Tôi tự tay chọn cho em trai Omega một chiếc vòng cổ ức chế.

Sau này, chiếc vòng cổ ấy lại đeo vào cổ tôi.

Che đi vết sưng đỏ lên ở tuyến thể của tôi.

Cùng lượng pheromone của hắn đầy ắp sắp tràn ra ngoài.

01

Tôi tiêu rồi, xuyên rồi, xuyên vào thế giới ABO, còn bị trói buộc với hệ thống nam phụ đ/ộc á/c.

Hệ thống bảo tôi không được phá hỏng nhân vật, phải tiếp tục b/ắt n/ạt nhân vật chính Xươ/ng Thư Lẫm cho đến khi hắn hắc hóa.

Tôi ấp úng: "Trông tôi giống loại người hay b/ắt n/ạt kẻ yếu sao?"

Tôi chỉ là một bottom nhút nhát mà thôi.

Hệ thống im lặng vài giây đầy q/uỷ dị, giọng máy móc lạnh lùng: "Không làm thì gửi anh về nhà x/á/c nằm."

Tôi: "Em ngoan rồi, xin tha."

Mở mắt ra, tôi đã trở thành anh trai Giang Dữ Đằng của Xươ/ng Thư Lẫm.

Xét theo họ thì rõ ràng chúng tôi không có qu/an h/ệ huyết thống, cũng chẳng cùng hộ khẩu.

Chắc bối cảnh này được tạo ra để hắn không áy náy khi đại nghĩa diệt thân.

Bố mẹ tôi ly hôn, ông bố rẻ tiền theo đuổi mối qu/an h/ệ kiểu mới - chỉ yêu đương chứ không kết hôn, từ đó quen được mẹ của Xươ/ng Thư Lẫm cũng đã ly dị.

Hai người hợp nhau như in, lập tức tạo nên gia đình mới.

Theo nhân vật hệ thống giao cho, tôi phải đóng vai công tử ăn chơi ỷ mạnh hiếp yếu.

Hiện tại cốt truyện đang ở đoạn Xươ/ng Thư Lẫm vừa tới nhà tôi.

Hệ thống bảo tôi phải cho thằng em mới một bài học.

Giọng điệu hệ thống nhẹ nhõm:

"Nhiệm vụ này dành cho tân thủ, độ khó không cao. Xươ/ng Thư Lẫm trước khi hắc hóa chỉ là đóa sen trắng, dễ b/ắt n/ạt lắm."

Trước khi gặp mặt, tôi đã tin như vậy.

Em trai mới lễ phép ngoan ngoãn, môi đỏ mọng răng trắng sáng, cung kính chào hỏi tôi - điểm này rất tốt.

Nhưng cậu ta cao hơn tôi cả cái đầu, nắm đ/ấm to gấp đôi tôi.

Điểm này cực kỳ không ổn.

Bọn trẻ bây giờ phát triển tốt thế cơ à, tôi nhớ nó chỉ kém tôi một tháng thôi mà.

"Cái... cô Thường chỉ mang theo một em trai thôi ạ?"

Tôi thấp thỏm hỏi.

"Ừ, cô chỉ có mỗi Thư Lẫm."

Trái tim treo ngược của tôi cuối cùng đã ch*t hẳn.

Thế này thì b/ắt n/ạt kiểu gì? Nhảy lên húc vai nó à?

"Hệ thống, không thì... đổi nhiệm vụ đi, em thấy không ổn rồi."

Hệ thống gi/ận không kìm được:

"Anh là Alpha, nó là Omega. Dùng pheromone của anh áp chế nó! Sợ gì, có em đây, lên!"

Tôi mới làm Alpha được hai ngày, làm bottom đã hơn hai mươi năm rồi nhé! Tôi gào thét trong lòng.

Ngay lập tức hệ thống nói:

"Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ nhận được 30 ngày sinh mệnh."

Trong chớp mắt, khát vọng sống sót áp đảo tất cả.

Xin lỗi nhé em trai yêu quý, đều tại anh chỉ là một thằng nhóc nhát gan sợ đ/au thôi.

02

Thế giới này có ba giới tính: Alpha, Beta và Omega, đến năm 16 tuổi sẽ hoàn tất phân hóa.

Nơi yếu ớt và bí mật nhất của mọi người chính là tuyến thể sau gáy.

Đặc biệt là tuyến thể của Omega, khi chạm phải pheromone của Alpha sẽ bị nhiễm mùi đối phương, sinh ra cảm giác phụ thuộc đặc biệt.

Thường gọi là bị đ/á/nh dấu.

Với Omega, chỉ người thân thiết nhất mới được tiêm pheromone vào tuyến thể, người khác làm vậy là hành vi cực kỳ xúc phạm.

Đúng là một bài hạ mã uy thật.

Một bài có thể khiến tôi bị Hiệp hội Bảo vệ Omega mời lên đồn uống trà.

Dưới sự đe dọa dụ dỗ của hệ thống, tôi chủ động dẫn em trai mới về phòng rồi lặng lẽ đóng cửa.

Chỉ cần cọ xát chút thôi, một chút xíu để hoàn thành nhiệm vụ là được.

Tôi thầm cầu nguyện trong lòng, nhân lúc đối phương quay lưng, cẩn thận phóng thích pheromone của mình.

Mùi kẹo dẻo cam lan tỏa trong không khí, chưa chạm tới miếng dán ức chế của đối phương đã loãng đến mức khó lòng ngửi thấy.

Lòng tôi nhen nhóm hi vọng.

Pheromone của Alpha cấp thấp yếu ớt thế này, có khi nó còn chẳng nhận ra tôi đang khiêu khích.

Chỉ còn cách một centimet nữa là chạm tới, bóng người em trai đột nhiên dừng lại, chậm rãi quay người.

Ánh mắt hắn đổ dồn về tôi, đôi môi hồng mọng khẽ mím, hành lý trên tay rơi xuống đất cái rầm.

Tim tôi cũng nhảy lo/ạn xạ.

Lượng pheromone vốn đã ít ỏi giờ hoàn toàn teo tóp.

Từng bước hắn tiến lại gần, tôi vô thức lùi về sau, gót chân chạm vào cánh cửa.

Đúng lúc tôi tưởng đối phương sẽ lao tới đ/ấm mình, một giọng nói đầy nghi hoặc cùng hơi thở nhẹ nhàng vang lên:

"Em vừa ngửi thấy mùi ngọt ngào, phải anh tỏa ra sao?"

Người ta khi nói dối thường dễ lắm lời.

Tôi xoa xoa cổ, nghiêm túc nói bừa:

"Chắc miếng dán ức chế lỏng rồi, em không cần để bụng. Anh em trong thành chào nhau đều như vậy, thể hiện tình thân nồng nhiệt mà, lâu rồi em sẽ quen."

Hắn ngẩn người, sau đó chân thành đáp:

"Thì ra là thế, vậy là em thất lễ rồi, xin lỗi đã sơ suất với anh."

Chưa kịp vui mừng vì hắn tin vào lời ngụy biện vụng về của tôi, tôi đã cảm nhận được lượng pheromone mạnh gấp mười lần mình đang nhanh chóng chiếm lĩnh không gian.

Mùi rư/ợu mạnh cay nồng đậm đặc, ngột ngạt như bức tường kín mít, bao vây lấy tôi tứ phía.

Tôi cảm giác miếng dán ức chế trên cổ mình hoàn toàn vô dụng.

03

Pheromone bá đạo ra vào từng lỗ chân lông, không biết vì say hay bị kí/ch th/ích, tôi không kìm được phải há miệng thở hổ/n h/ển. Định mở miệng c/ầu x/in, nhưng chỉ phát ra ti/ếng r/ên nghẹn ngào.

Vừa cắn ch/ặt môi không cho âm thanh lộ ra, tôi vừa cuống cuồ/ng gọi hệ thống trong lòng.

Sao pheromone của một Omega lại có tính tấn công mạnh thế hả trời?

Hệ thống im thin thít như chim cút.

Tầm mắt dần mờ đi, thấp thoáng trong màn sương tôi thấy đôi mắt sâu thẳm sáng trong kia nheo lại đầy ý cười.

"Anh, lần đầu gặp mặt, mong được chỉ giáo sau này."

Tôi gật đầu lia lịa, thân hình lảo đảo dựa vào cửa trượt xuống, tay loạng choạng mò tìm nắm đ/ấm cửa. Giờ đây trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ.

Chạy ngay.

Từng giây ở đây bỗng kéo dài vô tận, cảm giác lạ lẫm cuộn trào trong cơ thể, đột nhiên chân tôi mềm nhũn.

Đúng lúc tưởng sẽ ngã đ/au điếng, một bàn tay to lớn đỡ lấy cằm tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm