” Tưởng Nam Húc thúc giục.

07

Tôi lập tức tắt điện thoại, chạy đến trước mặt Tưởng Nam Húc.

Cậu ta đội mũ bảo hiểm cho tôi xong mới cho tôi lên xe.

Tôi nắm ch/ặt lấy vạt áo cậu ta.

“Như vậy không được,” cậu ta bật cười, nắm lấy tay tôi vòng qua eo mình: “Ôm ch/ặt vào.”

Tiếng động cơ gầm rú vang lên, chiếc xe lao vút đi.

Khi đi ngang qua nhà hàng Tây lúc nãy, tôi dường như nhìn thấy xe của Tạ Thiệu Khiêm.

Không lâu sau, một chiếc Maybach đuổi theo.

Cửa sổ mở rộng, tôi nhìn thấy gương mặt đen xì đ/áng s/ợ của Tạ Thiệu Khiêm.

Đột nhiên tôi nhớ đến hồi năm nhất, khi tôi gặp một kẻ bi/ến th/ái theo dõi.

Ban đầu phát hiện hắn đi theo, tôi chỉ nghĩ chắc là hắn thầm yêu mình.

Cho đến khi vào nhà vệ sinh giữa giờ học, tôi phát hiện có người nhìn tr/ộm và chụp lén qua khe cửa bên dưới.

Sợ đến mức nước mắt tôi rơi lã chã mà không dám phát ra tiếng động nào.

Người bên ngoài cửa bắt đầu gõ cửa, hát bài đồng d/ao: “Thỏ con ngoan ngoãn, mở cửa ra nào.”

Tôi r/un r/ẩy gọi điện cho Tạ Thiệu Khiêm.

Cửa nhà vệ sinh phát ra tiếng động, kẻ theo dõi bò lên trên khung cửa, thò đầu vào huýt sáo với tôi.

Tôi không thể kiểm soát được nữa, phát ra tiếng hét thảm thiết.

May mắn là có người đến, kẻ theo dõi bỏ chạy.

Nhưng tôi thì sợ đến mức suy sụp, hoàn toàn không còn cảm giác an toàn.

Cho đến khi Tạ Thiệu Khiêm đến trường, dùng áo khoác trùm kín tôi vào lòng.

“Bảo bối, không sợ nữa, chú nhỏ đến rồi.”

Kẻ theo dõi bị tìm ra, nhà trường gọi phụ huynh đối phương đến.

Nhưng phụ huynh kia đưa ra một tờ b/ệnh án t/âm th/ần, thái độ kiểu muốn kiện thế nào thì kiện.

Nhà trường dưới áp lực của Tạ Thiệu Khiêm đã đuổi học đối phương.

Tôi tưởng chuyện này đã kết thúc.

Nhưng Tạ Thiệu Khiêm không hài lòng, trong phòng hiệu trưởng, vệ sĩ kh/ống ch/ế những người khác.

Chú ấy đã đá/nh cho con trai của họ một trận ngay trước mặt cha mẹ kẻ theo dõi.

08

Ngay cả khi làm đến mức độ này, cơn gi/ận trong lòng Tạ Thiệu Khiêm vẫn chưa tiêu tan.

Công ty của cha mẹ kẻ theo dõi phá sản, họ không có chỗ ở, đi đâu cũng bị đòi n/ợ.

Lúc này họ mới hối h/ận không kịp, h/ận con trai mình đã h/ủy ho/ại cuộc đời họ.

Họ tự tay đẩy hắn ta từ trên lầu xuống.

Cả hai cũng phải ngồi tù.

Nhưng cơn á/c mộng của tôi vẫn không biến mất ngay lập tức.

Đêm ngủ luôn mơ thấy gương mặt thò ra từ khe cửa đó.

Vì thế Tạ Thiệu Khiêm bắt đầu ngủ cùng tôi.

Khi tôi bị á/c mộng làm cho tỉnh giấc, chú ấy ôm tôi an ủi.

Sự yêu thích của tôi dành cho chú, có lẽ đã bắt đầu từ lúc đó.

Tiếng phanh xe kéo suy nghĩ của tôi trở về.

Chiếc mô tô của Tưởng Nam Húc bị chặn lại.

Rất nhanh, cửa xe mở ra, đôi chân dài trong chiếc quần tây mang theo luồng khí thế mạnh mẽ bước ra từ trong xe.

Tôi không hiểu sao có chút sợ hãi, vừa xuống xe đã thấy chân nhũn ra.

Tưởng Nam Húc vừa đưa tay đỡ lấy tôi, tôi đã bị Tạ Thiệu Khiêm kéo qua.

Ngay sau đó, chú ấy tung một cước đ/á ngã Tưởng Nam Húc.

“Chú nhỏ!”

“C/âm miệng!” Tạ Thiệu Khiêm quát lớn.

“Mẹ kiếp!” Tưởng Nam Húc ch/ửi thề một tiếng: “Ông chú này, ông bị b/ệnh à?”

“Sênh Sênh đã trưởng thành rồi, ông còn quản cô ấy yêu đương, ông bị chiếm hữu đến đi/ên rồi à!”

Tạ Thiệu Khiêm tháo mũ bảo hiểm của tôi ra, bế ngang tôi lên.

“Nó là do tôi nuôi lớn, tôi muốn quản thế nào thì quản.”

“Cậu cút xa nó ra cho tôi.”

09

Tạ Thiệu Khiêm đưa tôi về nhà.

Suốt dọc đường chú ấy im lặng, nhưng tôi cảm nhận được chú đang vô cùng tức gi/ận.

Đang cố gắng hết sức để kiềm chế.

Trong thư phòng của chú, chú đứng ngoài ban công hút th/uốc.

Cà phê trước mặt tôi đã uống hết hai tách rồi, chú vẫn không nói gì.

Lúc này chú chưa lên tiếng, tôi hoàn toàn không dám rời đi.

Chỉ có thể cúi đầu tiếp tục uống tách cà phê mà chú sai người chuẩn bị.

Cho đến khi muốn đi vệ sinh, tôi cẩn thận mở lời: “Chú nhỏ, cháu có thể về phòng chưa ạ?”

Chú đi vào phòng, ngồi đối diện tôi.

Đẩy tách cà phê thứ ba đang uống dở đến trước mặt tôi.

“Uống hết.”

“Cháu uống không nổi nữa ạ.”

“Vậy thì đợi uống nổi rồi nói tiếp.”

Rõ ràng là không uống hết không cho tôi đi, tôi đành cầm tách lên uống một hơi cạn sạch.

“Được chưa ạ?”

Chú đẩy tách thứ tư đến trước mặt tôi, vô cảm nói: “Tiếp tục.”

Bây giờ tôi đã hiểu rõ mục đích thực sự của chú rồi.

Chú đang trừng ph/ạt tôi.

Nhưng tôi không cảm thấy mình có lỗi gì cả, tôi trực tiếp đứng dậy: “Cháu muốn đi vệ sinh.”

Chú không thèm để ý đến tôi, tôi trực tiếp đi về phía cửa.

Muốn kéo cửa ra nhưng phát hiện cửa đã bị khóa.

Nhận thức này khiến tôi suy sụp, ý muốn giải quyết nhu cầu sinh lý ngày càng mãnh liệt.

Tôi đi đến trước mặt chú, đỏ hoe mắt cúi đầu nhận lỗi: “Chú nhỏ, cháu sai rồi.”

“Cho cháu đi vệ sinh trước có được không?”

“Sai ở đâu?”

“Không nên đi đua xe với Tưởng Nam Húc, không nên cúp máy của chú, chú nhỏ, chú mở cửa cho cháu được không?”

Tạ Thiệu Khiêm vẫn không lay chuyển.

Tôi bị bộ dạng này của chú ép cho suy sụp tinh thần.

“Tạ Thiệu Khiêm, có ai trừng ph/ạt người khác như chú không? Chú đúng là đồ bi/ến th/ái!”

“Cháu có lỗi gì? Cháu trưởng thành rồi, cháu đi chơi bình thường với bạn thì có lỗi gì?”

“Rõ ràng là chú làm quá lên, vô duyên vô cớ đá/nh người, vô duyên vô cớ ph/ạt cháu.”

“Cháu không cần chú làm chú của cháu nữa! Cháu tự nuôi sống bản thân được!”

“Chú để cháu đi!”

10

Tách cà phê trước mặt bị tôi đ/ập vỡ tan tành.

Tạ Thiệu Khiêm cuối cùng cũng đứng dậy, tôi tưởng chú chịu tha cho tôi rồi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, chú bế tôi ngồi lên đùi mình.

Tôi vừa định vùng vẫy, tay chú đã ấn lên bụng dưới của tôi.

Trong tích tắc, tôi như bị ai đó bóp nghẹt tử huyệt, không dám cử động dù chỉ một chút.

Tôi muốn gỡ tay chú ra nhưng lại bị chú dùng một tay kìm ch/ặt.

Bàn tay ấn trên bụng dưới dùng lực, tôi không thể kìm được nữa mà bật khóc.

“Chú nhỏ, đừng ấn, cháu khó chịu lắm.”

“Chú đừng b/ắt n/ạt cháu có được không?”

Bên tai vang lên lời dụ dỗ của chú: “Bảo bối, nói em sai rồi.”

“Nói em không nên hẹn hò với nam sinh khác, không nên nhận quà của nam sinh khác, không nên ôm người khác.”

Tôi đã hoàn toàn không biết mình đang nói gì nữa, trong đầu chỉ nghĩ đến nhà vệ sinh.

Máy móc lặp lại lời chú.

“Bảo bối không được cúp máy của chú, cũng không được rời xa chú.”

Trán rịn mồ hôi lạnh, tôi vừa khóc vừa lẩm nhẩm: “Không cúp máy của chú, không rời xa chú.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm