「Sao lại thế được?!」
Nhậm Thanh Bình sầm mặt xuống: "Xem ra có kẻ không muốn nó nói ra sự thật."
Tôi rùng mình ớn lạnh, bất giác nhìn quanh nhưng chẳng thấy gì cả.
Rốt cuộc là ai chứ?
20
Dù sao thì ít nhất chuyện dị thú gây lo/ạn cũng đã tạm thời được giải quyết.
Rời khỏi biển Bất Tử, mọi người đều đã kiệt sức, Nhậm Thanh Bình quyết định thuê vài chiếc xe ngựa để quay về Hồng Liên Giáo.
Nhậm Thanh Bình rất hiểu chuyện, không hề hỏi đến "thế giới kia" mà tôi nhắc tới, điều đó khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
Những nghi vấn tạm thời bị đ/è nén xuống, một chuyện cấp bách hơn đã chiếm lấy tâm trí tôi.
Cuối cùng trong lúc nghỉ ngơi giữa đường, tôi chộp được cơ hội, nhân lúc Nhậm Thanh Bình không có mặt, túm cổ Mạc Tác Thanh lôi lại.
"Bánh trứng gà, ngươi làm gì thế!"
Tôi không rảnh để so đo chuyện này, hạ thấp giọng: "Cái đó, lúc ở bên kia biển Bất Tử, Nhậm Thanh Bình học dị năng từ ta, ngươi... ngươi còn nhớ chứ?"
Mạc Tác Thanh lập tức xù lông: "Chuyện kiểu này ngươi tự mình hồi tưởng là được rồi, kể với đứa trẻ như ta làm gì!"
Tôi vội vàng bịt miệng nó lại, ra hiệu cho nó nói nhỏ thôi.
"Không phải, ta muốn hỏi, Nhậm Thanh Bình học dị năng từ người khác, đều... như vậy sao?!"
Nói đến cuối, chính tôi cũng không kiềm chế được mà cao giọng.
Không còn cách nào khác, vấn đề này đã ám ảnh tôi từ lâu rồi.
Thực lực của Nhậm Thanh Bình bi/ến th/ái như vậy, chắc chắn tôi không phải là đối tượng học tập đầu tiên của anh ta, nếu hôn môi là cách học tập đặc th/ù của anh ta, thì điều này... điều này cũng quá vô lý đi?
Chẳng lẽ các môn phái khác nghe thấy tên Nhậm Thanh Bình liền kinh h/ồn bạt vía là vì sợ bị sàm sỡ?
Mạc Tác Thanh nhìn tôi với vẻ kh/inh bỉ, lão luyện lên tiếng: "Ta còn tưởng phải kiếp sau ngươi mới phản ứng lại được chứ."
"Ý ngươi là sao?"
Mạc Tác Thanh nhìn quanh, x/ác định Nhậm Thanh Bình không ở gần đó mới thì thầm vào tai tôi: "Ngươi bị tên q/uỷ đen lòng đó lừa rồi! Hắn học dị năng chỉ cần tiếp xúc cơ thể là được, trước đây hắn toàn đá/nh bại đối thủ rồi mới học, chứ đâu có cần... cái đó đâu!"
Nói xong, Mạc Tác Thanh chống nạnh: "Ta nói cho ngươi những điều này là đã phải chịu rủi ro cực lớn rồi đấy, ngươi phải làm bánh trứng gà cho ta cả tháng, loại hai xúc xích nhé!"
Tôi yếu ớt xua tay, cảm thấy thế giới quan của mình đang lung lay dữ dội.
Tôi vừa nghe thấy cái gì thế này?
Người đẹp dịu dàng của tôi, hóa ra lại là loại "ngoài trắng trong đen" (bạch thiết hắc) sao?
Vậy tại sao anh ta phải lừa tôi?
Vì thích tôi, hay là... có mưu đồ khác?
Nhưng mà mưu đồ gì ở tôi chứ, mưu đồ tôi biết làm bánh trứng gà à?
Mạc Tác Thanh đã chạy mất từ lâu, để lại tôi ngồi xổm tại chỗ bứt rứt không hiểu nổi.
Một đôi ủng xuất hiện trong tầm mắt.
Tôi ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt cười như không cười của Nhậm Thanh Bình.
"Uyển Doanh đang làm gì thế?"
Trước đây tôi thích nhất được nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Nhậm Thanh Bình, chỉ cảm thấy như được tắm mình trong gió xuân, nhưng lúc này lại bất giác run lên.
"Không, không có gì, ta đi trước đây."
Không dám nán lại, tôi lảo đảo chạy về phía xe ngựa.
Vì thế cũng không nhìn thấy đôi mắt đang dần trở nên thâm trầm của Nhậm Thanh Bình phía sau.
"Uyển Doanh là đang... chán gh/ét mình sao?
"Đứa trẻ như thế này, thật không ngoan chút nào."