Kiều Ngạn không lên tiếng, hai tay đút túi quần, từng bước rời đi.
Anh ta đầy vẻ lạnh lùng, không thích kiểu người như tôi sao?
Tôi thèm vào à?
Anh ta nhanh chóng tìm được một cô bạn gái mới, vạch rõ giới hạn với Trì Du.
Kiều Ngạn không đạt được ý nguyện khi thấy cô ủ rũ buồn phiền.
Trái lại, cô ấy vô cùng sảng khoái, bước chân còn nhẹ nhàng thanh thoát hơn.
Kiều Ngạn thầm nghiến răng: Đời này, nếu tao còn thích mày, tao làm chó.
Lâu thật lâu sau, anh vào tiệm trà sữa m/ua món mới cho bạn gái.
Vô tình lướt mắt qua một chiếc bàn cạnh cửa sổ.
Ánh mắt anh dừng lại, không thể rời đi.
Cô gái gục xuống bàn ngủ thiếp đi, một lọn tóc đen che khuất khuôn mặt tinh xảo.
Chàng trai ngồi đọc sách bên cạnh nhìn nghiêng cô ấy rất lâu.
Ánh mắt còn ấm áp hơn cả nắng xuân.
Anh nhẹ nhàng khoác chiếc áo khoác của mình lên người cô gái.
Lặng lẽ vén lọn tóc đó ra giúp cô.
Để lộ khuôn mặt mà Kiều Ngạn đã mơ thấy vô số lần.
Anh rời mắt đi, không chút cảm xúc, sải bước rời khỏi.
Trong lòng lại đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ.
Hóa ra em lại thích kiểu người như thế này.
17
Ngày đầu tiên x/ác định qu/an h/ệ với Quý Trần Triệt.
Chị gái tôi trực tiếp nghênh ngang dẫn Giang Dịch đi theo bên mình.
Còn thản nhiên ném ra một quả bom.
Chị tôi: "Em muốn hủy bỏ liên hôn với Quý Trần Triệt."
Bố mẹ: "Không được!"
Chị tôi: "Em có bạn trai rồi, Quý Trần Triệt cũng chẳng thích em."
"Bố mẹ có hai lựa chọn, một là hủy bỏ liên hôn."
"Hai là để Tiểu Du thử xem, nhỡ đâu lại thành công thì sao?"
Bố mẹ nhìn nhau, đầy suy tư.
Một lát sau, họ nhàn nhạt nói với tôi:
"Tiểu Du cũng là con cái trong nhà, ai liên hôn cũng như nhau cả thôi."
Chị gái nháy mắt với tôi.
Tôi cúi đầu, ngoan ngoãn đáp được.
Bộ dạng ngoan ngoãn này quả nhiên khiến thái độ của họ đối với tôi dịu đi không ít.
Bố mẹ đều là thương nhân, họ không làm việc thua lỗ.
Họ cho tôi cuộc sống sung túc, tôi đương nhiên phải phát huy giá trị của mình.
Họ không có tình cảm với tôi, tôi cũng vậy.
Chỉ là trao đổi lợi ích thôi, thay vì oán trách trời đất, chi bằng tự tăng thêm quân bài cho chính mình.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy số phận đối xử với tôi vô cùng ưu ái.
Bởi vì, tôi đã có được người chị gái tốt nhất trên thế giới này.
...
Nửa năm sau, tôi và Quý Trần Triệt thuận lợi đính hôn.
Khi trên màn hình lớn xuất hiện những bức ảnh tôi từ cấp hai đến đại học do chính anh chụp từ góc nhìn của mình.
Cả hội trường lộ rõ vẻ thấu hiểu: Hóa ra Quý tổng cũng chơi trò thầm mến đấy à!
Chị tôi cười tao nhã quyến rũ, Giang Dịch cũng là một kẻ có tài.
Đã lâu như vậy, anh ta không những không bị đ/á, mà còn l/ột x/ác trở thành người nắm quyền tập đoàn Giang thị.
Kiều Ngạn cũng đến.
Anh ngẩn ngơ nhìn màn hình, cho đến khi phát xong.
Khi đi mời rư/ợu, tôi nhận ra có người đang nhìn mình.
Vừa quay đầu lại, liền bắt gặp ánh mắt bình thản của anh.
Anh nâng ly rư/ợu từ xa, môi mỏng khẽ nhếch, rồi xoay người rời đi.
Giây tiếp theo, Quý Trần Triệt đỡ lấy eo tôi, mùi gh/en t/uông không cần nói cũng hiểu.
"Còn nhớ đến cậu ta sao?"
Đầy vẻ đe dọa.
Tôi cười hì hì nói vài câu bên tai anh.
Lực ở eo đột nhiên siết ch/ặt, vành tai của ai đó đỏ ửng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
18
Tiệc đính hôn vừa kết thúc, chiếc Bugatti Veyron đã lao về phòng tân hôn với tốc độ k/inh h/oàng.
Tiếng cởi khóa thắt lưng "tách" một cái giòn tan khẽ lọt vào tai.
Áo khoác, cà vạt, sơ mi vương vãi khắp sàn phòng khách.
Quý Trần Triệt không còn vẻ lạnh lùng tự chủ như ngày thường.
Tình ý trong mắt lan tỏa từng vòng từng vòng.
Mọi thứ trong tầm mắt đều bị nhuộm đẫm sâu đậm.
Hơi thở đan xen không chừa một khe hở, xóa sạch mọi khoảng cách.
Mặc cho nhau đắm chìm trong dòng sông ngầm của d/ục v/ọng.
Trong lúc tình nồng, anh vén lọn tóc ướt đẫm mồ hôi bên thái dương cho tôi.
Lặp đi lặp lại những lời tình tứ.
Khi tôi sắp không chịu nổi nữa, Quý Trần Triệt khẽ cắn vành tai tôi.
Thở dốc ép buộc: "Ngày mai cùng đi chợ nhé."
Tôi bật cười thành tiếng:
"Vậy anh có biết mặc cả không đấy?"
Quý Trần Triệt nhếch môi: "Thử rồi biết ngay thôi."
(Toàn văn hoàn)