Quên Bụi Trần

Chương 11

01/09/2025 13:20

Ta cầm bút chép sách th/uốc, giả bộ không để ý: "Ta chưa từng nghĩ sẽ có chút qu/an h/ệ gì với hắn."

"Nguyện là như vậy." Tiểu Tử thở dài.

Trong Thánh Y Các, trên dưới đều đồn đại ta - một tiểu tiên y nhỏ bé - mang lòng bất chính với Điện hạ.

Nhưng ai nấy đều biết, Tân Lạc Trần đem lòng hướng về Thanh Sương Thượng Thần.

Rốt cuộc, trước mặt mọi người vốn lạnh lùng đạm mặc hắn, ở chỗ Lâm Thanh Sương lại là một dáng vẻ khác.

Khiến người ta không khỏi suy đoán.

Thuở ấy nghe tin lão Dược Thần chiêu đệ tử, ta vội vàng ứng tuyển. Dĩ nhiên, loại người như ta chỉ biết vài vị th/uốc phàm trần, chẳng thông y thuật, tất nhiên không thể qua ải.

Nhưng không ngăn được ta hễ có thời gian liền đến trước Dược Các quỳ lạy, ban đầu Dược Thần còn sai người đuổi, sau này đuổi cũng chẳng thèm đuổi. Trực tiếp đi vòng qua ta.

Cho đến một ngày, nhân cơ hội vàng, ta biết được Dược Thần đang tìm một vị th/uốc. Mà thứ ấy, lúc ở phàm trần sau núi nhà ta thường thấy.

Xưa kia lão đầu thường sai ta đi hái.

Dưới sự c/ầu x/in tha thiết của ta, Dược Thần phá lệ dẫn ta xuống phàm trần.

"Bảo sao lão tìm không thấy chút khí tức nào của dược thảo này, hóa ra bị người ta bày kết giới."

"Kết giới?" Ta có chút mơ hồ.

Dược Thần không thèm để ý ta, tự nói: "Người bày giới này pháp lực thâm hậu, đồ vật bên trong, người ngoại giới sợ không chạm được."

Trong lúc lão nói xong, ta nhổ ngọn cỏ th/uốc trên đất lên: "Không có mà, chạm dễ dàng thôi."

Dược Thần: "..."

Chẳng hiểu là loại giới gì, Dược Thần không chạm được, nhưng ta tùy ý chạm.

Ta hái đầy một sọt cỏ th/uốc: "Vì sao thần tiên còn phải hái dược thảo?"

Dược Thần liếc ta: "Thần tiên cũng sẽ đ/au b/ệnh, có b/ệnh thì phải dùng th/uốc."

Nghe có lý.

"Vạn vật tam giới đều tương sinh tương thành." Lão nói.

"Nhưng thần tiên nhìn rất lợi hại, nên ta tưởng thần tiên không dùng đồ phàm nhân." Ta đáp.

"Vậy có thần tiên nào chẳng phải từ phàm nhân phi thăng sao?"

"..."

"Thần tiên tuy thần thông quảng đại, nhưng cũng phải gánh trách nhiệm tương xứng."

Cũng phải.

Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng nặng.

Đã qua bao năm tháng, nơi này sớm không còn là dáng vẻ trong ký ức. Cùng Dược Thần dò dẫm, ta lại thấy được gian mộc ốc xưa.

Không ngờ vẫn nguyên vẹn. Cây đào ngoài hiên giờ đã cao vút, cỏ dại mọc um tùm quanh nhà, nhưng trong sân lại gọn gàng như có người chăm sóc.

Ta đờ đẫn đứng sững, như thấy Tân Lạc Trần ngồi ngoan ngoãn dưới mái hiên, vẫn như xưa đợi ta về nhà.

Tiếc thay nhìn lâu thêm chút, thiếu niên hóa thành làn khói, biến mất trước căn nhà vắng lặng.

Chiến Thần Điện hạ bây giờ, đã gìn giữ tam giới rất tốt.

"Dược Thần." Ta quay lại nhìn lão, khẩn cầu: "Ta giúp ngài hái nhiều dược thảo thế, xin hãy thu nhận ta."

Dược Thần: "Nói đi, vì sao khăng khăng thế?"

Ta nhìn lão, ánh mắt kiên định: "Ta muốn theo ngài học y thuật, sau đó ra tiền tuyến."

Nếu có thể, ta hy vọng những kẻ mạnh mẽ kia cũng gặp được người nguyện ý che chở mình.

21

Ta trở thành tiểu tiên y chăm chỉ nhất dưới trướng Dược Thần.

Ngày đêm luyện tập y thuật, ghi nhớ dược điển, học luyện đan.

Về sau, hễ có động tĩnh là hăng hái theo Dược Thần ra trận tuyến.

Nơi man hoang đói rét c/ăm c/ăm.

Giữa trời hàn giáo thấu xươ/ng, ta xách hộp th/uốc ngày đêm tất tả ra tiền tuyến, băng bó, trị thương cho tướng sĩ.

Tiên lực ta yếu ớt, thường bị đồng môn chê trách, họ chê ta chỉ có vỏ ngoài, không thể truyền pháp trị liệu.

Nhưng đúng là ta lại chịu khổ giỏi nhất, hiệu suất cao, tùy gọi tùy đến, không một lời oán thán.

Tân Lạc Trần hiếm khi bị thương, nhưng mỗi lần thương tích đều trọng thương.

Nên mãi vẫn là Dược Thần đích thân trị liệu cho hắn.

Lần đầu ta gặp hắn nơi tiền tuyến, hắn đã bị thương, dưới chiến bào màu mực, m/áu tươi nhuộm đỏ nửa thân.

Dược Thần làm sạch vết thương, hắn chẳng hề rên một tiếng.

Trên đường về, Dược Thần đột nhiên hỏi ta:

"Cô đến Thánh Y Các là vì hắn?"

"Không phải!" Ta bình thản nói dối.

"...Cãi cùn." Dược Thần lắc đầu, "Lúc nãy biểu cảm của cô, như người bị thương là cô vậy."

...

Dược Thần lại nói: "Ngày mai, cô đến thay th/uốc cho hắn."

Tân Lạc Trần rất biết nhẫn đ/au.

đ/au đớn cũng chỉ khẽ run, không một lời. Sau khi phi thăng, hắn dường như càng trầm mặc hơn, ít lời hơn.

Trông lạnh lùng cứng nhắc.

Hắn vẫn không để tâm lời ly biệt của ta, tránh xa tranh đấu.

Ta thay xong th/uốc cho vết thương mới, nhìn những s/ẹo lớn nhỏ trên người hắn mà ngẩn người hồi lâu.

Đến khi một giọt lệ rơi thẳng xuống vai trần của hắn, ta mới gi/ật mình tỉnh táo.

Hắn cảm nhận được tâm tư ta, ngoảnh đầu lại, nhưng chẳng nói lời nào.

Ta vội lau nước mắt, có chút bối rối.

"Xin lỗi, Điện hạ."

"Tiểu nữ vốn đa cảm, không đành nhìn cảnh này."

Hắn trầm mặc giây lâu, mới chậm rãi đáp: "Không sao."

22

Về sau có một trận chiến chống lại tộc Dực làm phản.

Trận này kéo dài hơn nửa tháng, chiến trường đầy thương binh, người Thánh Y Các đi về tất bật, bận không ngơi tay.

Lâm Thanh Sương cũng tham chiến.

Là Thượng Thần, nàng pháp lực cao cường, trở thành chủ lực trận này, ngày đêm cùng Tân Lạc Trần bàn luận chiến lược trong doanh trại.

Còn ta chỉ có thể cần cán làm công tác hậu cần y tế.

Ngày khải hoàn, đoàn chúng tôi điểm danh xong chiến trường, chuẩn bị đưa thương binh về thiên giới.

Nhưng ta luôn để ý chung quanh.

Bởi ta biết nơi này còn một tình tiết: Khi rút lui, bọn họ bị Thực Điểu sót lại tập kích.

đò/n công kích của Thực Điểu khiến người ta không kịp trở tay, lại nhắm vào Lâm Thanh Sương, cuối cùng bị Tân Lạc Trần đỡ đò/n, khiến hắn lại bị thương.

Nếu ta phát hiện sớm và cảnh báo, có thể tránh được sự kiện này.

Nhưng chuyện đâu đơn giản như ta nghĩ, dù đã phát hiện manh mối, vẫn không đỡ nổi tốc độ công kích k/inh h/oàng của nó.

"Cẩn thận!"

Khi ta hét lên, nó đã lao về phía Lâm Thanh Sương. Ta liếc nhìn Tân Lạc Trần phía sau, hắn đã có động tác.

Ta biết hắn định làm gì.

Lúc này trong lòng ta chỉ có một suy nghĩ.

Hắn không thể bị thương thêm nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0