Học thần tặc lưỡi một tiếng bên cạnh bàn tôi, nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ là chẳng bao lâu sau, trên bàn bỗng dưng xuất hiện thêm vài miếng dán hạ sốt.
Soi gương mới thấy, vệt ửng hồng đã lan từ vành tai xuống tận xươ/ng quai xanh.
Tôi x/ấu hổ đến mức đỉnh đầu như muốn bốc khói, dứt khoát úp ngược chiếc gương xuống, mặt lại càng nóng hơn.
Tôi cứng miệng biện minh:
“... Là do hơi nước trong phòng tắm làm đấy!”
Có vẻ như ai đó khẽ cười một tiếng, anh không nói gì nữa, chỉ là trong không trung lại bay tới vài miếng dán hạ sốt.
Tôi đờ đẫn nhìn miếng dán hạ sốt bay vào lòng bàn tay, gi/ật gi/ật khóe môi, gượng cười nói:
“Cảm ơn nhé, anh cũng chu đáo phết.”
Ai đó chộp lấy cây bút, vung vẩy trong không trung, kiêu ngạo đáp:
“Không có chi.”
Tôi không cảm xúc giơ nắm đ/ấm về phía không trung.
Nghiêm túc suy nghĩ về khả năng đá/nh m/a.
Cứ ngỡ một ngày đầy hoảng lo/ạn sẽ trôi qua như thế.
Cho đến khi giữa đêm, tôi lại bị học thần đá/nh thức.
Lần này tôi thực sự hơi gi/ận rồi.
Đã giao kèo quân tử là không được vào phòng tôi cơ mà?
Chưa đợi tôi kịp lên tiếng, học thần đã bịt miệng tôi lại.
Chiếc đèn bàn bị ấn nút nhưng không sáng, xung quanh tối om, chắc là mất điện rồi.
Giọng nói khẽ khàng và ngắn ngủi.
Anh hạ thấp giọng:
“Suỵt, có người đang cạy cửa.”
11
Tiếng động ngoài cửa vang lên một lúc rồi im bặt.
Khi chuyển đến, tôi đã cẩn thận thay khóa, học thần nói anh không thể xuyên ra ngoài cửa nên không nhìn thấy mặt kẻ đó.
Xung quanh u ám, tĩnh mịch đến mức khiến người ta r/un r/ẩy, cửa chính bị vật nặng chặn lại, thời gian chờ cảnh sát đến c/ứu thật dài dằng dặc và khó khăn.
Có lẽ nhận ra sự im lặng và bất an của tôi, học thần bỗng dưng lên tiếng:
“Trò chuyện chút đi.”
Tôi ôm gối ngồi trong góc phòng ngủ, vừa phân tâm nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, vừa hỏi:
“Chuyện gì cơ?”
“Ừm... toán học nhé?”
Tôi ngước mắt nhìn, ánh mắt phức tạp.
Giờ này còn ai có tâm trí mà làm bài nữa chứ?
Học thần khẽ cười, dường như đã biết trước tôi sẽ phản ứng như vậy.
Anh dừng lại một chút, chứa đựng những cảm xúc khó gọi tên, nói:
“Vậy thì... nói về Từ Hạc Tri đi.”
Tôi không đáp.
Qua một hồi lâu, tôi mới chậm rãi lên tiếng:
“Thực ra cũng chẳng có gì để nói, chỉ là bạn cùng bàn bình thường thời cấp ba thôi.”
“Anh ấy rất quan tâm em, em từng thích anh ấy, nên lúc nhìn thấy tên anh ấy mới có phản ứng hơi quá khích, chỉ vậy thôi.”
Người như Từ Hạc Tri, không ai là không thích cả.
Tôi có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được vị ngọt lịm của nước cam ép mùa hè năm ấy, không quên được đã từng có người cam tâm tình nguyện che nắng cho tôi suốt nửa buổi học, không quên được lúc anh xoay người nhìn tôi trong ráng chiều đỏ rực, gió đêm thổi bay mái tóc đen của anh.
Đêm mưa tôi bị người ta cố tình nh/ốt lại ở trường, anh đã mở cửa từ bên ngoài trong màn đêm đen kịt, anh rõ ràng đang thở hổ/n h/ển, rõ ràng ướt sũng toàn thân, vậy mà chẳng hề nhắc đến việc anh đã tìm tôi bao lâu.
Anh chỉ thở ra một hơi, nhẹ nhàng bước qua bậc thềm, chìa lòng bàn tay về phía tôi, giọng điệu lười biếng cất lời--
“Trần Gia Ngôn, em có muốn đi cùng tôi không?”
Hóa ra ánh trăng cũng sẽ chiếu rọi lên người tôi.
Tôi cứ ngỡ học thần sẽ không hỏi nữa, dù sao người sáng mắt cũng nhìn ra sự qua loa trong lời nói của tôi.
Anh lại không buông tha:
“Vậy còn Từ Hạc Tri thì sao?”
“Anh ta không nhìn ra là em thích anh ta à?”
Lần này tôi im lặng rất lâu, giọng nói có chút khô khốc.
“Anh ấy từng tặng em một cây bút máy.”
Năm đó thi đại học, Từ Hạc Tri được tuyển thẳng.
Một ngày trước kỳ thi, anh tặng tôi một cây bút máy.
Anh hẹn tôi, chiều hôm thi xong môn cuối cùng, anh sẽ đợi tôi ở ngoài trường.
Học thần cười khẩy một tiếng, “Anh ta muốn tỏ tình?”
Anh không chút khách khí đá/nh giá:
“Hừ, tầm thường, cũ rích.”
Tôi lắc đầu, ôm lấy đôi đầu gối lạnh lẽo, cúi mắt xuống từng chút một.
“Em không biết.”
“Em đã không đến chỗ hẹn, em đã thất hứa.”
Là em đã lừa anh ấy.
12
Năm lớp mười hai là những ngày tháng tăm tối nhất trong cuộc đời tôi.
Bố mẹ tôi qu/a đ/ời trong một vụ t/ai n/ạn giao thông, đối phương lái xe trong tình trạng s/ay rư/ợu rồi bỏ trốn, mãi chẳng tìm ra tung tích.
Bế tắc suốt một thời gian dài, ngay cả vị cảnh sát phụ trách vụ án ban đầu cũng khuyên tôi một cách đầy ẩn ý rằng hãy từ bỏ đi.
Họ nói, cháu là một cô gái nhỏ, lại đang là học sinh lớp mười hai, cầm số tiền tiết kiệm của gia đình mà học hành cho tử tế mới là việc chính, bố mẹ cháu dưới suối vàng cũng sẽ thấy an lòng.
Nhưng em không muốn.
Em là con một trong nhà, bố mẹ yêu em như mạng sống, chưa bao giờ vì em là con gái mà để em chịu bất cứ thiệt thòi nào.
Khi còn nhỏ, em thích nghe họ kể chuyện, họ bảo em là đứa trẻ họ c/ầu x/in Bồ T/át mà có được, nên họ không bao giờ để em lại gần chùa chiền, vì họ sợ một ngày nào đó em sẽ bị Bồ T/át mang đi mất.
Thời đó bạn bè trong lớp thích lấy tên ra làm biệt danh, em rơi nước mắt hỏi họ, tại sao lại đặt tên em là Trần Gia Ngôn?
Các bạn đều bảo cái tên này giống tên con trai.
Nhưng họ xoa đầu em, kiên nhẫn giải thích:
“Đời người rất dài, bố mẹ không thể mãi mãi ở bên cạnh con được.”
“Nhưng chúng ta hy vọng, những người con gặp trong đời, đều là những người lương thiện, đều là những âm thanh tốt đẹp.”
Có người đã giấu tình yêu vào trong cái tên.
Cho nên em hoàn toàn không thể chấp nhận được việc một tai họa từ trên trời rơi xuống đã cư/ớp họ đi khỏi cuộc đời em.
Trong thời đại mà camera giám sát chưa phổ biến, muốn tìm một người là điều vô cùng khó khăn.
Em nghĩ, có lẽ mình là một đứa cứng đầu.
Cho nên dù biết rõ có người sẽ nói dối về manh mối để lừa tiền thưởng, nhưng lần nào em cũng đầy hy vọng mà đi gặp mặt.
Hai ngày trước kỳ thi đại học, đó là lần đầu tiên em thực sự nhìn thấy người đó.
Em đã nhìn thấy ảnh của hắn rất nhiều lần, trong video giám sát đường cao tốc, ảnh thẻ trong hệ thống căn cước, nên chỉ cần một cái liếc mắt, em đã nhận ra hắn.
Người nói dối có manh mối chính là hắn, hắn đã trốn rất lâu rồi, vốn dĩ có thể đổi tên đổi họ, để chuyện cũ này vĩnh viễn ch/ôn vùi theo thời gian.
Nhưng hắn đã thất bại.
Vì sự đeo bám của em, vì sự cứng đầu của em.
Cho nên kẻ đó đã dùng số điện thoại lạ giả vờ có manh mối, yêu cầu gặp mặt.
Việc chạy trốn khiến hắn trở nên cực đoan, khi hắn từng bước ép sát lấy em, nếu không phải Từ Hạc Tri tình cờ xuất hiện, có lẽ em đã ch*t vào ngày hôm đó rồi.