Ly Hôn

Chương 9

11/06/2025 21:32

34.

Sau khi ly hôn thành công, Hoắc Tầm đặc biệt bay đến chúc mừng tôi.

Chúng tôi ăn lẩu ở phố người Hoa.

Ngồi đối diện qua nồi lẩu cay bốc khói, giọng Hoắc Tầm đầy tiếc nuối:

"Chuẩn bị bao nhiêu vũ khí hạng nặng, kết quả chẳng dùng được cái nào. Tôi thấy mình làm luật sư thừa thãi quá."

"Yên tâm, tiền th/ù lao đủ cả." Tôi vui vẻ đáp, "Giờ tôi có rất nhiều tiền."

Hoắc Tầm cười ha hả: "Vậy tôi gọi thêm một phần thịt!"

"Cứ thoải mái!"

Đùa nghịch xong, Hoắc Tầm nghiêm túc trở lại:

"Nghe nói sau khi học trưởng Cố Vân ra đi tay trắng, Điền Điềm vẫn không bỏ đi."

Tôi thở dài: "Không ngờ cô ta lại không vì tiền."

"Nhưng Cố Vân hình như đã dứt tình với cô ta." Hoắc Tầm nhấp ngụm rư/ợu, "Gần đây học trưởng khởi nghiệp, tài chính eo hẹp, kêu gọi đầu tư khó khăn, sống trong căn phòng tồi tàn. Lần trước tôi đến ký thỏa thuận phân chia cổ phần, thấy anh ấy ăn mì gói, Điền Điềm mang cơm đến bị đuổi ra cửa."

"Giờ Điền Điềm cũng thảm, trường biết chuyện làm tiểu tam đuổi học, không được cấp bằng. Các công ty trong ngành đều tẩy chay. Mẹ cô ta còn bị đột quỵ, liệt nửa người."

Tôi nhâm nhi rư/ợu, lòng dạ bình thản như nghe chuyện đời xa lạ.

"Học tỷ, chị không xót thương sao?" Hoắc Tầm dò hỏi.

Tôi suy nghĩ nghiêm túc:

"Không."

Rồi thêm:

"Đời nhiều kẻ si tình, tôi chỉ mừng vì mình thoát ra kịp thời."

"Chuyện cũ như đời trước đã ch*t. Tương lai phía trước mới là đời này cần sống."

Hoắc Tầm gật đầu, ánh mắt thán phục.

Say hơi men, vẻ điển trai của chàng luật sư pha chút ngây ngô tuổi trẻ:

"Học tỷ, thực ra em muốn nói... em thích chị."

Chàng nhắm mắt, mở ra ánh mắt đầy bồng bột:

"Em đã thầm thương chị nhiều năm, ngày ấy chị và Cố Vân là cặp đôi gương mẫu... Giờ thì..."

Tôi nâng ly chạm cốc rư/ợu anh, bọt bia hòa làm một như pháo hoa chóng tàn:

"Hoắc Tầm, dừng ở đây thôi."

Tôi nhìn thẳng:

"Không phải tôi sợ bắt đầu mới, mà vì giờ có quá nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu: Văn học, thiết kế, những chuyến đi vòng quanh thế giới..."

Hoắc Tầm cười khổ:

"Ngay cả từ chối, học tỷ cũng khéo léo quá."

Tôi mỉm cười: "Tôi chỉ không cần dùng mối qu/an h/ệ mới để chứng minh mình không thất bại."

Hoắc Tầm gật đầu:

"Vậy em sẽ chờ. Khi nào học tỷ sẵn sàng, xin nhớ em mang số thứ tự 001."

Tôi cười đồng ý.

Dù kết cục thế nào, tôi luôn là người cầm số 001 trong cuộc đời mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Có Con Với Thằng Bạn Thân

Chương 13
Cùng thằng bạn thân chí cốt xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa bọn tôi… lại trở thành hai người cha đo/ản mệ/nh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính, thì mới có thể quay về th/ế gi/ới th/ự/c. Bạn thân vỗ vai an ủi tôi: “Không sao đâu, cậu cứ nhắm mắt lại, nằm lên giường là được rồi.” Được cái quỷ ấy! Dựa vào cái gì mà cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng trai thẳng như tôi lại còn phải… sinh con?! Bị ép đến đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn sinh ra nam chính. Thuận lợi trở về thế giới hiện thực, tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì cậu bạn thân đã bắt đầu thở dài thườn thượt. Tôi đành an ủi cậu ta: “Không sao đâu, dù có sinh con rồi, chúng ta vẫn là anh em tốt mà!” Cậu ấy nhìn tôi, muốn nói lại thôi. Không khí đang trở nên quái dị thì hệ thống đột nhiên thông báo — con trai của chúng tôi đã tìm đến rồi. “Chủ nhân, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại đã gần như ph/á h/ủy cả th/ế gi/ới đó rồi! Vì vậy chúng tôi chỉ có thể đưa cậu bé đến tìm hai người!” Tôi nhìn đứa nhóc trước mặt — nước mũi bong bóng, ôm chặt con gấu bông, khóc đến nấc lên — chỉ tầm năm tuổi. …Là nó á? Ph/á hủ/y thế giới????
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
10