“Giờ tôi hiểu rồi, có những chuyện không nên bàn với cậu, chỉ tự chuốc khổ vào thân. Muốn có danh phận thì phải dùng th/ủ đo/ạn, hôm nay tôi không giữ vững vị trí chính thất này, không biết ngày nào cậu lại nghĩ ngợi lung tung rồi gán ghép tôi với người khác. Không hiểu cứ tưởng cậu là Nguyệt Lão trên trời ấy? Không biết ai giao nhiệm vụ mối lái cho cậu nữa.”

Tôi bị Hoắc Minh công kích không kịp đỡ, đành im thin thít.

Thấy tôi ngoan ngoãn vậy mà hắn vẫn không buông tha: “Sao, định dùng im lặng để phản đối à?”

“Không phải.”

“Không phải sao không nói gì? Cảm thấy kết hôn với tôi oan ức?”

“Không có.”

“Vậy thì phát biểu đi.”

Tôi vừa mở miệng đã bị bàn tay lớn bịt lại: “Thôi, không muốn nghe, cậu đừng nói nữa. Tôi đã bảo rồi, hôm nay cậu nói gì cũng vô ích.”

...

Ch*t ti/ệt!

Mặt tôi tái nhợt từ lúc xuống máy bay. Trời ạ, Hoắc Minh đang trả th/ù tôi. Trên máy bay, hắn cứ trêu: “Hay là nghe tôi nói đi, kết hôn là chuyện đại sự mà.”

Vừa buông tay ra được hai giây, hắn lại quả quyết: “Nhưng miệng cậu toàn nói lời khó nghe, thôi không nghe nữa.” Rồi lại bịt miệng tôi.

Lát sau hắn lại dụ dỗ: “Một mình chán quá, không ai nói chuyện, làm gì cho vui nhỉ.”

Thế là y như mãnh thú, tôi m/ắng cũng không nổi nữa. Xuống máy bay chân còn run, còn Hoắc Minh thì tươi tỉnh ôm tôi thì thầm: “Vẫn gi/ận à?”

Tôi ngoảnh mặt làm ngơ. Hắn cười khẽ véo má tôi: “Đừng gi/ận nữa, bé cưng. Dù cậu gi/ận dỗi cũng đáng yêu lắm, nhưng hôm nay là đám cưới, vui lên mà.”

Giờ thì tôi biết, Hoắc Minh đã hết gi/ận, bắt đầu gọi “bé cưng” rồi. Lúc nóng gi/ận thì xưng hô đầy đủ họ tên.

“Anh đ/ộc tài thế, tôi không được gi/ận sao? Anh bày trò như vậy, tôi không được tức sao?”

Hoắc Minh thỏa mãn cười hiền: “Ừ, lỗi anh.” Hắn cọ má vào cổ tôi: “Về nhà anh cho cậu muốn làm gì thì làm.”

Đồ gian thương! Nói nghe hay lắm, nhưng cuối cùng khổ vẫn là tôi.

12

Ra khỏi phòng đăng ký, hắn cầm điện thoại của cả hai gõ lia lịa. Tôi hỏi: “Anh làm gì thế?”

Hắn không ngẩng mặt: “Đăng lên nhóm gia đình, bạn bè, Weibo.”

Tôi gi/ật mình xem điện thoại, tim đóng băng. Sao mình lại dại trao điện thoại cho Hoắc Minh?

Nhớ hồi công khai yêu đương, hắn đăng status: [Bạn trai Kỳ Mạch thơm quá, muốn cắn một phát.] Khiến tôi ngượng ch*t đi được, suốt tháng trời bị bạn bè trêu: “Người yêu em vui tính gh/ê.”

Nếu không nhờ gia thế quyền lực của Hoắc Minh, hai đứa chắc thành trò cười. Giờ đọc dòng trạng thái mới trên Weibo: [Cưới chồng xinh rồi nè! Yêu anh, muốn hôn anh ngay Hoắc Minh yêu Kỳ Mạch.] Còn hắn đăng không kém phần choáng váng: [Vợ yêu, anh cũng yêu em, hôn má Kỳ Mạch yêu Hoắc Minh.]

Tôi ngước nhìn Hoắc Minh đang chờ khen, bất lực thở dài. Nh/ục nh/ã thật, nhưng nhục mà vui, công khai lần trước cười cả năm, lần này chắc cười mấy năm nữa.

Hoắc Minh vênh mặt: “Thế mới chứng tỏ đôi ta tình cảm.”

Tôi nhịn ba giây rồi gi/ật lại điện thoại sửa thành dòng bình thường. Nhưng đã muộn, fan đang đi/ên cuồ/ng bình luận:

[Đây có phải Hoắc đế bị hack không?]

[Chắc chắn rồi, đọc status cứ ngỡ hai người kết hôn ảo!]

[Netizen chúng tôi cũng là một phân cảnh trong phim của các người à?]

[Chị em ơi, idol công khai còn x/ấu hổ hơn bạn trai cũ hét giữa phố “Dù chia tay nhưng em mãi là đóa hồng duy nhất của anh”.]

Tôi hít sâu tắt máy, nghiêm túc thương lượng: “Hoắc Minh, lần sau em sẽ báo trước mọi chuyện. Vậy anh nhớ thông báo trước khi đăng status nhé?”

Hoắc Minh cười ranh mãnh: “Hóa ra đây mới là điểm yếu của em. Trên giường ép thế nào cũng không chịu, mà mấy câu status đã khiến em nhượng bộ.”

Nhìn nụ cười đầy á/c ý, tim tôi đ/ập lo/ạn. Tiêu rồi! Từ nay về sau chắc bị hắn nắm thóp mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2