「Cái gì cơ?」

Tôi đơn giản nói vài câu rồi định cúp máy, mẹ lập tức khóc òa: "Triều Triều, con mới là con gái ruột của mẹ. Lục Niệm đã bị chúng ta đuổi đi rồi. Mẹ không muốn đón cô ta về, mẹ muốn đón con về nhà, được không?"

Không được.

Tôi bận lắm.

"Thôi ạ."

26

Sau khi được bình chọn là một trong mười doanh nhân trẻ xuất sắc nhất thủ đô, Tết cũng đã gần kề.

Tôi đứng trước cửa kính văn phòng tổng giám đốc, cởi đôi giày cao gót, nâng ly rư/ợu vừa ngắm khung cảnh đêm thành phố rực rỡ vừa nhấp từng ngụm rư/ợu.

Lúc này, tôi ba mươi tuổi.

Từ mười lăm đến ba mươi, tôi đã đi mười lăm năm.

Con đường này, thật chẳng dễ dàng gì.

Nhảy 🏢 thì dễ, chỉ cần ba giây.

Nhưng để từ một tiểu thư chân chính muốn sống muốn ch*t trở thành nữ cường nhân đứng trên đỉnh núi, cần thêm mười hai năm nữa.

Tôi rất mừng vì đã đi thêm mười hai năm đó.

Mười hai năm, nhiều thứ đã thay đổi.

Ví như doanh nghiệp hàng đầu Tô Châu sụp đổ - chính là công ty của bố mẹ tôi.

Cây đổ thì khỉ vượn tán lo/ạn, kết cục của họ không mấy tốt đẹp, nghe nói đến biệt thự cũng phải cầm cố.

Lục Niệm vào tù, vì sau khi mất ng/uồn tài chính, cô ta làm những việc phi pháp rồi gây ra án mạng.

Bị tuyên án hai mươi năm.

Còn Lục Kinh, để trùng hưng sự nghiệp, anh ta đến thủ đô dùng số tiền cuối cùng lập công ty mới.

Lúc này, anh ta đang đợi tôi ở ngoài.

Từ sáng đến tối.

Thư kí khẽ gõ cửa: "Lục tổng, ngài đó vẫn không chịu đi."

Tôi gật đầu, đặt ly rư/ợu xuống, xỏ giày vào rồi bước ra.

Lục Kinh tiều tụy vội đứng dậy nở nụ cười nịnh bợ, trong mắt thấp thoáng nỗi buồn không thể giấu.

Người đàn ông từng anh tuấn khí phách giờ như già đi hai mươi tuổi, lóng ngóng không còn chút phong độ.

Gặp mặt, anh ta không gọi tôi là Triều Triều nữa mà cung kính: "Chào Lục tổng."

Tôi bảo thư ký rót cho anh ta ly nước, mỉm cười: "Lục Kinh tiên sinh, phương án hợp tác của ngài tôi đã xem qua. Rất tiếc, điều này không đáp ứng được mong đợi của tôi."

Lục Kinh gượng cười, đôi môi nứt nẻ khẽ động đậy, mãi không thốt nên lời.

Tôi đứng dậy: "Không có việc gì thì tôi về trước, cũng khuya rồi."

Lục Kinh đứng lên tiễn tôi, chợt lên tiếng: "Em gái, bố mẹ nhớ em lắm, em về thăm họ được không? Ngày nào họ cũng nhắc đến em."

Tôi khựng lại, chưa kịp đáp, Lục Kinh đã nghẹn ngào: "Em trở nên xa lạ quá, dù sao chúng ta cũng là người nhà, em có thể... đừng tuyệt tình như vậy được không?"

Tôi quay người nhìn thẳng vào anh ta, lại nhớ đến kiếp trước khi anh ta lôi tôi ra khỏi phòng Lục Niệm, nhục mạ tà/n nh/ẫn.

"Năm mười lăm tuổi, tôi đã không c/ầu x/in các người đừng tuyệt tình. Vì vậy bây giờ, anh cũng không nên c/ầu x/in tôi đừng tuyệt tình."

Tôi đưa ra câu trả lời.

Lục Kinh cứng đờ, cúi gằm mặt, hết sinh khí.

Còn tôi, bước những bước giày cao, dưới màn đêm phóng khoáng, khẽ ngâm nga bài hát hướng về tương lai tràn đầy hi vọng.

Đống thịt nát nằm trong vũng m/áu bẩn ấy, cuối cùng đã không cần khát khao tình yêu của bất kỳ ai nữa.

Cô ấy gồng mình đứng dậy, mỉm cười, đầy kiêu hãnh yêu lấy chính mình!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
2 Biến thái Chương 11
4 Bình an vô sự Chương 7
5 Chó cắn mẹ Chương 8
6 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
7 Đứa trẻ già Chương 15
10 Nữ Vượn Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm