Tôi nhớ ngày đó anh trai và em gái rất đói, bố cứ cố tình gắp th!t cho họ, bỏ mặc tôi ngồi một bên.
Ăn xong bữa tối.
Bụng tôi không có lấy một chút chất b/éo, chỉ thấy đói, đói cồn cào.
Em gái lén đưa cho tôi một bát th!t đầy: "Em nói với bố là em chưa no, nên xin hết chỗ th!t còn lại đấy."
Mắt tôi sáng rực lên, nhìn bát th!t đó, nhưng lại không kìm được mà rơi nước mắt: "Bố không thương con nữa rồi."
Em gái dường như không hề nghĩ như vậy.
Con bé nói:
"Em và anh trai đều là con nuôi, chỉ có anh mới là con ruột thôi.
"Không tin anh bóc quả trứng đó ra xem. Chắc chắn nó cũng có lòng đỏ hồng đấy."
Lòng tôi dậy sóng.
Tôi lôi quả trứng đó từ dưới gầm giường ra, vỏ trứng đã vỡ, lộ ra phần lòng đỏ màu hồng bên trong.
Em gái lần đầu tiên cười một cách rợn người.
Con bé nói:
"Bố không cần chúng ta nữa rồi.
"Em hiểu mà.
"Hiểu mà..."
18
Bố ra khỏi nhà.
Ông gọi tên em gái và anh trai, bảo họ đi cùng.
Em gái khóc nức nở ôm lấy tôi, con bé nói nó lại bị bỏ rơi lần nữa, sau này đến nhà mới chắc chắn vẫn sẽ nhớ tôi.
Anh trai đứng một bên đầy lúng túng, cố nhịn không để nước mắt rơi.
Trước khi đi, anh nói sẽ để lại tất cả đồ chơi cho tôi, dù có đến nhà mới thì cả đời này cũng chỉ nhận mình tôi là anh em.
Chúng tôi đã có quá nhiều kỷ niệm hạnh phúc và tốt đẹp.
Tôi cứ ngỡ mình còn cả một đời để tiếp nối những hồi ức ấy.
Tôi x/é lòng c/ầu x/in bố đừng đưa họ đi.
Nhưng bố lại đùng đùng nổi gi/ận, đạp tôi ra xa, bảo tôi cút đi.
Tôi đành phải chạy theo bóng lưng của anh và em gái một quãng rất dài.
Nhưng hễ bố phát hiện ra tôi là lại ném đ/á về phía tôi: "Cút! Về nhà ngay!"
Tôi đành phải quay người.
Nhưng lại lén lút nhìn theo bố dẫn anh trai và em gái đi về phía cây cầu cổ.
Nhưng cây cầu cổ này, rốt cuộc là sập từ bao giờ?
Tại sao bố nhất định phải đưa anh trai và em gái đi đúng lúc cây cầu sập?
Tôi nhìn thấy vài người lớn đứng bên cầu.
Có người vung cao xẻng.
Có người múa rìu.
Có người bắt đầu buộc dây thừng.
Họ bàn tán xôn xao gì đó, tôi chỉ nghe thấy họ nói với bố tôi:
"Sau này cây cầu này! đành nhờ hai đứa nhỏ nhà ông trấn giữ rồi!
"Cả làng chúng tôi sẽ biết ơn ông.
"Yên tâm đi! Chức trưởng thôn nhất định sẽ dành cho ông!"
19
Tôi bừng tỉnh.
Lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng tôi không kịp giải thích, lập tức nói với Lâm Ngộ Bạch: "Nhanh! Đi tìm nó! Đến nhà nó!"
Lâm Ngộ Bạch vô cùng sửng sốt: "Nó là ai? Em chưa nói nhà nó ở đâu mà!"
Con đường trong mơ vẫn còn rất rõ ràng.
Tôi nhìn con đường phía trước, đã có phương hướng: "Anh cứ đi theo em nói! Em biết mà!"
Xe đi lòng vòng qua mấy khúc cua, tôi quả nhiên nhìn thấy cánh cửa sơn dầu màu đồng trong mơ!
Lâm Ngộ Bạch cảm thấy có chút không ổn:
"Trời sắp sáng rồi.
"Công nhân gọi cho anh, nói sương m/ù trước xe đã tan rồi, chúng ta có thể về nhà rồi."
Tôi lại thấy càng không ổn:
"Tại sao chúng ta vừa tìm đến đây thì sương m/ù của các công nhân lại tan?
"Chắc chắn là nó không muốn cho em vào.
"Nhưng oán niệm của nó quá lớn."
"Đã đến đây rồi, làm gì có lý lẽ nào không hóa giải chứ."
Tôi bảo Lâm Ngộ Bạch đứng ngoài cửa.
Một mình tôi đi vào trong.
20
Tôi xông vào cái sân trong mơ.
Nhưng không thấy gia đình nào cả.
Người phụ nữ trong mơ đã biến thành một di ảnh tóc bạc trắng.
Thời gian gấp rút.
Tôi lấy chu sa, giấy vàng trong túi ra, vẽ vài lá bùa siêu độ ngay tại chỗ:
"Ra đây đi.
"Tôi biết cô ở đây. Cô hại nhiều người như vậy, cô tưởng anh trai và em gái cô sẽ thấy dễ chịu hơn sao?"
Phía sau vẫn không có động tĩnh.
Tôi bỗng dừng tay.
"Không đúng.
"Hôm qua cả ngày, cô hóa thành bà lão cảnh báo tôi, lại quấy nhiễu quẻ của tôi, còn cố tình tìm cách ngăn cản không cho tôi đi, rồi lại báo mộng cho tôi...
"Chẳng lẽ!
"Cô muốn c/ứu chúng tôi?!!"
Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn bay lá bùa vàng trên đất, tôi nhìn thấy trong góc tối có thêm một đứa trẻ sáu tuổi.
Nó xuất hiện rồi!
Tôi thận trọng nhìn nó, sợ mình phán đoán sai lầm.
Đứa trẻ q/uỷ sáu tuổi cất tiếng:
"Là tên trưởng thôn mới đến, ông ta muốn gom đủ một trăm cái h/ồn để trấn áp anh trai và em gái tôi."
Tôi chợt nhớ ra điều gì đó, chỉ vào dáng vẻ sáu tuổi của nó mà hỏi: "Sao em vẫn là dáng vẻ sáu tuổi, chẳng lẽ em cũng...?"
Cậu bé gật đầu:
"Em tận mắt chứng kiến quá trình anh trai và em gái qu/a đ/ời, đứa trẻ sáu tuổi là em, vừa về đến nhà đã đổ b/ệnh nặng, tỉnh lại lần nữa thì thành q/uỷ m/ộ phần rồi.
"Tên trưởng thôn này, ông ta muốn nh/ốt cả hai đội xây dựng các người ở lại đây, biến thành cọc sống trăm h/ồn.
"Ông ta tưởng chỉ cần trấn áp được anh trai và em gái tôi là có thể sửa được cây cầu này."
Tôi hít một hơi lạnh!
"Quay lại công trường ngay!"
21
Khi quay lại công trường lần nữa, quả nhiên lại xảy ra chuyện.
Những người qua đường bị giải tán sang một bên bàn tán xôn xao:
"Còn thảm hơn hôm qua!"
"Nghe nói lại là công ty xây dựng của Chu Thuấn gặp nạn, lại là cần cẩu mất kiểm soát, ch*t còn nhiều hơn hôm qua nữa!"
"Nghe bảo là không nghe lời nữ đạo sĩ kia nên mới thế đấy!"
"Chắc là vì muốn ki/ếm tiền đến phát đi/ên rồi chứ gì!"
Ven đường chật kín xe cảnh sát và xe c/ứu thương.
Tên trưởng thôn từng thề thốt là có thể phong tỏa tin tức, lúc này đang mặt mày cam chịu bị áp giải lên xe cảnh sát.
Khi ông ta nhìn thấy tôi, bỗng nhiên đứng khựng lại, trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c:
"Chắc chắn là do cô phá hoại! Tôi chỉ còn thiếu hai mươi người nữa thôi!
"Cô có biết không! Dưới cây cầu đó đ/è nén thứ có oán niệm rất lớn! Tôi làm thế này đều là vì mọi người cả! Nếu không thì người trong cái làng này sớm muộn gì cũng ch*t hết!"
Những người dân làng đứng xem nhìn trưởng thôn, ánh mắt đầy vẻ cảm thông.
Thậm chí có kẻ ng/u muội còn tiếc nuối nói: "Nghe nói trưởng thôn đã sắp xếp hai đội xây dựng, tính cả những linh h/ồn từng h/iến t/ế trước đây, vừa đúng một trăm! Tiếc quá đi mất! Đáng lẽ h/ồn cầu hôm nay đã có thể bị trấn áp rồi! Ôi!"
"Sau này nếu nó còn ra hại người thì biết làm sao đây!"
23
Tôi nghe tin trên báo chí về kết quả xử lý vụ t/ai n/ạn nghiêm trọng này.
Cảnh sát đã tìm thấy bằng chứng cho thấy tên trưởng thôn đã can thiệp vào máy móc.