Tôi cúi đầu thu dọn đống tài liệu mà Tạ Sơ Đình cần. Mãi đến khi bác sĩ đến, truyền dịch cho Tạ Sơ Đình đang hôn mê, tôi vẫn đứng đó, cầm trên tay cốc th/uốc quá hạn.
Trì Tư Nhuận day day thái dương: "Cô Hứa, cô ra ngoài với tôi một chút được không?"
Chiếc cốc trượt thẳng xuống đất.
Chất lỏng màu nâu b/ắn tung tóe làm ướt tấm thảm, vấy bẩn ống quần. Tôi ngẩn người hỏi anh ta: "Anh gọi tôi là gì?"
"Cô muốn tôi gọi cô là gì, bà Tạ?"
Trên khuôn mặt nho nhã của Trì Tư Nhuận lộ ra vẻ mỉa mai, dường như sự kiên nhẫn của anh ta dành cho tôi cũng đã cạn kiệt.
8.
"Tôi nói ngắn gọn thôi, tôi đã nói với nhà họ Tạ chuyện cậu ấy quay lại với cô rồi. Hai người muốn kết hôn... là điều không thể. Cô từng đối xử với cậu ấy như thế nào, có lẽ cô không nhớ, nhưng tôi thì nhớ rất rõ."
"Cho dù chuyện đó không nhắc lại nữa, cô tự nhìn lại trạng thái tinh thần hiện tại của mình xem, có phù hợp để qua lại với người khác không? Cô không chỉ mất trí nhớ, cô ngay cả việc tự chăm sóc bản thân cơ bản cũng không làm được. Cậu ấy có chuyện, cô làm được gì cho cậu ấy? Cậu ấy sốt cao 40 độ, th/uốc cảm cô pha là th/uốc quá hạn, nhiệt kế thì không tìm thấy, bác sĩ thì không biết gọi..."
Trì Tư Nhuận nói một hơi, nhìn tôi, giọng hơi khựng lại: "Cô cũng đừng trách tôi nói quá lời, tôi không có ý trách cứ b/ệnh nhân, tôi chỉ đứng trên góc độ bạn bè mà cho rằng, cậu ấy không nên vô duyên vô cớ gánh thêm một gánh nặng."
Anh ta đưa khăn giấy tới, tôi không nhận.
Tôi đẩy anh ta ra, thất thần chạy ra ngoài, lẩm bẩm: "Được."
Trì Tư Nhuận là bạn nối khố của Tạ Sơ Đình.
Anh ta gọi tôi là cô Hứa.
Nhưng quản gia Giang Đồng, và cả nhân viên cửa hàng lần trước nữa.
Họ đều gọi tôi là cô Phương.
Tôi không nhớ mình tên là gì.
Ngày tôi biến thành q/uỷ, tỉnh dậy là đã không nhớ gì rồi.
Tạ Sơ Đình cũng chưa bao giờ gọi tên tôi, anh gọi tôi là bảo bối, gọi tôi là vợ, anh bảo anh đã nghĩ cho tôi một cái tên, gọi là Phương Thiên.
"Trời cao không cùng, đất dày vô cực, bảo bối của chúng ta phải giống như trời đất vậy, trường sinh vĩnh cửu, vô cùng vô tận."
Thế là tôi cứ tự gọi mình là Phương Thiên.
Thế nào là quay lại?
Thế nào là tôi từng đối xử với anh ấy ra sao?
Thế nào là họ đều nhớ rất rõ...
Đầu đ/au như búa bổ, nhưng tôi chẳng nhớ nổi bất cứ điều gì.
Trong ký ức sâu đậm nhất, chỉ có hình ảnh tôi bị x/é nát, nằm trong chiếc vali.
Là ai, đã kéo khóa vali?
Lại là ai đã mang tôi đến căn nhà trọ đó?
Tôi không nhớ nổi.
Nước mắt lăn dài trên má.
Tôi cảm nhận dòng lệ không có nhiệt độ, cuộn mình trong bụi hoa hồng.
Giống như cái ngày tôi ch*t, co ro trong chiếc vali vậy.
"Vợ sao lại trốn ở đây khóc?"
Tiếng thở dài nhàn nhạt, cùng với ánh đèn pin rọi xuống.
Tôi che mắt lại, đại n/ão đờ đẫn nhận định thời gian.
Trăng đã lên, một ngày dài đã trôi qua rồi.
Tạ Sơ Đình cầm kéo, c/ắt bỏ những cành cây đầy gai bên cạnh tôi, tay không biết từ lúc nào đã bị đ/âm chảy m/áu, tạo thành sự tương phản gay gắt với chiếc áo len trắng của anh.
"Th!t da khó khăn lắm mới mọc lại được, em không thích sao? Tại sao lại nằm lên thứ này để nó đ/âm em?"
So với tôi, anh là con người, mà trạng thái tinh thần còn bất thường hơn cả q/uỷ.
"Anh làm thế này tôi thật sự sẽ đ/ốt trụi cả vườn hồng này đấy."
Tôi tiếp tục cuộn mình ở đó, giọng nghẹn ngào: "Anh đ/ốt thì đ/ốt đi, tôi muốn rời đi."
Tay anh khựng lại: "Em nói gì?"
"Tôi nghĩ kỹ rồi, anh bị sốt là vì tôi, vì ở bên tôi quá âm khí, tôi thậm chí còn không biết th/uốc cảm quá hạn mà vẫn pha cho anh uống, anh cứ tiếp tục như vậy sẽ ch*t mất, Tạ Sơ Đình."
"Vậy thì sao?"
Anh phản bác cực nhanh, tôi che mắt, nghẹn lời nhấn mạnh: "Cho nên tôi muốn rời đi."
Bóng tối bao trùm từ phía trên bụi hồng đổ xuống.
Cổ tay bị Tạ Sơ Đình giữ ch/ặt, anh dùng chút lực, cả tôi và anh đều lún xuống bãi cỏ.
Khuôn mặt anh bị gai hồng quẹt trúng chảy m/áu, làn da trắng nõn trở nên diễm lệ q/uỷ dị.
"Bảo bối chắc chắn là đ/au đến ngốc rồi mới nói ra những lời này."
"Nào, để anh thương bảo bối, anh sẽ thương bảo bối thật tốt..."
Tôi muộn màng nhận ra sự nguy hiểm và mất cân bằng, nhưng đã vô ích.
Tạ Sơ Đình giống như con q/uỷ đ/áng s/ợ nhất trong phim, quấn lấy con á/c q/uỷ là tôi.
Anh bịt miệng tôi, vừa dùng lực vừa thở dài.
"Bảo bối, là mạng chồng không đủ cứng, hay h/ồn chồng không đủ ngon để hút, mà rời xa anh... còn ai nuôi nổi em nữa?"
Tôi muốn nói tôi không muốn được nuôi nữa.
Nhưng anh dường như nhìn thấu sự kháng cự trong mắt tôi.
Càng từ chối, càng cho đi.
Đến cuối cùng, tôi chỉ có thể hấp thụ nhân khí và tinh khí mà mình không muốn, nhìn làn da hư tổn của mình dần hồi phục, nhìn cơ thể lành lặn của anh bị hoa hồng quẹt xước.
Tôi khóc không ngừng được: "Đồ khốn... anh đ/è nát hoa hồng rồi."
Tạ Sơ Đình bị tôi m/ắng, đồng tử dưới ánh trăng sáng rực: "Vợ xót những bông hoa này sao?"
Tôi chạm vào ngón tay rướm m/áu của anh: "Tôi là xót cơ thể của anh mà..."
Anh không ôm tôi, không lau nước mắt cho tôi.
Đầu ngón tay mân mê dái tai tôi, giọng khàn đặc: "Nếu em xót anh, thì đừng làm chuyện tổn hại bản thân mình như thế nữa."
"Nói cho anh biết, Trì Tư Nhuận đã làm gì em?"
Tôi lắc đầu, trong đầu căn bản không thể chứa đựng được bất cứ thứ gì.
Tạ Sơ Đình nhìn chằm chằm vào mắt tôi: "Anh ta đến xong em liền biến mất, bảo bối, đừng lừa anh."
Liên quan đến "Phương Thiên" và "Hứa Thiên", bản năng mách bảo tôi đó là chủ đề cấm kỵ.
Tôi không dám chịu đựng thêm sự đi/ên rồ của anh nữa.
Vùi đầu vào lòng anh rơi lệ, tôi đá/nh trống lảng sang chuyện điện thoại: "Tạ Sơ Đình, tôi muốn một chiếc điện thoại có thể gọi điện."
Anh theo thói quen vỗ về lưng tôi, dịu dàng: "Em chỉ có thể dùng chứng minh thư của anh, như vậy có sao không?"
"Không sao cả."
"Được, ngày mai sẽ đưa bảo bối đi m/ua, đừng khóc nữa, cũng đừng nói những lời muốn rời xa anh nữa, tim anh sắp vỡ vụn rồi."
Bên tai là tiếng tim anh đ/ập thình thịch.
Dồn dập dữ dội.
Tôi chia sẻ hơi thở và nhịp mạch của anh.
Nhưng mãi mãi không thể nói ra lời không rời đi.
9.
Tạ Sơ Đình đáp ứng yêu cầu của fan, mở livestream chơi game.
Lần này, tôi dùng điện thoại của mình, dùng tài khoản đăng ký bằng chứng minh thư của Tạ Sơ Đình để trò chuyện trong phòng livestream của anh.
【Chị dâu Tiểu Thiên có thể cho chúng em biết mấy ngày Tạ ca biến mất đã hạnh phúc trở lại như thế nào không ạ!】