Khi biết ông Bùi ngoại tình, chúng tôi đã có một cuộc cãi vã vô cùng gay gắt.
Chúng tôi dùng những lời lẽ đ/ộc địa nhất để nguyền rủa đối phương, thậm chí thề thốt sẽ không bao giờ nhìn mặt nhau nữa.
Thế nhưng ngay vào ngày ly hôn đó--
Một tấm ảnh cũ ố vàng bất ngờ rơi ra từ trong giấy đăng ký kết hôn.
Đó là ông Bùi năm mười bảy tuổi, khi biết tôi lên cơn trầm cảm, anh đã bỏ hết tất cả các trận đấu, túc trực bên giường b/ệnh của tôi suốt nửa tháng trời, trên người đầy những vết cào cấu do tôi gây ra khi phát b/ệnh.
Sau đó, chúng tôi chụp tấm ảnh này và thề rằng sẽ không bao giờ phản bội nhau.
Nhìn tấm ảnh đó, cả hai chúng tôi đều im lặng rất lâu.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng sáng trắng lóe lên, chúng tôi cùng quay trở về mười lăm năm trước.
Giọng nói trong đầu vang lên--
【Muốn quay trở lại, hãy diễn lại câu chuyện nửa tháng đó một lần nữa.】
1
Ngày ly hôn, tôi mặc chiếc váy đẹp nhất, trang điểm thật tỉ mỉ.
Đôi mắt đã sưng húp vì khóc.
Cũng nhờ lớp phấn dày tôi dặm lên, nên không lộ ra chút sơ hở nào.
Tôi đi đôi giày cao gót lênh khênh, hơi ngẩng đầu, từng bước tiến về phía Bùi Tri Hứa.
Anh ta có vẻ đã mất kiên nhẫn, tàn th/uốc dưới chân chất thành đống như ngọn núi nhỏ.
Thấy tôi xuất hiện, anh ta uể oải nhướng mắt nhìn.
Dùng ánh mắt lạnh lẽo quét từ trên xuống dưới người tôi, rồi buông một tiếng cười khẩy.
"Cố Chiêu Chiêu, cô không còn là cô bé mười bảy tuổi nữa đâu, dù có bôi bao nhiêu phấn lên mặt cũng không che được những vết chân chim rõ mồn một nơi khóe mắt kia đâu."
Kể từ khi x/é rá/ch mặt nhau, anh ta luôn công kích tuổi tác và tính cách của tôi, h/ận không thể dùng những ngôn từ đ/ộc địa nhất trên đời để nguyền rủa tôi hết lần này đến lần khác.
Tất nhiên, tôi cũng làm như vậy.
Giống như lúc này, tôi nhìn vết hôn trên cổ anh ta, thật là ngang nhiên.
Vì vậy, tôi cũng không hề yếu thế, lập tức đáp trả.
"Không bằng anh, đêm nào cũng muốn làm chàng trai mười bảy tuổi. Anh nói xem, cái thân hình mảnh khảnh của Thẩm Mạn kia, mới sảy th/ai xong mà anh cứ hànhz hạz như thế, hai người không sợ chơi đến mức băng huyết à?"
Nghe những lời tôi nói, Bùi Tri Hứa vừa rồi còn đầy vẻ mỉa mai, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Ngay tại cửa Cục Dân chính.
Anh ta vươn tay bóp cổ tôi, đẩy tôi vào tường, nghiến răng nghiến lợi.
"Cố Chiêu Chiêu, sao cô còn mặt mũi mà nhắc đến chuyện này?"
Cái lạnh lẽo tỏa ra từ đáy mắt anh ta, nếu có thể hóa thành một thanh ki/ếm, thì lúc này tôi hẳn đã bị vạn tiễn xuyên tâm.
Lý do không gì khác--
Đứa trẻ trong bụng Thẩm Mạn, trong mắt anh ta, chính là do tôi hại ch*t.
Lúc đó tôi vừa biết Thẩm Mạn mang th/ai, cả người lạnh buốt tận xươ/ng tủy.
Cô ta lại vác cái bụng chưa lộ rõ, quỳ xuống trước mặt tôi và đồng nghiệp, khóc lóc c/ầu x/in tôi nhường Bùi Tri Hứa cho cô ta.
Đầu óc tôi rối bời, hét bảo cô ta cút đi.
Cô ta không chịu, đuổi theo sau tôi, lại kéo áo tôi, tôi muốn đưa tay đẩy cô ta ra, không muốn cô ta chạm vào mình.
Sau đó, cô ta lăn xuống bậc thang.
M/áu đỏ tươi nhuộm đỏ chiếc váy trắng ấy.
Ngày đó, người phụ nữ được Bùi Tri Hứa nâng niu trong lòng bàn tay đã khóc đến đi/ên cuồ/ng vì sảy th/ai.
Bùi Tri Hứa giống hệt như bây giờ.
Hai tay bóp cổ tôi, nguyền rủa tôi đ/ộc á/c hết lần này đến lần khác, hỏi tôi sao còn chưa đi ch*t đi.
Cảnh tượng chồng lấp--
Nhưng tôi không còn tuyệt vọng khóc lóc như ngày đó nữa, mà giơ tay t/át anh ta một cái thật mạnh.
"Nếu anh còn dám động tay động chân với tôi, tôi không ngại tiếp tục dây dưa với anh đâu, dù sao bây giờ tôi cũng không vướng bận gì cả, nhẹ nhõm hơn anh nhiều. Công ty anh đang ở giai đoạn then chốt, còn cả cô Thẩm Mạn được anh nâng niu trong lòng bàn tay kia nữa, có tin tôi lại đến trường làm ầm lên, khiến cô ta thân bại danh liệt từ nay về sau không, hả?"
Vợ chồng khi đã x/é rá/ch mặt nhau, là những người hiểu rõ nhất làm thế nào để đ/âm vào tim đối phương đ/au đớn nhất.
2
Tôi từng khóc, từng làm lo/ạn, cũng từng cùng bạn bè say túy lúy.
Bạn tôi cũng là người chứng kiến những cay đắng mà chúng tôi đã trải qua.
Cô ấy nói cô ấy không hiểu, hai người từng yêu nhau sâu đậm đến thế, rốt cuộc tại sao lại đi đến bước đường này.
Tôi cũng không hiểu--
Chàng thiếu niên từng thề thốt sẽ mang tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này cho tôi, làm thế nào mà từng bước một đi đến chỗ nhìn nhau là chán gh/ét, h/ận không thể để tôi ch*t đi như thế chứ?
Ngày đó, tôi đã suy nghĩ rất lâu, rất lâu.
Bắt đầu hồi tưởng lại từ khi chúng tôi quen nhau.
Tôi là "đứa trẻ đáng thương" bị cha ruột và mẹ kế vứt bỏ, anh là "nghiệt chủng" suýt chút nữa bị mẹ ruột bóp ch*t ngay khi vừa chào đời.
Cả hai chúng tôi đều không ai cần, vừa cô đơn vừa tự ti.
Tình cờ gặp nhau trên phố, nhìn thấy sự cô đ/ộc tương đồng trong mắt đối phương, từ đó trở thành bạn bè.
Sau đó nữa, anh cùng tôi chữa b/ệnh, tôi thay anh chống đỡ mọi oán h/ận từ người mẹ.
Đêm giao thừa, muôn nhà đèn đuốc sáng trưng.
Chúng tôi ngồi trên phố, không nhà để về, rồi trao cho nhau một cái ôm, nói một câu chúc mừng năm mới.
Từ đó, vận mệnh chúng tôi gắn kết, thề thốt không bao giờ rời xa.
Giữa chúng tôi, từ trước đến nay luôn là sự c/ứu rỗi lẫn nhau.
Từ khi quen nhau năm mười sáu tuổi, đến mười bảy tuổi ngầm hiểu mà yêu nhau, rồi đến năm hai mươi ba tuổi tốt nghiệp đại học thì kết hôn, cho đến năm thứ sáu sau khi cưới, tình cảm chúng tôi vẫn luôn ổn định và hạnh phúc.
Cho đến mùa hè năm thứ bảy đó--
Bùi Tri Hứa bị đối thủ tính kế, trong rư/ợu có th/uốc, m/ua chuộc nhân viên khách sạn, trong phòng còn có một cô gái.
Sau đêm hoang đường bị ép buộc đó.
Bùi Tri Hứa quỳ trước mặt tôi, tự t/át vào mặt mình từng cái, còn nói bản thân đáng ch*t.
Lúc đó tôi đã khóc đến nôn ra m/áu.
Tôi nói tôi muốn ly hôn, anh khóc lóc ôm tôi, rồi c/ầu x/in tôi hết lần này đến lần khác, xin tôi đừng rời bỏ anh.
Chúng tôi cãi vã suốt nửa tháng trời, nhưng khi nhìn lại quá khứ, chúng tôi đã làm hòa.
Trong vở kịch này, dường như ai cũng không thể nói ra một lời trách móc, vì tất cả mọi người đều là nạn nhân.
Chỉ là trong lòng, từ đó đã có thêm một cái gai.
Tình cảm của chúng tôi không bao giờ có thể quay trở lại như trước, cũng ngày càng khách sáo, thậm chí khách sáo đến mức đ/áng s/ợ.
Sau đó nữa, tôi bắt đầu phát hiện ra sự bất thường của Bùi Tri Hứa.
Anh bắt đầu thường xuyên phải đi công tác, trên người có mùi nước hoa lạ, những cuộc cãi vã của chúng tôi cũng ngày càng nhiều.
Cho đến khi--tôi phát hiện ra sự tồn tại của Thẩm Mạn.
Cô gái cũng bị đối thủ tính kế, cũng có thể nói là vô tội.
Bùi Tri Hứa cảm thấy có lỗi với cô ta, nên lén lút m/ua nhà cho cô ta, trong vô số lần nhìn nhau không nói lời nào với tôi, anh lại quay sang tìm Thẩm Mạn để trò chuyện tâm tình.