THIẾU GIA HẮN KHÔNG CÂU NÓI ĐÙA – NGOẠI TRUYỆN

1

Mồng một Tết, 10 giờ sáng.

Thiếu gia lại nhận được điện thoại từ đứa em trai khó đỡ.

「Anh, chúc mừng năm mới!」

「Có việc gì?」

「…Có, anh không về ăn Tết sao?」

「Không.」

「Cho em tý thể diện đi mà anh~」

「Không b/án.」

「Nhẫn cầu hôn của anh còn do em thiết kế đấy!」

「Tao không trả tiền à?」

「Anh ơi, dắt 'chị dâu' về cùng đi mà…」

Phương đại thiếu gia dường như bị hai chữ này chiều lòng, liếc nhìn Lục Vân Phàm đang cuộn tròn trong chăn chỉ lộ mái tóc xoăn tít, đáp:

「Cậu ấy tối qua mệt rồi, đợi tỉnh dậy anh hỏi ý kiến.」

Phương Minh Thành cười hềnh hệch, trong bụng nghĩ chắc thành rồi, liền thừa thắng xông lên:

「Vâng ạ! Anh thay em gửi lời chúc đến chị dâu nhé!」

Vừa dập máy.

Lục Vân Phàm thò hai cánh tay trần từ chăn lủng lẳng, giọng ngái ngủ: 「Ai đấy…」

Phương Minh Viễn nắm hai tay anh nhét lại vào chăn, vạch chăn lộ ra khuôn mặt đỏ au: 「Tư vấn bảo hiểm, em ngủ tiếp đi.」

「Ừ…」

2

Trưa 12 giờ, Lục Vân Phàm mới chịu rời khỏi giường.

Mặc áo thấy chiếc nhẫn trên tay, lại ngỡ như đang trong mơ.

Ngồi thừ người ra một lúc, tự nhiên bật cười khúc khích.

Cảnh tượng ấy lọt vào mắt Phương Minh Viễn vừa vào phòng gọi dậy.

Anh chống cửa đứng nhìn, đợi Lục Vân Phàm thưởng thức đủ mới bước vào.

Lục Vân Phàm ngẩng lên thấy thiếu gia, lập tức nhoẻn miệng: 「Năm mới vui vẻ!」

Phương Minh Viễn mỉm cười rút phong bao lì xì từ túi áo khoác: 「Chúc em năm mới hạnh phúc.」

Lục Vân Phàm bóp nhẹ phong bì dày cộp, hài lòng gật gù.

「Bà Trương chú Phùng đã nhận lì xì chưa?」

「Rồi. Các cụ về quê thăm họ hàng, nhờ anh chuyển lời.」

「Về rồi á?」 Lục Vân Phàm bứt tóc, 「Sao anh không gọi em?」

「Gọi 3 lần. Lần đầu em đòi ngủ thêm 5 phút. Lần hai hôn anh cái rồi đuổi đi. Lần ba còn kéo anh nằm cùng.」

「……」

Lục Vân Phàm mặt đỏ lừ, mở WeChat gửi lì xì cho bà Trương, lẩm bẩm: 「Tại anh suốt ngày…」

Chuyển xong lại hỏi: 「Chị Vân Vân và cô Tô đâu?」

「Đi Hawaii sáng nay rồi.

「Ừa… Gửi thêm hai phong nữa.」

Vừa gửi xong, một tin nhắn hiện lên.

Lục Vân Phàm liệng điện thoại cho Phương Minh Viễn: 「Cái này là sao?」

Nội dung: Chị dâu thích ăn gì? Để em chuẩn bị trước ạ (xoay xoay)

Phương Minh Viễn liếc qua: 「Khỏi cần. Nó muốn anh về quê ăn Tết cùng em. Nếu em thích thì đi, không thì ta đi nghỉ dưỡng.」

「Lão gia hết gi/ận rồi?」

「Không biết. Nghe Minh Thành nói, ổng đang chuyển hết tức gi/ận sang thằng đấy.」

「Tại sao?」

「Vì nó bất tài, lão gia đành phải 'tái xuất giang hồ'.」

「……」

Lão gia họ Phương năm nay 66 tuổi, nghe mà tội nghiệp.

「Thiếu gia?」

「Ừm?」

「Ta… có thể chọn cả hai được không?」

Phương Minh Viễn gi/ật mình, rồi nhếch môi:

「Muốn đi đâu?」

「Thụy Sĩ.」

「Vậy tối nay về nhà ăn cơm, mai khởi hành?」

Lục Vân Phàm ôm cổ anh cười ha hả:

「Đồng ý!」

3

Nhưng tâm trạng hân hoan của Lục Vân Phàm tan biến khi nhìn thấy gương mặt trong gương.

Cái cổ này… ra mắt thế nào đây!

Tai họa hơn, tủ quần áo toàn áo hoodie và len cổ tròn.

Đành phải cáu kỉnh lục tủ kẻ tội đồ.

Phương Minh Viễn ngồi trên giường xem anh chạy qua chạy lại 4 lượt.

Đến khi chàng trai đứng trước mặt giơ chiếc áo len cổ cao hỏi: 「Cái này được không?」

Anh kéo tay Lục Vân Phàm xắn tay áo:

「Hơi rộng, nhưng màu hợp với em.」

Không nói rằng đây chính là áo anh m/ua cho cậu từ nửa năm trước.

Sau khi biết Lục Vân Phàm vứt hết đồ mình gửi, Phương Minh Viễn đã thức trắng đêm chọn chiếc áo này để làm hòa.

Giờ thấy cậu tự chọn nó từ đống len cổ cao, lòng anh ấm áp hơn cả ký hợp đồng trăm triệu.

4

Một đôi người cùng chú chó lếch thếch đến biệt thự họ Phương khi hoàng hôn buông.

Phương Minh Thành co ro đợi sẵn ngoài sân.

Thấy anh trai bê vali, hắn mừng rỡ chạy ra đỡ.

Bị né tránh.

「Cầm hộ cái vali tí hon kia.」 Phương Minh Viễn chỉ tay về phía Lục Vân Phàm đang bế Tiểu Hoàng.

Phương Minh Thành nhận vali hỏi: 「Chị dâu, trong này là quà cho em hả?」

Lục Vân Phàm ngượng ngùng quay sang nhìn người yêu: 「Đồ dùng của Tiểu Hoàng.」

Phương Minh Thành mặt cứng đờ khi thấy chú chó vàng trong tay Lục Vân Phàm.

Phương Minh Viễn đưa vali cho người giúp việc, bế Tiểu Hoàng đặt vào tay em trai: 「Chúng tôi đi Thụy Sĩ vài ngày. Chuồng chó cùng đồ dùng tối nay m/ua sau, anh thanh toán.」

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuân sơn khả vọng

Chương 6
Về làm dâu nhà họ Lâm đã ba năm, mẹ chồng rốt cuộc cũng chẳng thể ngồi yên. Tại yến tiệc của gia tộc, trước mặt bao người, bà ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn mà mắng nhiếc: "Ba năm rồi, một mụn con cũng chẳng thể sinh ra! Nhà họ Lâm ta thật là xui xẻo tám kiếp mới rước phải thứ sao chổi như ngươi về cửa! Cảnh Hòa tâm địa thiện lương không nỡ hưu ngươi, nhưng hương hỏa gia tộc không thể đoạn tuyệt. Ngày mai, để Thúy Nhi vào cửa!" Đám thân thích kẻ chỉ người trỏ, còn Lâm Cảnh Hòa thì bày ra bộ dạng thâm tình bất lực: "Sơ Huỳnh, nàng chịu ủy khuất rồi. Nhưng ta dù sao cũng là độc đinh trong nhà, nàng hãy thấu hiểu cho nỗi khó xử của ta." Ta lau khóe miệng, đứng dậy. Từ trong tay áo rút ra tờ hòa ly đã viết sẵn, vỗ thẳng lên mặt Lâm Cảnh Hòa: "Chẳng cần ủy khuất. Hòa ly thư ta đã viết xong, ký tên điểm chỉ đi." Lâm Cảnh Hòa ngẩn người, mẹ chồng thì trợn tròn mắt. Ta nhìn quanh bốn phía, giọng nói vang dội rõ ràng: "Phu quân và mẹ chồng chẳng hay, đại phu bắt mạch ngày hôm qua, vừa hay chẩn ra phu quân là kẻ tuyệt tự. Thứ phu quân hèn kém đến con cái cũng không thể sinh ra như thế này, ta đây không cần chi bằng không cần!"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Yêu Nương Chương 6
Trăng Tròn Chương 9