Trước đây anh ấy làm việc công tư phân minh, giờ lại tỏ vẻ phục tùng, khúm núm. Bố tôi không biết làm sao, ngày nào đi làm về cũng ngồi suy ngẫm bên bàn ăn xem liệu mình có làm gì sai ở trường khiến Tống Dương Triệt sợ hãi hay không.
“Thằng bé này, cao hơn một mét tám, ngày nào cũng cúi khom lưng gật đầu trước mặt bố, suýt chút nữa là quỳ xuống luôn rồi.
“Suỵt... con gái, con nói xem liệu có phải nó làm chuyện gì có lỗi với bố không nhỉ?”
Tôi đang ăn bánh quy, suýt chút nữa vì câu nói này mà cắn vào lưỡi.
“Chắc... chắc là không đâu ạ.”
“Thế là sao nhỉ?”
…
Tôi quay đầu chạy thẳng đến văn phòng cảnh cáo anh: “Không được nịnh nọt bố em! Không được cúi đầu khom lưng!”
Anh viết xong báo cáo thí nghiệm giúp tôi, bế tôi ngồi trên đùi mình, hôn nhẹ lên môi tôi một cái: “Ừm, biết rồi.”
Tôi đẩy anh ra: “Bố em đang ở phòng bên cạnh đấy!”
“Cùng lắm thì anh quỳ xuống xin bố thôi.”
“Đã bảo không được hèn mọn rồi mà!”
“Nghe em hết.”
17
Mặc dù Tống Dương Triệt không còn tỏ ra hèn mọn như trước nữa, nhưng bố tôi vẫn cứ nơm nớp lo sợ. Ngày Lập Đông, bố mời Tống Dương Triệt đến nhà ăn sủi cảo, cố gắng hòa hoãn mối qu/an h/ệ thầy trò khiến ông cảm thấy bất an này.
Bố tôi vừa mở lời: “Tiểu Tống à, ngày Lập Đông con có rảnh không…”
Tống Dương Triệt: “Rảnh ạ, rảnh ạ, lúc nào cũng rảnh ạ.”
Bố tôi: Bố còn chưa nói xong mà…
Tống Dương Triệt đến nhà, tay xách nách mang đủ loại hộp quà, cái bộ dạng đó hoàn toàn không giống đến nhà thầy giáo ăn cơm, mà giống như đi ra mắt bố mẹ người yêu vậy.
“Chẳng phải là thế sao? Bảo bối, ừm?”
Tranh thủ lúc bố mẹ đang bận rộn trong bếp, anh ép tôi vào góc phòng hôn cuồ/ng nhiệt. Tuần thi giữa kỳ, chúng tôi đã mấy ngày không gặp nhau. Ngay lúc anh vừa bước vào, ánh mắt đã dính ch/ặt lấy tôi như keo dán.
“Bảo bối, nhớ em quá.”
Nụ hôn của anh đi/ên cuồ/ng và nóng bỏng, tôi suýt chút nữa thì thiếu oxy. Tôi trả th/ù anh bằng cách đưa tay tháo cúc áo sơ mi, luồn tay vào trong, tùy ý đùa nghịch cơ bụng. Chậc, cảm giác càng tốt hơn rồi. Những ngày không gặp lại âm thầm tập luyện rồi à.
Tôi càng lúc càng táo bạo, anh vội vàng đ/è bàn tay đang mò mẫm xuống của tôi, giọng trầm khàn:
“Được rồi bảo bối, anh sợ lát nữa em không bước ra khỏi căn phòng này được đâu.”
Tôi cúi đầu. Thấy “Tiểu Tống” đã đứng dậy rồi. Vội vàng ngoan ngoãn giấu tay ra sau lưng. Anh nắm lấy cánh tay tôi, ghé sát vào định hôn tiếp.
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của bố: “Đã gạch chân xong trọng tâm chưa? Nồi sủi cảo đầu tiên chín rồi, ra ngoài ăn cơm thôi.”
Vừa nãy Tống Dương Triệt nói với bố là muốn giúp tôi gạch chân trọng tâm bài thi chuyên ngành. Ra khỏi phòng, bố mẹ nhìn chúng tôi một cách kỳ quặc, rồi nhìn nhau.
Cuối cùng mẹ nói: “Phương Kỳ, mẹ đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng có lén ăn mì cay trong phòng, con nhìn cái miệng con kìa, sưng hết cả lên rồi!”
Bố phụ họa: “Đúng đấy, còn làm hư cả Tiểu Tống, lúc nãy con có bắt Tiểu Tống ăn cùng không đấy? Miệng thằng bé cũng sưng rồi kìa! Mau ăn thêm ít sủi cảo cho dịu lại đi.”
Tôi và Tống Dương Triệt nhìn nhau. Ừm, lần sau phải tiết chế lại một chút…
(Hoàn toàn văn)