Biển sao thăm thẳm

Chương 9

03/01/2026 07:30

Tôi lấy điện thoại ra nhận dạng hình ảnh.

Là hoa cách tang.

Tôi đếm nhẩm, đúng 8 cánh.

Vừa xoa đầu Cục Cơm đang chui vào lòng, tôi bật cười:

"Cục Cơm này, anh biết cậu ấy c/ầu x/in điều gì rồi."

Truyền thuyết kể rằng, ai tìm được hoa cách tang 8 cánh sẽ có được hạnh phúc.

Cố Tinh Việt ấy... cầu cho tôi hạnh phúc.

Ngoại truyện đến đây~

Ngoại truyện - Tập hút th/uốc

1.

Hứa Dịch gần đây nghiện hút th/uốc.

Mùi khói xộc vào mũi khiến tôi nhăn mặt.

"Thứ này hút ngon gì không?" Tôi móc gói th/uốc trong túi áo hắn, định ném vào thùng rác.

"Này! Cậu không hiểu rồi." Hắn gi/ật lại, khóe miệng nhếch lên rút điếu th/uốc châm lửa. Làn khói xám bốc lên ngay lập tức.

"Ngầu lắm! Mấy đứa đàn em khóa dưới nhìn tôi hút th/uốc mà mắt sáng rực. Đây chính là huân chương của đàn ông!"

Tôi phì cười: "Trẻ con!"

2.

"Trần Thâm, anh làm gì đó?"

Giọng Cố Tinh Việt vang lên sau lưng khiến tôi suýt đ/á/nh rơi điếu th/uốc trên tay.

"Không... Không có..."

Tôi ho sặc sụa. Đều tại thằng Hứa Dịch, chẳng bảo trước là th/uốc khó hút thế này.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Giấu không kịp nữa rồi. Tôi đành liều, hít sâu rồi đưa điếu th/uốc lên miệng, cố nuốt trôi cơn ho.

Bắt chước dáng vẻ của Hứa Dịch, tôi tựa lưng vào tường thả khói phà ra, ánh mắt lơ đãng nhìn xuống Cố Tinh Việt.

Thằng ch*t ti/ệt Hứa Dịch! Trong mắt Cố Tinh Việt làm gì có chút ngưỡng m/ộ nào, toàn là sát khí đang dâng lên khiến tôi thấy có lỗi.

Chờ mãi, cuối cùng cậu ấy lên tiếng: "Trần Thâm, anh bị đi/ên à?"

Cậu đột ngột gi/ật điếu th/uốc trên tay tôi dập tắt.

"Này! Anh làm gì vậy?"

Tôi vội nhả khói, nắm lấy bàn tay cậu xem xét.

Vết bỏng đỏ ửng hiện rõ, lòng tôi thắt lại. Không suy nghĩ, tôi đưa ngón tay cậu vào miệng mình.

"Đau không?"

Chỉ khi răng chạm vào đầu ngón tay ấm áp, tôi mới nhận ra mình vừa làm gì.

Mặt cậu đỏ ửng từ má đến cổ, mắt mở to nhìn tôi chằm chằp.

"Không... không đ/au."

Đến khi Cố Tinh Việt vội vã bỏ chạy, tôi vẫn đứng ngẩn người.

Tim đ/ập thình thịch.

Như muốn n/ổ tung khỏi lồng ng/ực.

"Xèo."

Đầu ngón tay đ/au nhói, điếu th/uốc ch/áy hết mới làm tôi tỉnh lại.

Tôi vẩy tay, nhìn vết ch/áy xém trên ngón trỏ bật cười.

Cùng vị trí với Cố Tinh Việt.

Thật là xứng đôi.

Ngoại truyện 2 - Nội soi dạ dày

1.

Mơ màng, tôi cảm nhận có ai đó đang hôn lên má mình.

Tôi sờ lên mặt Cố Tinh Việt, vuốt ve rồi kéo cậu vào lòng.

"Ngoan, ngủ thêm chút nữa đi."

"Muộn rồi, dậy đi bệ/nh viện thôi." Giọng cậu dịu dàng.

Nghe thấy hai chữ "bệ/nh viện", tôi bật mở mắt.

"Tôi trễ giờ à?"

Tôi cuống cuồ/ng ngồi dậy tìm điện thoại.

Cậu nắm lấy tay tôi.

"Không phải, em đã xin nghỉ hộ anh rồi. Tranh thủ lúc em còn ở nhà, em muốn đưa anh đi nội soi dạ dày."

Nội soi dạ dày à.

Nghe xong, tôi nằm vật xuống giường, thầm thở dài.

Bấy lâu nay trì hoãn không đi khám, tôi luôn viện cớ bận việc với Cố Tinh Việt.

Thực ra là tôi đang trốn tránh.

Là bác sĩ, tôi quá quen cảnh bệ/nh nhân sau gây mê nói nhảm. Kẻ thì ôm người khóc lóc, kẻ cười không ngừng, có người còn tưởng giường là toilet giải quyết nỗi buồn tại chỗ.

Tôi sợ mất mặt trước mặt Cố Tinh Việt.

Nhưng rồi cũng không trốn mãi được.

Nhìn cậu một lúc, tôi gượng cười:

"Ừ, nghe lời em."

2.

Trước khi tiêm th/uốc mê, tôi liên tục dặn dò Cố Tinh Việt:

"A Việt, nếu anh nói nhảm thì đ/á/nh cho anh bất tỉnh nhé."

"Anh mà có hành động kỳ quặc thì ngăn anh lại."

"Hay em đợi anh hết th/uốc mê rồi mới..."

Cậu bực dọc ngắt lời:

"Biết rồi! Anh đã nhắc suốt nửa tiếng nay."

Bỗng cậu như nghĩ ra điều gì, nghiêng đầu bật cười.

"Trần Thâm, bấy lâu anh trốn đi khám là sợ mất mặt trước em à?"

Bị đúng tim đen, tôi quay mặt đi cãi bướng: "Nói gì vậy? Làm gì có chuyện đó?"

Để giữ thể diện, tôi không nhắc đến th/uốc mê nữa.

Cho đến khi mất ý thức...

"Tỉnh rồi à?"

Lúc mơ màng tỉnh dậy, tôi mơ hồ nhớ Cố Tinh Việt dìu mình ra ghế ngồi.

Quả nhiên, giờ tôi đang ngồi ở ghế ngoài hành lang.

Cố Tinh Việt đi lấy cốc nước đưa tôi.

"Uống nước đi."

"Ừ." Vừa mở miệng, cổ họng khản đặc. Mắt cũng căng tức khó chịu.

Tôi hắng giọng, dò hỏi: "Lúc nãy... anh có làm gì kỳ quặc không?"

Cố Tinh Việt nhìn tôi, nở nụ cười khó hiểu:

"Anh vừa rồi à..." Cậu cố ý kéo dài giọng ra vẻ bí ẩn.

Tôi sốt ruột nhìn cậu, không nhịn được nữa:

"Nói mau!"

Có lẽ thấy phản ứng của tôi buồn cười, cậu khẽ cười:

"Thôi được rồi, em nói đây. Anh chẳng làm gì đâu, chỉ chằm chằm nhìn em mười phút liền, khen em đẹp trai không cho em đi."

"Thật không?"

"Em lừa anh làm gì?"

Trút được gánh nặng, tôi cười xoa đầu cậu:

"A Việt nhà anh đẹp thế này, dù mất ý thức anh cũng phải biết chứ."

3.

Thực ra tôi khá tò mò không biết lúc vô thức mình như thế nào.

Không ngờ hôm sau, tôi được tận mắt chứng kiến.

Trình Húc cầm điện thoại đề phòng, đưa đoạn video trước mặt tôi như sợ tôi đ/ập nát máy.

Trong clip, tôi ôm ch/ặt Cố Tinh Việt vừa khóc vừa nói không rõ lời: "Đừng bỏ em mà đi... Em làm sai gì hả A Việt? Đừng đi mà... Em chỉ có anh thôi..."

Lúc lại nhíu mày, đẩy phắt tay cậu đang vỗ về: "Đừng động vào em! Anh biết em tìm anh bao lâu không? Không một lời từ biệt mà bỏ đi, tà/n nh/ẫn lắm! Em sẽ kiện anh!"

Lát sau lại khóc nức nở: "A Việt, em đây rồi... Từ nay em sẽ ở bên anh, xin lỗi... Giá như em tìm anh sớm hơn, anh đâu khổ thế..."

Nhìn như kẻ đi/ên vừa khóc vừa cười trong mắt người ngoài.

Trong video không thấy rõ biểu cảm Cố Tinh Việt, chỉ thấy cậu đột nhiên gi/ật mình, lấy tay che miệng tôi.

M/áu trong người sôi lên, mặt tôi nóng bừng.

Người khác có lẽ không hiểu tôi định làm gì.

Nhưng tôi biết, lúc đó mình nhất định đang chu môi định hôn cậu.

Trình Húc đ/á nhẹ vào ghế khiến tôi gi/ật mình tỉnh táo.

Hắn cười ngặt nghẽo: "Ha ha ha... Sao mặt đỏ lên thế?"

Làm ra vẻ quan tâm, hắn vỗ vai tôi: "A Việt là bạn gái cũ của cậu à? Sao chưa nghe cậu nhắc, kể anh nghe để anh khai sáng cho nào ha ha ha."

"Nếu hôm qua không đưa người nhà đi nội soi thì đâu thấy được mặt mũi thảm hại này của cậu."

"Video quý giá đời người đấy, tôi sẽ giữ để cười cậu cả đời ha ha ha."

"..."

Tôi hít sâu nhịn nhục lâu lắm rồi:

"Gửi video cho tôi."

"Cậu nói gì?" Hắn tưởng mình nghe nhầm.

"Tôi bảo gửi video cho tôi một bản."

Trình Húc nhíu mày nghi hoặc, chợt nhét vội điện thoại vào túi, mắt mở to nhìn tôi: "Cậu định làm gì? Mang đi kiện tôi à?"

Tôi cong ngón tay ra hiệu hắn lại gần.

Hắn nghi ngờ cúi xuống, tôi cười quái dị bên tai hắn:

"Video quý giá đời tôi mà, tôi muốn lưu giữ làm kỷ niệm."

Trình Húc nhìn tôi như xem kẻ đi/ên, tưởng tôi phát đi/ên vì x/ấu hổ.

Sợ bị liên lụy, hắn vội vã bỏ chạy.

"Nhớ gửi cho tôi đấy!"

Trình Húc suýt vấp ngã.

4.

Tôi mở video vừa nhận được, tua đi tua lại hình ảnh Cố Tinh Việt trong khung hình.

Tôi đã thấy, cậu đang lau nước mắt cho tôi, tay vô thức xoa mặt.

Cậu cũng khóc.

Hóa ra hôm qua không phải tôi đa nghi. Cậu đối với tôi kiên nhẫn khác thường, tối qua còn chủ động quá mức khiến tôi không tắt lửa nổi.

Mệt lả sắp ngủ, tôi nghe cậu thì thầm: "Trần Thâm, em yêu anh."

Tôi mơ màng hôn lên má cậu: "Ừ."

"Chúng ta sẽ mãi bên nhau, em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa."

"Ừ."

"Bây giờ em rất hạnh phúc, chỉ cần có anh, em sẽ hạnh phúc mãi như thế."

"Anh biết rồi."

Đến tận lúc này tôi mới hiểu phản ứng của cậu.

Nói thật, đây đúng là video quý giá nhất đời tôi, phải cất giữ cẩn thận.

Cả người trong video ấy nữa, tôi cũng sẽ nâng niu hết mực.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm