Tôi ân cần bảo anh cứ nghe đi, gọi liên tục thế chắc là cuộc gọi quan trọng. Anh cau mày bảo đó là điện thoại tiếp thị b/án nhà, không nghe đâu, rồi lấy điện thoại ra bật chế độ im lặng.
Loanh quanh cả ngày, thấy trời sắp tối, tôi chọn căn nhà đầu tiên xem vào buổi sáng. Không lớn lắm, 129 mét vuông, bốn phòng hai khách, tính ra cũng gần bảy triệu tệ. Không ngờ, Chu Thăng chủ động bảo muốn đứng tên căn nhà dưới danh nghĩa mẹ tôi, coi như làm tròn đạo hiếu với mẹ vợ. Chuyện này tôi khó mà từ chối, lập tức gọi điện cho mẹ, bảo bà chuẩn bị rồi đến ngay.
Đứng tên mẹ tôi thì không thể v/ay trả góp 30 năm được, thế là sau khi tính toán nửa ngày trên điện thoại, Chu Thăng quyết định trả thẳng một lần. Được thôi, mấy năm nay anh ta vẫn tích góp được không ít tiền, chắc chắn cũng chẳng tiếc tay chi cho Thẩm Niệm, xem ra hôm nào tôi phải ghé qua phòng 803 một chuyến mới được.
10
Tôi quấn lấy Chu Thăng suốt một tuần liền, trừ thời gian đi làm không ở cạnh nhau, cứ tan làm là tôi lại đến dưới công ty đợi anh, cùng anh đi ăn xem phim. Thỉnh thoảng lại nấu vài bữa đại tiệc, để anh hồi tưởng lại cuộc sống ngọt ngào ngày trước. Đêm đến tôi còn không quên diễn kịch, mơ thấy anh ngoại tình, nhờ sự hỗ trợ của th/uốc nhỏ mắt, tôi khóc đến mức Chu Thăng phải liên tục xin lỗi và thề thốt chuyện đó tuyệt đối không xảy ra.
Cứ như vậy, Chu Thăng chẳng còn thời gian để xuống phòng 803 tìm Thẩm Niệm nữa. Vì phải xoay xở giữa hai người phụ nữ, Chu Thăng nhanh chóng kiệt sức, mỗi ngày đến điện thoại cũng lười cầm, về đến nhà chỉ muốn nghỉ ngơi.
Tôi nghĩ Thẩm Niệm chắc sắp không giữ được bình tĩnh nữa rồi. Tôi trang điểm một chút, mang theo món quà Chu Thăng m/ua rồi đi thẳng đến phòng 803. Khi mở cửa, Thẩm Niệm vô cùng hào hứng, nhưng khi nhìn thấy tôi, khóe miệng cô ta rõ ràng gi/ật nhẹ.
"Sao thế Niệm Niệm, thấy chị không vui à?" Tôi nhìn cô ta, cố tình hỏi.
Thẩm Niệm gượng cười: "Làm gì có chuyện đó, chỉ là tại người bạn trai không biết điều của em thôi..." Cô ta không nói hết câu, vẻ mặt tủi thân đi về phía ghế sofa ngồi xuống. Tôi bám sát theo cô ta ngồi xuống. Phải nói là, cảm giác ngồi trên chiếc sofa mười hai vạn tệ quả nhiên khác hẳn với loại bình dân trong truyền thuyết.
"Bạn trai làm sao với em à? Khiến Niệm Niệm của chúng ta không vui đến mức mặt mày nhăn nhó hết cả rồi."
"Chị ơi, em muốn kết hôn rồi. Em ở bên anh ấy hơn hai năm rồi, nhưng anh ấy cứ lần lữa không chịu cưới, chị nói xem là tại sao?" Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ đẫm lệ nhìn tôi.
Thật là kỳ lạ, tiểu tam hỏi tôi tại sao chồng tôi không cưới cô ta, chẳng phải vì anh ta mà kết hôn lần nữa là phạm pháp sao...
"Niệm Niệm, thực ra chị có một kế sách, không biết có nên nói với em không." Đúng vậy, tôi đầy bụng mưu mô, tôi dám nói, chỉ không biết em có dám nghe không.
"Chị Khả Tâm, chị nói đi."
"Đàn ông ấy mà, họ trưởng thành chậm lắm. Em đã chuẩn bị sẵn sàng để sống cả đời với anh ta rồi mà anh ta có khi vẫn chỉ là một đứa trẻ, chi bằng em khiến anh ta 'vượt cấp' làm bố luôn, biết đâu được anh ta sẽ trưởng thành chỉ sau một đêm."
Nhìn thì như tôi đang hiến kế cho cô ta, thực chất là khiến cô ta từng bước rơi vào bẫy của tôi. Thẩm Niệm ngẩn người nhìn tôi, chắc cô ta cũng không ngờ tôi lại nói thẳng đến thế.
"Chị Khả Tâm, chị và anh rể kết hôn ba năm rồi sao không sinh con? Anh ấy không thích trẻ con à?"
Tôi giả vờ thở dài vẻ bất lực: "Chu Thăng rất thích trẻ con, là do cơ thể chị không tốt, khó thụ th/ai, haizz."
Câu này vừa nói ra, tôi thấy rõ đôi mắt Thẩm Niệm sáng rực lên.
"Tiếc thật, chị sinh con chắc chắn sẽ xinh đẹp lắm." Miệng cô ta nói tiếc, nhưng khóe môi đã không kìm được mà nhếch lên. Tôi biết kế hoạch sắp thành công rồi, không nán lại lâu, tôi liền về nhà.
Ít ngày sau, Chu Thăng bảo anh có việc phải đi công tác, tôi vui vẻ đồng ý, còn đặc biệt dặn dò anh giữ gìn sức khỏe. Quay lưng đi, tôi lén hỏi đồng nghiệp của anh, biết được anh xin nghỉ phép ba ngày cộng thêm hai ngày cuối tuần, vừa tròn năm ngày nghỉ. Chắc là để đi cùng Thẩm Niệm rồi.
Quả nhiên ngày hôm sau, Thẩm Niệm đăng lên mạng xã hội hai tấm vé máy bay đi Tam Á. Năm ngày sau đó, Thẩm Niệm mỗi ngày đều đăng ảnh khoe ân ái cho tôi xem.
【Chồng bảo muốn cùng em ngắm biển, ngắm cả một đời.】
【Dừa ngọt lắm, nhưng chồng bảo em còn ngọt hơn.】
【Hôm nay thời tiết x/ấu, chúng em phải ở lại Atlantis một ngày, tiếc quá, em muốn ra bãi biển chơi cơ.】
【Trân trọng mỗi ngày ở bên chồng, yeah.】
...
Trong ảnh thỉnh thoảng lại lộ ra cổ tay và cánh tay của Chu Thăng. Trên cổ tay Chu Thăng có một nốt ruồi to, trên cánh tay có một vết bớt. Cô ta h/ận không thể đăng thẳng lên mạng nói cho tôi biết chồng cô ta là ai. Đáng tiếc, tôi đã sớm biết rồi.
Năm ngày sau, Chu Thăng rã rời trở về. Tôi ân cần chuẩn bị canh gà á/c nhân sâm cho anh bồi bổ.
11
Những ngày sau đó, Chu Thăng muốn tăng ca thì cứ tăng, tôi không quan tâm anh về lúc mấy giờ. Có vài lần anh còn không về nhà, tôi cũng chẳng nói một lời. Sau khi anh về, tôi vẫn ân cần chuẩn bị canh bổ dưỡng, sợ anh kiệt sức vì thiếu dinh dưỡng.
Cuối cùng, sau ba tháng nỗ lực của tôi, vào một đêm nọ, điện thoại Chu Thăng rung lên đi/ên cuồ/ng. Tôi nghĩ thời cơ đã đến.
Bước qua người Chu Thăng đang ngủ say, tôi cầm điện thoại lên, thấy hơn mười tin nhắn liền mở ra xem. Toàn bộ đều là Thẩm Niệm gửi:
【Chồng ơi, em có th/ai rồi, phải làm sao đây?】
【Chồng ơi, em sợ quá, anh có thể xuống đây với em không?】
【Đêm tối quá... em cảm giác trong bụng nó đang đạp em.】
Đến đây tôi không nhịn được mà bật cười, mới có th/ai, cái th/ai còn bé bằng hạt dưa, đã đạp được em rồi? Tôn Ngộ Không chuyển thế à?
【Chu Thăng! Anh tỉnh lại đi, mau đến với em.】
【Đây là con của anh, anh không muốn chịu trách nhiệm nữa sao?】
【Em theo anh bao nhiêu năm nay, giờ con cũng có rồi, anh không được phụ em...】
...
Đọc hết tin nhắn, tôi bình tĩnh chụp lại lịch sử trò chuyện giữa họ. Chính vì tôi không kiểm tra điện thoại anh, nên anh ta chẳng xóa một tin nhắn nào, thậm chí trong danh sách bạn bè còn có ảnh chụp chung với Thẩm Niệm, tất nhiên là đã phân nhóm, tôi không nhìn thấy được.