「Cái gì cơ?」

Tôi đơn giản nói vài câu rồi định cúp máy, mẹ lập tức khóc òa: "Triều Triều, con mới là con gái ruột của mẹ. Lục Niệm đã bị chúng ta đuổi đi rồi. Mẹ không muốn đón cô ta về, mẹ muốn đón con về nhà, được không?"

Không được.

Tôi bận lắm.

"Thôi ạ."

26

Sau khi được bình chọn là một trong mười doanh nhân trẻ xuất sắc nhất thủ đô, Tết cũng đã gần kề.

Tôi đứng trước cửa kính văn phòng tổng giám đốc, cởi đôi giày cao gót, nâng ly rư/ợu vừa ngắm khung cảnh đêm thành phố rực rỡ vừa nhấp từng ngụm rư/ợu.

Lúc này, tôi ba mươi tuổi.

Từ mười lăm đến ba mươi, tôi đã đi mười lăm năm.

Con đường này, thật chẳng dễ dàng gì.

Nhảy 🏢 thì dễ, chỉ cần ba giây.

Nhưng để từ một tiểu thư chân chính muốn sống muốn ch*t trở thành nữ cường nhân đứng trên đỉnh núi, cần thêm mười hai năm nữa.

Tôi rất mừng vì đã đi thêm mười hai năm đó.

Mười hai năm, nhiều thứ đã thay đổi.

Ví như doanh nghiệp hàng đầu Tô Châu sụp đổ - chính là công ty của bố mẹ tôi.

Cây đổ thì khỉ vượn tán lo/ạn, kết cục của họ không mấy tốt đẹp, nghe nói đến biệt thự cũng phải cầm cố.

Lục Niệm vào tù, vì sau khi mất ng/uồn tài chính, cô ta làm những việc phi pháp rồi gây ra án mạng.

Bị tuyên án hai mươi năm.

Còn Lục Kinh, để trùng hưng sự nghiệp, anh ta đến thủ đô dùng số tiền cuối cùng lập công ty mới.

Lúc này, anh ta đang đợi tôi ở ngoài.

Từ sáng đến tối.

Thư kí khẽ gõ cửa: "Lục tổng, ngài đó vẫn không chịu đi."

Tôi gật đầu, đặt ly rư/ợu xuống, xỏ giày vào rồi bước ra.

Lục Kinh tiều tụy vội đứng dậy nở nụ cười nịnh bợ, trong mắt thấp thoáng nỗi buồn không thể giấu.

Người đàn ông từng anh tuấn khí phách giờ như già đi hai mươi tuổi, lóng ngóng không còn chút phong độ.

Gặp mặt, anh ta không gọi tôi là Triều Triều nữa mà cung kính: "Chào Lục tổng."

Tôi bảo thư ký rót cho anh ta ly nước, mỉm cười: "Lục Kinh tiên sinh, phương án hợp tác của ngài tôi đã xem qua. Rất tiếc, điều này không đáp ứng được mong đợi của tôi."

Lục Kinh gượng cười, đôi môi nứt nẻ khẽ động đậy, mãi không thốt nên lời.

Tôi đứng dậy: "Không có việc gì thì tôi về trước, cũng khuya rồi."

Lục Kinh đứng lên tiễn tôi, chợt lên tiếng: "Em gái, bố mẹ nhớ em lắm, em về thăm họ được không? Ngày nào họ cũng nhắc đến em."

Tôi khựng lại, chưa kịp đáp, Lục Kinh đã nghẹn ngào: "Em trở nên xa lạ quá, dù sao chúng ta cũng là người nhà, em có thể... đừng tuyệt tình như vậy được không?"

Tôi quay người nhìn thẳng vào anh ta, lại nhớ đến kiếp trước khi anh ta lôi tôi ra khỏi phòng Lục Niệm, nhục mạ tà/n nh/ẫn.

"Năm mười lăm tuổi, tôi đã không c/ầu x/in các người đừng tuyệt tình. Vì vậy bây giờ, anh cũng không nên c/ầu x/in tôi đừng tuyệt tình."

Tôi đưa ra câu trả lời.

Lục Kinh cứng đờ, cúi gằm mặt, hết sinh khí.

Còn tôi, bước những bước giày cao, dưới màn đêm phóng khoáng, khẽ ngâm nga bài hát hướng về tương lai tràn đầy hi vọng.

Đống th!t nát nằm trong vũng m/áu bẩn ấy, cuối cùng đã không cần khát khao tình yêu của bất kỳ ai nữa.

Cô ấy gồng mình đứng dậy, mỉm cười, đầy kiêu hãnh yêu lấy chính mình!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Cướp bóc Chương 13.
7 Ngọc Tỷ Chương 12
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm