Vạn lần xuân sắc cảnh tươi

Chương 5

04/08/2026 12:22

Sau đó, chị ấy lật lại hồ sơ vụ án và cuối cùng cũng nhớ ra mình từng gặp tôi ở đâu.

Trong ảnh.

Chị ấy nói rằng khi căn nhà tôi đang ở xảy ra án mạng, chị ấy tình cờ là một trong những nhân viên khám nghiệm hiện trường.

Trên một bức tường trong nhà từng xuất hiện ảnh của tôi, nên lúc đó chị ấy mới thấy tôi quen mắt đến vậy.

Chị ấy nghi ngờ tiếng cạy cửa đêm hôm đó có lẽ không phải là sự cố ngoài ý muốn.

Tôi trả lời tin nhắn của chị ấy xong, vẻ mặt bình thản đóng điện thoại lại.

Phía xa, học thần đang giục tôi ăn cơm.

Điều bất ngờ là tay nghề nấu nướng của học thần rất tuyệt, tôi cứ bám lấy anh mà ăn chực không biết bao nhiêu bữa.

Tôi ăn ngấu nghiến, nói không rõ chữ:

“Huhu học thần ơi, anh đúng là kiểu chồng hiền cha tốt tiêu chuẩn luôn ấy!”

Học thần an tâm đón nhận lời khen của tôi, nhưng cuối cùng lại kiêu kỳ lên tiếng:

“Vậy sao? Hóa ra cậu cũng thấy tôi thực dụng hơn mấy kẻ chỉ biết sống trong hồi ức kia, đúng không?”

Tôi lặng lẽ cúi đầu ăn cơm, không dám hó hé gì.

Dạo gần đây học thần rất lạ, dạy toán được một nửa bỗng dưng dừng lại hỏi tôi xem anh hay Từ Hạc Tri dạy tốt hơn; lúc tôi đang ngáp ngắn ngáp dài bị anh gọi dậy, anh sẽ bất chợt buông một câu, liệu Từ Hạc Tri có chuẩn bị bữa sáng chu đáo rồi gọi cậu dậy như tôi không?

Lần nào cũng làm tôi sợ đến tỉnh cả người.

Thấy tôi lặng lẽ tăng tốc độ ăn, học thần thản nhiên nói:

“Ăn từ từ thôi, tôi có giành với cậu đâu.”

“Lẽ nào Từ Hạc Tri trước đây từng giành cơm ăn với cậu trong căng tin à?”

Tôi bị sặc, suýt chút nữa thì phun cả cơm ra ngoài.

Học thần nhẹ nhàng vỗ lưng cho tôi, giọng trầm đục, nghe như đang cười.

Uống xong cốc nước anh đưa, tôi lau nước mắt do sặc mà trào ra, ngước mắt lên vô thanh tố cáo.

... Làm người khó quá đi.

17

Hậu quả của việc ăn quá nhiều chính là mất ngủ.

Một giờ sáng, tôi ai oán nhìn chằm chằm lên trần nhà, cuối cùng lồm cồm bò dậy, mở cửa, thì thầm hỏi:

“Học thần, anh ngủ chưa?”

Học thần chưa ngủ, có lẽ sợ ánh đèn quá chói, anh bật một chiếc đèn bàn nhỏ.

“Không ngủ được à?”

Tôi gật đầu, ngoan ngoãn đáp:

“Em muốn nghe anh giảng bài.”

Toán học cũng đã giảng gần xong rồi, dạo này anh toàn tổng hợp lại mấy bài tôi làm sai, anh tiện tay lật lật tờ đề, hỏi:

“Muốn nghe gì?”

Tôi không do dự: “Vật lý.”

Lần này học thần có chút ngạc nhiên, anh chưa bao giờ nghĩ tôi lại nhắc đến vật lý, chậm rãi nói một câu:

“Tôi còn tưởng cậu không hứng thú với vật lý cơ.”

Tôi chớp chớp mắt: “Vì nó đủ để gây buồn ngủ ạ.”

Học thần: “...”

“Tôi nói rồi đấy nhé, có đứa học trò như cậu, tôi sợ là phải tức đến đ/au tim mất.”

Nhưng anh vẫn bắt đầu giảng vật lý cho tôi.

Từ vạn vật hấp dẫn đến lực cản không khí, từ neutrino đến rối lượng tử.

Giảng đến cuối cùng tôi hơi thẫn thờ, tâm trí đã sớm bay đi nơi khác rồi.

Học thần bỗng hỏi:

“Trần Gia Ngôn? Bây giờ cậu đang nghĩ gì?”

Tôi hoàn h/ồn, rúc mình vào trong chăn, chỉ để lộ ra hai con mắt.

“Em đang nhớ đến Từ Hạc Tri.”

Chiếc đèn ngủ mờ nhạt giống như ngọn nến lập lòe trong đêm đen.

Năm đó giờ tự học tối bị mất điện, loa phát thanh chưa thông báo gì, mọi người đang xôn xao phấn khích trong bóng tối, lớp trưởng phát cho mỗi bàn một cây nến để thắp sáng.

Cây nến nằm ngang giữa tôi và Từ Hạc Tri, khi có gió thổi qua, bóng nến chao đảo, còn tôi cắn đầu bút nhìn bài tập mà thấy khó khăn.

Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ, tôi nghe thấy Từ Hạc Tri thở dài một tiếng.

Anh nói:

“Đừng cắn bút.”

“Là câu nào không làm được?”

Tôi lặng lẽ đẩy cuốn sách toán qua.

“Câu này, câu này, và cả câu này nữa, em đều không biết...”

Từ Hạc Tri im lặng một lúc.

Trong lớp ai cũng bảo anh lạnh lùng, ít nói, khó gần, tôi sợ anh gi/ận nên lén ngước mắt lên nhìn biểu cảm của anh, lại thấy Từ Hạc Tri cụp mắt xuống, lông mày và ánh mắt mờ ảo dưới ánh nến.

Giọng nói rất hay.

Cho đến khi anh dừng bài tập đang giảng dở, bỗng hỏi tôi:

“Trần Gia Ngôn, bây giờ cậu đang nghĩ gì?”

Tôi hoảng hốt cúi đầu, nói năng lộn xộn đáp:

“Đang nghĩ xem làm sao để cưỡng ép yêu toán học.”

Tôi nghe thấy Từ Hạc Tri bật cười thành tiếng.

Điều duy nhất tôi thấy may mắn đêm đó là trường bị mất điện, nên anh không nhìn thấy vành tai đang nóng bừng của tôi.

Có lẽ điều đáng tiếc sau này cũng là, trường bị mất điện, nên anh chưa từng biết lòng bàn tay tôi đã căng thẳng đến mức đổ mồ hôi.

Anh không biết mình chói lọi đến nhường nào, đủ để thắp sáng cả mùa hè của một người khác.

18

Học thần lôi tôi ra khỏi chăn.

Anh tức đến bật cười, nắm lấy cằm tôi nói:

“Không được nghĩ đến Từ Hạc Tri.”

Giọng điệu có chút hung dữ.

Tôi bị anh nắm cằm, giọng mũi đặc sệt nói:

“Ưm ưm, đều là ân sư cả, đừng nhỏ mọn thế...”

Học thần nhìn chằm chằm tôi rất lâu, lâu đến mức tôi vô thức nín thở, lâu đến mức trong lòng tôi thấy hơi sợ, cuối cùng anh cũng quyết định tạm tha cho tôi.

Góc chăn được anh đắp kín mít, anh lại hỏi:

“Vậy cậu muốn thi vào Đại học Giang Thành cũng là vì anh ta à?”

Tôi suy nghĩ kỹ rồi trả lời anh:

“Cũng coi là vậy, lúc đó chúng em đã hẹn ước cùng nhau đến Đại học Giang Thành học, sau đó vì em thiếu mất điểm môn tiếng Anh, không đủ điểm, nên không thực hiện được.”

“Nhưng hóa học của Đại học Giang Thành cũng đứng đầu cả nước, nên em cũng không hoàn toàn là vì Từ Hạc Tri đâu.”

Thời cấp ba từng thấy thí nghiệm mưa anh đào, chất kết tủa sinh ra khi coban clorua gặp dung dịch natri hydroxit trông giống như một trận mưa hoa anh đào bao phủ cả bầu trời.

Tôi hỏi Từ Hạc Tri, anh từng thấy hoa anh đào bao giờ chưa?

Anh lắc đầu ngước mắt lên, ánh sáng lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt đen láy của thiếu niên.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi một lúc, rồi khẽ cười.

Anh nói:

“Trần Gia Ngôn, tôi biết cậu muốn thi vào Đại học Giang Thành.”

“Tôi cũng sẽ đến Đại học Giang Thành.”

“Tháng chín năm nay, cậu cùng tôi ngắm hoa anh đào nhé?”

Tôi ngẩn người nhìn anh rất lâu, như thể mất một lúc lâu mới tiêu hóa được ý nghĩa trong lời nói của anh.

Một lúc sau mới ngốc nghếch thốt ra một câu:

“Tháng chín, không có hoa anh đào.”

Từ Hạc Tri quay đầu đi.

Anh mím môi đầy ấm ức.

Khi ý thức dần mờ mịt chìm vào giấc ngủ, tôi cảm thấy có người xoa đầu mình.

Tôi dường như nghe thấy học thần khẽ nói:

“Ngủ đi, đừng sợ.”

“Tôi ở đây.”

19

Chớp mắt một cái đã đến ngày trước khi thi viết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
5 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm