Tôi khao khát muốn trút bỏ hết mọi nỗi uất ức trong lòng.
Đợi đến khi tôi khóc đủ rồi, đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm thấp.
"Mạch Mạch, đây không phải lỗi của em."
Trời mới biết.
Câu nói ấy của anh tựa như một vị thần.
Khiến tôi, kẻ đang lún sâu vào sự dằn vặt nội tâm, tìm thấy sự c/ứu rỗi.
Sau đó, mọi chuyện dần dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
Ngày nào anh cũng hỏi thăm tình hình của tôi.
Tôi sợ làm phiền việc học của anh.
Nên không dám trò chuyện quá lâu.
Nhưng ngày nào cũng mong chờ anh nhắn tin cho mình.
Lúc đó, Giai Giai còn nhắc nhở tôi.
Con trai tuổi dậy thì rất dễ yêu người trò chuyện với mình mỗi ngày.
Cô ấy bảo tôi đừng có "hại đời" cậu em nhỏ.
Tôi thấy cô ấy nói rất có lý.
Liền lén lút hỏi anh định thi vào trường nào.
Không ngờ anh lại nói, anh đang ở trường của chúng tôi!
Chuyện này sao tôi nhịn được chứ?
Tôi nhất định phải gặp cậu ấy!
Nhưng cậu ấy sống ch*t không chịu.
Tôi hóa thân thành "cô nàng tham lam", từng bước dò xét giới hạn của anh.
Đầu tiên là xem bàn tay.
Rồi dỗ dành để anh cho xem xươ/ng quai xanh.
Tiếp đến là cơ ngựk, cơ bụng.
Ba năm trời!
Trọn vẹn ba năm!
Ngày nào tôi cũng chầu chực ở nhà ăn và sân bóng rổ.
Phóng to ảnh lên để tìm ki/ếm nhân vật khả nghi.
Kết quả là chẳng tìm thấy ai.
Những người đó hoặc là giọng không giống.
Hoặc là cảm giác không đúng.
Tôi thật sự không chịu nổi nữa.
Nài nỉ ỉ ôi suốt hai tuần, thậm chí còn dùng giọng nũng nịu gọi anh là "chồng".
Cuối cùng mới tranh thủ được cơ hội hẹn gặp mặt lần này.
Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho mọi tình huống.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Sở Tụng Nam.
Tôi vẫn tối sầm mặt mũi.
Hóa ra "đang ở trường của chúng tôi" mà anh nói.
Là làm thầy giáo sao.
16
Sau khi nói rõ mọi chuyện với Sở Tụng Nam.
Chúng tôi chính thức x/ác nhận mối qu/an h/ệ.
Trong phòng KTV, tôi và Giai Giai mỗi người cầm một chiếc micro.
Say sưa hát vang bài "Xa Hương Phu Nhân".
Sở Tụng Nam ngồi trên sofa, mỉm cười nhìn chúng tôi gào thét.
Sắp đến mười hai giờ, nhân viên phục vụ mang bánh kem vào.
Giai Giai đội mũ sinh nhật cho tôi, giục tôi mau ước nguyện.
Tôi nhìn hai người quan trọng nhất đời mình trước mặt.
Nhắm mắt lại, ước một điều ước giản dị--
Mong chúng ta đều khỏe mạnh, bình an, vui vẻ và giàu có.
Giai Giai còn tặng tôi một bộ quần áo.
Dặn dò tôi về nhà rồi hãy mở ra xem.
Cô ấy lại kéo tôi hát thêm một bài "Hướng Thiên Tái Tá Ngũ Bách Niên".
Sau màn trình diễn đầy nhiệt huyết.
Tôi nằm dài trên sofa.
Sở Tụng Nam đột nhiên đút cho tôi một múi quýt.
"Rất ngọt, em nếm thử xem."
Tôi liếc nhìn anh, rồi lại liếc nhìn Giai Giai đang chọn bài.
Thú thật, tôi rất muốn ăn.
Nhưng có Giai Giai ở đây, tôi thấy hơi ngại.
Múi quýt trên tay Sở Tụng Nam lại tiến gần thêm một chút.
Suýt chút nữa là chạm vào môi tôi.
Tôi đỏ mặt, vội vàng há miệng đớp lấy.
Ai ngờ, không chú ý, lại cắn trúng ngón tay anh.
Tôi vội vàng nắm lấy tay anh, xem anh có bị thương không.
Ánh mắt Sở Tụng Nam tối lại, anh cúi người lại gần.
"Quýt có ngọt không?"
Không ngọt.
Chẳng ngọt chút nào.
Nhưng tôi không muốn làm anh mất hứng, nên gật đầu bảo rất ngọt.
Nói xong, tôi cố gắng nhai ngấu nghiến.
Anh lại đột nhiên giữ lấy cằm tôi.
"Vậy sao? Để anh nếm thử."
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Anh đã cúi xuống hôn tới.
Phần th!t quả chua chát được anh chia sẻ, nuốt trọn.
Tôi vội nhắm mắt, túm ch/ặt lấy cổ áo anh.
Thời gian như ngừng trôi.
Anh dẫn dắt tôi bước vào một thế giới khác.
Hơi thở và sự chiếm hữu bá đạo của anh.
Đã cư/ớp mất mọi giác quan của tôi.
Đợi đến khi tôi gần như ngạt thở, mặt đỏ bừng lên.
Sở Tụng Nam cuối cùng cũng buông ra.
Trán anh tựa vào trán tôi, hơi thở dồn dập.
Đầu ngón tay thô ráp lướt trên đôi môi sưng tấy của tôi.
"Xin lỗi.
Anh có thể hôn em thêm lần nữa không?"
Làm gì có ai hỏi như thế chứ?
Mặc dù tôi cũng vẫn còn chút dư âm.
Trong phòng kín quá yên tĩnh.
Tôi bỗng nhận ra, lúc nãy khi chúng tôi hôn nhau, Giai Giai vẫn còn ở đây!
Tôi đẩy mạnh Sở Tụng Nam ra, ngồi thẳng dậy, chột dạ nhìn về phía góc phòng.
Giai Giai vậy mà không có ở đó!
Sở Tụng Nam nhìn thấu vẻ "có tật gi/ật mình" của tôi.
Không nhịn được bật cười thành tiếng.
"Cô ấy đi lâu rồi."
"Từ lúc nào? Sao em không biết?"
Sở Tụng Nam chớp mắt, không giấu nổi ý cười.
"Từ lúc em bắt đầu đáp lại anh."
Tôi: "?"
17
Sau khi Sở Tụng Nam đưa tôi về, anh hẹn tôi cuối tuần gặp mặt.
Bảo là muốn đưa tôi đi gặp một người.
Tôi chìm đắm trong niềm vui sướng.
Đợi đến ký túc xá, tôi ngồi trên ghế tháo quà.
Đầu tiên là quà của Sở Tụng Nam.
Chiếc hộp nhung xanh mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền.
Đính những hạt kim cương nhỏ, chính là mẫu tôi từng nhắc đến với anh.
Tôi từng nói đợi làm gia sư tích góp đủ tiền sẽ đi m/ua.
Không ngờ, anh vẫn luôn ghi nhớ.
Bên trong còn có một tấm thiệp viết tay.
【Gửi cô Kiều Mạch, chúc em bình an vui vẻ, cuộc đời không lo âu.】
Nét chữ quen thuộc, chính là nét chữ của Sở Tụng Nam.
Tôi đọc tấm thiệp hết lần này đến lần khác, cuối cùng kẹp vào trong sách.
Đợi đến khi tháo món quà Giai Giai tặng.
Tôi đứng hình tại chỗ, mặt đỏ bừng lên trong tích tắc.
"Diêm Giai Giai!"
Tôi gầm lên một tiếng, trèo lên thang, lôi cô ấy ra khỏi chăn!
Cứ tưởng cô ấy ngủ rồi.
Lúc vào cửa tôi đã đi nhẹ nói khẽ vì sợ làm cô ấy thức giấc.
Ai ngờ cô ấy đeo tai nghe trốn trong chăn cày phim!
Tôi cầm chiếc váy dây ngắn cũn cỡn trên tay, giũ giũ.
"Cậu m/ua cái quần áo gì thế này? Cái này thì che được cái gì chứ?"
Cô ấy lấy chiếc váy qua, ướm lên người tôi.
"Ôi dào, chính vì không che được mới sexy chứ!
Sao cậu về sớm thế? Tớ đã báo với quản lý ký túc xá rồi mà, cậu về làm gì?"
Tôi tức không chịu nổi, nhéo má cô ấy.
"Vứt tớ ở KTV, lại còn tặng bộ đồ này, cậu mong tớ b/án mình cho Sở Tụng Nam lắm à?"
Có được người bạn "tâm lý" như thế này.
Không biết là phúc hay là họa của tôi nữa.
Giai Giai cười hì hì, nhướng mày với tôi.
"Tớ đây là đang tạo cơ hội riêng tư cho hai người đấy."
Tôi buông lời đe dọa.
"Cậu đợi đấy, đợi đến lúc cậu có bạn trai, tớ cũng sẽ tặng cậu một món quà lớn!"
18
Cuối tuần thời tiết rất đẹp.
Ánh nắng chiếu lên người, ấm áp vô cùng.
Lần này Sở Tụng Nam không đỗ xe ở cổng.
Mà đỗ cách đó cả một con phố.
Lúc tôi đi tới, anh đang dựa vào cửa xe, nghịch điện thoại.
Ánh nắng rọi lên người anh, như được phủ một lớp filter mờ ảo.
Bộ đồ tông đen.
Kết hợp với góc nghiêng tinh tế, những ngón tay trắng trẻo thon dài.