Thật nực cười.
Tôi không nán lại quá lâu, chào tạm biệt cô gái ở phòng 803 rồi trở về nhà mình.
3
Rõ ràng là trở về nhà mình, vậy mà sao tôi cứ cảm thấy như mình vẫn đang ở phòng 803?
Tôi nhìn ngắm từng chút một trong nhà, tất cả đều là dấu vết cuộc sống của tôi và Chu Thăng trong mấy năm qua.
Cặp gối ôm trên chiếc ghế sofa rẻ tiền này là thứ chúng tôi có được khi còn yêu nhau thời đại học, Chu Thăng đã cùng tôi gắp đến sáu mươi con thú bông mới đổi được một cái, phải mất tròn hai tháng mới gom đủ một cặp.
Khi đó anh ấy nói với tôi: "Khả Tâm, chỉ cần là thứ em muốn, đừng nói là đổi một cái từ sáu mươi con thú bông, dù là sáu trăm con anh cũng sẽ đổi về cho em."
Chiếc nhẫn bạc trên tay này là quà anh tặng tôi vào ngày kỷ niệm một năm yêu nhau, do chính tay anh làm, trên ngón tay còn hằn lên hai vết chai, bên trên khắc chữ cái đầu tên của chúng tôi.
Anh nói: "Trần Khả Tâm, cả đời này vợ của Chu Thăng chỉ có thể là em."
Có một năm sinh nhật, chúng tôi cách xa nhau hai nghìn cây số, anh giấu tôi thức đêm bắt xe đến thành phố của tôi, chỉ để chúc mừng sinh nhật tôi, ở lại chưa đầy ba tiếng lại vội vã quay về.
Anh nói: "Khả Tâm, sau này mỗi năm sinh nhật em, anh đều sẽ không vắng mặt."
Bạn xem, trước đây dường như anh ấy luôn đặt tôi làm trọng tâm, khiến tôi chìm đắm trong thế giới cổ tích mà anh vẽ ra.
Nếu không phải vì câu nói của người thợ sửa chữa, tôi còn phải u mê đến bao giờ nữa mới phát hiện ra.
Tôi cuộn mình trong góc ghế sofa, hồi tưởng lại từng chút từng chút một, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.
Trong bảy năm bên nhau, tôi chưa từng kiểm tra điện thoại của anh.
Vì anh ấy quá đỗi quang minh chính đại, đến mật khẩu cũng chẳng bao giờ cài.
Vậy nên, là vì tôi đã cho anh quá nhiều tự do?
Hay là vì thời gian đã lâu, tình cảm không còn nữa?
Tôi không thể biết được câu trả lời.
Trong đêm, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ thầm ai đời lại đi giấu nhân tình ở ngay tầng dưới nhà mình cơ chứ.
Thật là ngông cuồ/ng đến mức nào.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi bật cười, đây chính là cách Chu Thăng nói yêu tôi sao?
4
Ngày hôm sau, tôi với đôi mắt sưng húp chuẩn bị đi làm, tình cờ gặp cô gái ở phòng 803.
"Chị ơi, chị sao thế ạ?" Đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy nhìn tôi đầy ngây thơ.
Tôi gượng gạo nhếch môi đáp: "Không sao, tối qua chị xem một bộ phim truyền hình, hơi buồn chút thôi."
"Chị ơi, phim gì mà làm chị buồn thế ạ?"
"Sự quyến rũ của người vợ."
Không khí trong thang máy bỗng chốc ngưng đọng...
Tôi đã làm hết sức có thể rồi, tôi không biết cô gái này có biết Chu Thăng đã kết hôn hay không, nhỡ đâu cô ấy cũng là người bị lừa thì sao? Tôi cũng không đành trút hết gi/ận dữ lên đầu cô ấy.
Sau khi ra khỏi thang máy, cô ấy nói quên đồ nên quay lại, còn tôi lờ đờ bước đi trên con đường quen thuộc vào ca làm sáng sớm.
Trong mấy ngày đó, tôi thường xuyên gặp cô ấy, cô ấy tên là Thẩm Niệm.
Tốt nghiệp đại học được ba năm, cô ấy là một hot girl mạng khá nổi tiếng, hầu như ngày nào cũng ở nhà.
Mỗi lần gặp cô ấy, tôi đều phát hiện cô ấy đeo hoặc mang những món đồ cùng mẫu với tôi: túi xách, dây chuyền, nhẫn, bông tai, vân vân.
Lần nào cô ấy cũng nói: "Trùng hợp thật chị nhỉ, gu của chúng ta giống hệt nhau."
Phải rồi, sao lại không giống được? Đến cả ông chồng cũng là cùng một mẫu.
Cô ấy thậm chí còn nói muốn kết bạn thân với tôi.
Trong lòng tôi cảm thấy thật hoang đường.
Mấy ngày đó, cứ mỗi lần về đến nhà là tôi lại không kìm được mà khóc một trận.
Tại sao Thẩm Niệm có thể sống vô tư lự như vậy, Chu Thăng ở ngoài cũng tiêu d/ao tự tại, chỉ có mình tôi là rơi vào ngục tù không thể thoát ra.
Tôi h/ận, ý nghĩ phải khiến họ trả giá bắt đầu đ/âm chồi nảy lộc trong lòng tôi.
Tôi cũng muốn cho họ nếm thử cảm giác những ngày đêm không thể chợp mắt, hoang mang bất an.
Suy nghĩ cả đêm, kế hoạch dần hình thành.
Ngày thứ ba, Chu Thăng sắp trở về.
Tôi cố tình chờ ở cửa thang máy vào ngày hôm sau, nhìn thang máy dừng ở tầng tám rồi đi xuống tầng một.
Tôi lập tức bắt thang máy khác đuổi theo, mục đích là để đụng mặt Thẩm Niệm.
"Niệm Niệm, chào buổi sáng nhé." Bây giờ tôi đã không cần cố gắng kìm nén cảm xúc nữa, có thể bình thản trò chuyện với cô ấy.
Thẩm Niệm vẫn ăn mặc thanh thuần, đáng yêu như mọi khi.
"Chị Khả Tâm, chào buổi sáng, em đi lấy đồ shipper đây, hì hì, bạn trai em lại m/ua quà cho em, hôm qua em lười không đi lấy nên bị m/ắng rồi, sáng nay phải đi lấy ngay đây." Cô ấy tinh nghịch lè lưỡi.
"Sao thế, bạn trai em đi công tác vẫn chưa về à?" Tôi không nhịn được mà thầm mỉa mai trong lòng việc Chu Thăng bận công tác đến vậy mà vẫn còn thời gian quan tâm đến việc nhận hàng của tiểu tam.
"Ngày kia là anh ấy về rồi ạ!"
Hừ, nói với vợ là ngày mai về, nói với bạn gái là ngày kia về, hai căn nhà mà Chu Thăng đúng là chẳng bỏ sót bên nào.
"Ra vậy, thế ngày mai em có muốn đến nhà chị ăn cơm không, chồng chị về rồi, chị sẽ đích thân xuống bếp, coi như cảm ơn sự bầu bạn của em mấy ngày qua nhé." Khóe miệng tôi nhếch lên thành một nụ cười, nhưng trong lòng tôi đang đi/ên cuồ/ng cười lớn.
Đến đây, mau đến nhà chị đi, chúng ta cùng ngồi xuống ăn một bữa cơm cho ra trò nhé!
"Dạ được ạ, em cảm ơn chị Khả Tâm."
Cô ấy ngọt ngào đồng ý lời mời của tôi.
Sân khấu đã dựng xong cho hai người rồi, đừng làm tôi thất vọng nhé.
5
Trưa hôm sau, Chu Thăng xách theo một chiếc túi Chanel trở về.
Trước đây, mỗi lần đi công tác, anh ấy đều m/ua những món ăn vặt nổi tiếng ở địa phương hoặc món trang sức tôi thích rồi tặng tôi như thể dâng hiến báu vật.
Dù là món đồ quý giá đến đâu, tôi cũng đều vô cùng hạnh phúc khi đón nhận.
Vì tôi cảm thấy điều đó đại diện cho việc anh luôn nhớ đến tôi.
Giờ đây, tặng tôi chiếc túi mấy chục vạn, tôi lại thấy nực cười, là vì cảm thấy n/ợ tôi sao?
"Vợ ơi, ôm cái nào, có nhớ anh không?" Chu Thăng một tay ôm eo tôi, một tay đỡ sau gáy, ép tôi vào lồng ngựk anh.
Tôi hít hà mùi hương quen thuộc, nhưng người trước mặt lại chẳng còn là người lương thiện năm nào.
"Nhớ, nhớ ngày này lâu lắm rồi..." Tôi từ từ nhắm mắt lại, bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng sắp tới.
Chiếc nồi áp suất trong bếp kêu "xì xì", Chu Thăng buông tôi ra:
"Để anh ngửi xem mùi thần tiên gì đây."
"Là món chân giò kho mình thích nhất! Anh ngửi xem, đây là món gà hầm bào ngư mình mê nhất! Còn có chân gà tàu xì, th!t bò xào tiêu đen tỏi ớt nữa!"
Anh ấy nhìn bàn ăn rồi vui vẻ bế tôi lên xoay vòng vòng: "Cái gì đã khiến vợ anh hôm nay nấu nhiều món ngon thế này nhỉ?"