Người bên cạnh thở gấp hơn.

Tôi mới nhận ra Phó Hàn Thanh lúc này không phải là chồng tôi sau này, chúng tôi vẫn chưa kết hôn.

Đang định đứng dậy.

Bị một bàn tay ấn xuống.

"Đừng cử động."

Giọng anh khàn khàn.

Không gian chỉ có hai người, tiếng thở đan xen.

"Tịch Tịch."

Anh gọi tên tôi.

"Anh muốn theo đuổi em."

9

Không ngờ Phó Hàn Thanh nghiêm túc thật.

Anh bắt đầu tán tỉnh tôi.

Mỗi ngày đều m/ua đồ ăn vặt.

Bạn cùng bàn trợn mắt: "Trời ơi! Cậu làm gì mà Phó Hàn Thanh m/ua nhiều đồ ăn thế?"

Tôi bất lực, trai tuổi này tán gái phô trương thế ư?

Hồi 30 tuổi, Phó Hàn Thanh tán tôi kín đáo hơn nhiều.

Tìm mọi cách sang nhà tôi ăn cơm, sau cùng tự đảm nhận luôn việc bếp núc.

Đồ anh nấu ngon hơn cả khách sạn 5 sao.

Tôi bị chinh phục hoàn toàn, ngày càng không rời được tay nghề của anh.

Đồng ý hẹn hò, sống chung, rồi thuận lý thành chương kết hôn.

Khi đó anh như sói già lão luyện, dẫn con mồi bước vào bẫy.

Còn Phó Hàn Thanh hiện tại vẫn chưa hiểu chiêu thức dẫn dụ.

Tôi vui vẻ nhận đồ ăn vặt.

Chia đều cho bạn cùng bàn.

Bạn cùng bàn kinh ngạc: "Không ngờ có ngày được ăn đồ Phó Hàn Thanh m/ua! Cậu đỉnh quá!"

Giờ ra chơi hai đứa cùng nhai bim bim.

Tôi tăng cân thấy rõ.

Bảo anh đừng m/ua nữa, ăn không hết.

Ai ngờ anh nghe lời xúi dại, chuyển sang tặng kẹp tóc lấp lánh.

Nhìn đầy ngăn bàn toàn phụ kiện lấp lánh, tôi vừa buồn cười vừa bất lực.

Chuyện này nhanh chóng lan khắp trường.

"Không ngờ Phó thiếu lại thích kiểu học sinh chuyển trường, trông hiền lành thế. Đổi gu rồi à? Trước toàn thích người chín chắn."

"Không biết lần này được bao lâu."

"Nghe nói còn là Phó thiếu chủ động theo đuổi, trước đây toàn con gái ve vãn anh ấy."

"Đúng là có chiêu, biết dùng kế dây dưa."

Ai cũng nghĩ Phó Hàn Thanh chóng chán.

Nhưng hai tuần trôi qua.

Không những không chán, anh càng ngày càng say đắm.

Trên sân bóng, anh ném thành công quả 3 điểm cuối cùng, cả sân hò reo.

Nhiều nữ sinh tặng nước.

Anh không tùy tiện nhận như trước.

Mà tìm ki/ếm bóng dáng tôi trong đám đông.

Không thấy tôi, mặt anh tối sầm.

Nhưng khi thấy tôi chạy đến, sắc mặt lập tức tươi sáng.

"Tưởng em không đến."

Tôi thở hổ/n h/ển: "Giáo viên kéo tiết một chút."

"Đồ ngốc."

Anh cầm lấy chai nước: "Lần sau không cần vội thế."

Tôi: "Sợ anh nghĩ em không đến mà."

Anh khịt mũi, giọng vui hẳn.

Vặn nắp chai rồi đưa cho tôi.

"Chạy đỏ cả mặt, uống đi."

Nhìn anh mồ hôi nhễ nhại mà đưa nước cho tôi, lòng ấm áp lạ thường.

Dưới ánh mắt anh, tôi uống hai ngụm rồi đưa lại.

Anh tự nhiên cầm lên uống.

Yết hầu chuyển động quyến rũ.

Giọt nước lăn dọc cổ chui vào áo.

Các nữ sinh xì xào: "Họ dùng chung chai nước kìa! Ngọt quá!"

Tôi chợt nhận ra chúng tôi vừa dùng chung chai nước.

Thói quen từ hôn nhân khiến tôi vô tư, nhưng dưới ánh mắt mọi người, tim đ/ập thình thịch.

Phó Hàn Thanh đang tuyên bố chủ quyền.

Đặc biệt với chàng trai từng tỏ tình với tôi.

Anh đắc ý lắc lư chai nước trước mặt đối thủ.

Chàng trai tái mặt.

Phó Hàn Thanh như mèo vờn chuột.

Nhưng tôi không để anh hả hê mãi.

Thường xuyên kéo anh vào phòng tự học.

Anh vốn gh/ét học.

Tôi bắt anh ngồi ngay ngắn, giữ tư thế đúng.

Bá chủ trường học ngoan ngoãn nghe lời.

Bảo ngồi thẳng là thẳng.

Bảo xem sách nào liền xem.

Nhưng một lát sau lại đổ rạp trên ghế, nghịch tóc tôi.

Thậm chí cúi xuống ngửi.

"Dầu gội gì mà thơm thế?"

"...Học bài!"

Anh thích trêu chọc, nhưng luôn biết điểm dừng.

Thỉnh thoảng tan học, anh chở tôi đi phượt bằng chiếc mô tô đắt tiền.

Từng quen với chiếc Maybach của Phó Hàn Thanh 30 tuổi.

Giờ ngồi sau xe máy tuổi teen, cảm giác hoàn toàn khác.

Gió đêm thổi vào mặt xua tan u uất.

Hình ảnh t/ai n/ạn năm xưa thường hiện về trong mơ.

Đôi khi tôi tự hỏi, liệu hiện tại có phải giấc mơ?

Sao may mắn được trọng sinh, gặp Phó Hàn Thanh tuổi trẻ?

"Nghĩ gì thế?"

Gió lớn cuốn theo giọng anh.

Như sợi dây kéo tôi về hiện thực.

Tôi hét: "Nghĩ sao anh lái hay thế!"

Anh bật cười.

Ng/ực rung lên vì tiếng cười phóng khoáng.

Nhìn đường phía trước, tôi hình dung nụ cười tỏa nắng dưới mũ bảo hiểm.

10

Trước ngày thi, hoa khôi trường tìm tôi.

Cô ấy xinh đẹp, dáng cao, khí chất hơn người.

Liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt kh/inh thường.

Tôi xem lại trang phục: "Tôi dính bẩn à?"

Ánh mắt cô ta càng kh/inh: "Toàn mùi nghèo hèn, sao Phó Hàn Thanh thích được?"

À, thì ra đến gây sự vì anh ấy.

Thấy tôi im lặng, tưởng đắc thế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0