” Tôi thấy hơi buồn cười.
Anh paparazzi cũng chẳng quan tâm tôi có tin hay không, anh ta nói: “Ánh mắt anh ta nhìn cô không bình thường đâu, cô muốn tin hay không thì tùy.”
Chẳng trách sao anh paparazzi này của tôi lại thanh cao không màng danh lợi, người ta chụp minh tinh lớn đều nổi tiếng cả rồi, anh ta thì chuyên chụp tôi – một diễn viên hạng 18 vô danh, chưa kể là đi bóc phốt người ta mà cũng chẳng thèm quan tâm xem người ta có tin hay không.
17
Tôi không tin, chuyện này cũng không hề nhắc tới với Kỷ Minh Tự.
Đóng phim mà, cứ tập trung đóng phim thôi.
Ở chung đoàn phim với bạn thanh mai trúc mã thực ra cũng có cái lợi, trợ lý của anh ta sẽ tiện tay chuẩn bị thêm cho tôi một phần ăn gi/ảm c/ân.
“Tại sao em phải ăn cỏ cùng anh?”
Kỷ Minh Tự: “Để trợ lý của cô chuẩn bị thì chẳng phải cũng là ăn cỏ sao?”
“...”
Đóng phim để lên hình cho đẹp, yêu cầu về vóc dáng đối với diễn viên rất cao.
Tôi tuy không có tham vọng sự nghiệp gì, nhưng tuyệt đối không muốn là người kéo chân cả đoàn.
Có một đêm hẹn nữ chính và nam phụ cùng đến phòng Kỷ Minh Tự để khớp kịch bản, vì quá muộn, giữa chừng tôi ngáp một cái rồi tựa lưng vào sofa nhắm mắt dưỡng thần.
Kết quả là không kiểm soát được, tôi ngủ quên mất.
Đến khi tỉnh lại, trong phòng chỉ còn lại mình tôi, nữ chính và nam phụ đi từ lúc nào không hay.
Giây tiếp theo, cửa phòng tắm mở ra.
Kỷ Minh Tự bước ra với hơi nước còn vương trên người, anh ta mặc bộ đồ ngủ màu đen, khuy áo chẳng cài kỹ, tôi nhìn rõ một giọt nước trượt dọc theo đường xươ/ng hàm của anh ta rồi chậm rãi thấm vào cổ áo.
Tôi nhìn cơ ngựk thấp thoáng ẩn hiện của anh ta, có chút không biết nói gì: “Anh có thể chú ý đến đức hạnh của nam giới một chút được không?”
Kỷ Minh Tự: “Thế này mà đã không chú ý đức hạnh nam giới à? Mấy gã trai hư cô xem trên mạng bình thường thì sao? Chẳng phải cô bảo họ đều là những cậu bé thuần khiết sao?”
“...”
“Họ đâu rồi?”
“Về rồi.”
“Vậy sao anh không gọi em dậy?” Tôi giơ tay đ/ấm anh ta một cái, “Anh có biết diễn viên nam nữ ở chung một phòng trong đoàn phim sẽ gây ra bao nhiêu tin đồn tình cảm không?”
Kỷ Minh Tự liếc nhìn tôi, bật cười: “Hai chúng ta chẳng phải vốn dĩ đã có rồi sao?”
Đúng vậy, điểm khiến cư dân mạng “đẩy thuyền” thực sự rất kỳ lạ.
Sau khi tham gia show thực tế cùng Kỷ Minh Tự, tôi và anh ta thực sự đã có một vài fan couple.
Tôi đã xem qua vài video họ c/ắt ghép, rất lạ, cực kỳ lạ.
Đóng phim mấy tháng trời, tôi khá thoải mái, diễn xuất của tôi không nói quá lên, nhưng ít nhất cũng nằm ở mức đạt yêu cầu.
Kỷ Minh Tự là người không hề che giấu sự thật rằng mối qu/an h/ệ giữa tôi và anh ta rất thân thiết, lâu dần tôi cũng mặc kệ luôn. Anh ta đã không tránh hiềm nghi thì tôi cũng tiện thể “ké fame” vậy.
Tuy nhiên, thái độ của các đồng nghiệp trong đoàn phim đối với hai chúng tôi khiến tôi hơi phiền lòng. Nữ chính thỉnh thoảng lại nhìn tôi và Kỷ Minh Tự trò chuyện bằng ánh mắt vô cùng phấn khích.
Cô ấy bị những video c/ắt ghép lung tung trên mạng lừa rồi, toàn “đẩy thuyền” bậy bạ.
Tôi cố gắng thanh minh mối qu/an h/ệ giữa mình và Kỷ Minh Tự với cô ấy.
Nữ chính nói: “Trước đây tôi cũng từng hợp tác với anh Tự, anh ấy chưa bao giờ chuẩn bị đồ ăn cho người khác, cũng không bao giờ có tiếp xúc cơ thể với người khác giới ngoài lúc đóng phim, hơn nữa lúc không đóng phim anh ấy nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng lắm.”
“...”
Tiêu rồi, cô ấy trúng đ/ộc quá sâu.
18
Ngày đóng máy, các diễn viên chính nhận được hoa do đoàn phim chuẩn bị.
Thực ra tôi đã đóng máy từ hai ngày trước, nhưng vì tôi và Kỷ Minh Tự phải về nhà cùng nhau, anh ta bảo tôi đợi để về chung.
Thế là tôi cũng ké được một buổi tiệc đóng máy.
Kỷ Minh Tự vì trợ lý không có ở đây nên trực tiếp coi tôi như đàn em sai vặt, bó hoa đóng máy đó cứ thế được nhét thẳng vào lòng tôi.
“Giúp anh cầm lấy.”
“...”
Kỷ Minh Tự tối đó có uống chút rư/ợu, tôi thì không uống, ly rư/ợu định mời tôi đã bị anh ta chặn lại uống hộ, cũng chẳng ai nói gì.
Trợ lý của anh ta đến muộn, tôi và anh ta lấy hành lý từ khách sạn rồi đi ra sân bay. Trên đường tới sân bay, Kỷ Minh Tự ngồi ghế sau cùng tôi.
Anh ta chắc là say rồi, đầu bỗng nhiên tựa vào vai tôi.
Tôi sững người, nhưng rốt cuộc cũng không đẩy người ra.
Thôi bỏ đi, không có người ngoài, tựa thì cứ tựa một lát vậy.
Trước kia tôi uống say, Kỷ Minh Tự cũng chưa từng chê tôi làm lo/ạn.
Kỷ Minh Tự Tết này còn phải lên sân khấu Xuân Vãn, nên chỉ có thể tranh thủ thời gian về sớm. Anh ta ngoài việc không được lòng bố mình ra thì ai cũng quý, bao gồm cả bố mẹ tôi và em trai tôi.
Bố của Kỷ Minh Tự thực sự rất muốn nghỉ hưu, ông rất hối h/ận vì chỉ sinh được một người con, cảm thấy bố mẹ tôi sinh đứa thứ hai thật là có tầm nhìn xa trông rộng.
Bố mẹ tôi bảo phải chuẩn bị sẵn hai phương án, hoặc là tôi chơi chán rồi thì về nhà, hoặc là em trai tôi đừng có lên cơn trung nhị mà chạy ra ngoài theo đuổi giấc mơ.
Trong một năm tiếp theo, tôi nghiêm túc suy nghĩ về lộ trình phát triển của bản thân.
Nói thật, giới giải trí không phải cứ có tài nguyên là sẽ nổi tiếng, dựa vào tài nguyên thì nổi tiếng nhỏ thôi không thành vấn đề, nhưng muốn nổi đình nổi đám thì thực sự phải xem vận mệnh.
Đúng lúc có một kịch bản gửi tới, tôi nhìn qua, là phim chiếu mạng.
Với vị thế hiện tại của tôi, muốn làm nữ chính trong phim truyền hình dài tập quả thực hơi khó, trừ khi thực sự mang tiền vào đoàn.
Dựa vào việc “ké nhiệt” của Kỷ Minh Tự, trước đó có vài đoàn phim mời tôi đi casting, nhưng sau đó mới phát hiện ra, vài nơi mời tôi đi casting nữ chính thực ra là muốn lách luật để mời tôi mời luôn Kỷ Minh Tự đóng nam chính.
Tương đương với việc chỉ cần nam chính là anh ta, thì nữ chính là ai cũng được.
Thế sự nhân tình đúng là chơi đến mức thấu hiểu cả rồi.
Thế là tôi đi đóng phim chiếu mạng, đủ m/áu chó, đủ đi/ên rồ, nhịp phim lại đủ nhanh.
Bộ phim đóng vai anh em với Kỷ Minh Tự trước đó vẫn chưa chiếu, nhưng bộ phim chiếu mạng tôi đóng chính đã phát sóng rồi.
Phản hồi khá tốt.
Tôi đóng vai mẹ kế của nam chính, tiện thể còn là con gái của “ánh trăng sáng” trong lòng bố nam chính kiêm luôn vợ của ông ta. Thiết lập này đi/ên rồ đến mức không còn giới hạn nào.
Kí/ch th/ích thật.
Kỷ Minh Tự đã xem, xem xong anh ta gửi cho tôi một tin nhắn với cảm xúc rất phức tạp, bảo rằng tôi đã khai phá ra con đường riêng của chính mình.
Chắc là đang khen tôi đấy nhỉ?
Phim chiếu mạng phát sóng chưa được bao lâu, thì cũng đến thời điểm bộ phim đóng vai anh em với Kỷ Minh Tự được lên sóng.