Bỗng nhiên tôi lại không còn sợ hãi nữa.

Tôi sinh ra trong gia đình quyền quý, vừa chào đời đã có trong tay số tiền và quyền lực mà người thường cả đời chạm không tới.

Nhưng tôi có một gia đình không hạnh phúc.

Bố mẹ tôi kết hôn vì lợi ích thương mại, giữa họ không có tình yêu, đương nhiên cũng chẳng mấy quan tâm đến tôi.

Tôi lớn lên trong cô đơn đến năm mười tám tuổi, rồi gặp được Tống Trì.

Tình yêu của anh ấy là ng/uồn động lực cho sự kiêu ngạo của tôi.

Anh ấy chiếm giữ quá nhiều "lần đầu tiên" của tôi, giữa chúng tôi có vô số mối ràng buộc.

Tôi tưởng chúng tôi có thể bên nhau mãi mãi, tiếc rằng nhân sinh vô thường.

Mắt tôi dần tối sầm, ý thức mơ hồ dần.

Thế giới trở nên tĩnh lặng, chỉ còn nghe thoáng tiếng nức nở của Tống Trì.

"Phương Cẩm, đừng ch*t."

"Anh xin em, đừng bỏ anh."

Như con thú hoang mất bạn đời, cuống cuồ/ng quay vòng mà chẳng biết làm sao.

Trong cơn mê man, tôi như nghe thấy âm thanh điện tử:

[Do ý chí của nam chính, tuyến thế giới thay đổi, linh h/ồn thế giới chuyển sang - Phương Cẩm.]

13

Ý thức trở về.

Tôi phát hiện mình đang nằm trên giường bệ/nh.

Tống Trì mắt thâm quầng, chống tay ngồi bên cạnh.

Thấy tôi tỉnh dậy, anh lập tức nắm ch/ặt tay tôi, xoa xoa trán tôi.

"Sao rồi? Có thấy khó chịu chỗ nào không?"

Tôi lắc đầu, hơi hoang mang.

"Em không bị x/á/c sống cắn sao? Hay em đã biến thành x/á/c sống rồi?"

Tống Trì nở nụ cười đầy cưng chiều: "Đừng suy nghĩ linh tinh, em vẫn sống nguyên vẹn đây."

Rồi anh giải thích cho tôi nghe chuyện đã xảy ra.

Hóa ra sau khi bị cắn, tôi không hóa x/á/c sống mà rơi vào hôn mê, sau đó lên cơn sốt cao.

Trình Gia Dương thấy vậy lập tức tìm đến chuyên gia y học hàng đầu trong căn cứ.

Nghiên c/ứu phát hiện, trong cơ thể tôi thực sự có kháng thể chống lại virus x/á/c sống.

Tôi không nhịn được thốt lên: "Vậy nghiên c/ứu m/áu của em có thể tạo ra vaccine sao?"

Tống Trì gật đầu cười.

Tôi lập tức vênh mặt đắc ý: "Vậy em quý giá thế này, anh phải bảo vệ em cẩn thận đấy!"

Chợt nhớ chuyện quan trọng:

"À đúng rồi! Thủy triều x/á/c sống thế nào rồi? Giải quyết xong chưa?"

Tống Trì tỏ vẻ nghi hoặc.

"Thủy triều x/á/c sống nào? Ai nói với em thế?"

Nghe vậy tôi cũng thấy mơ hồ.

"Không phải Trình Gia Dương nói có x/á/c sống xâm nhập sao? Em tưởng mọi người không phòng thủ nổi..."

Tống Trì hiểu ra, "Do lính gác đêm sơ suất để lọt vài con x/á/c sống nhanh nhẹn vào, giờ đã tìm thấy và tiêu diệt hết rồi, yên tâm đi."

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Vậy là tình tiết truyện không thay đổi, thủy triều x/á/c sống vẫn sẽ bùng phát sau một năm nữa.

Nhưng lúc đó, vaccine hẳn đã được nghiên c/ứu xong.

Thủy triều x/á/c sống sẽ không còn là mối đe dọa với căn cứ.

Nghĩ vậy, hòn đ/á lớn trong lòng tôi cuối cùng cũng hạ xuống.

14

Sau chuyện này, Tống Trì nhất quyết dọn đến ở cùng tôi.

Tôi thoát ch*t trong gang tấc, đắc ý quên mình: "Anh quên em chưa tha thứ cho anh sao?"

Tống Trì đang xách hành lý vào phòng, nghe vậy đáp: "Anh dọn vào chăm sóc em tốt hơn, như thế em sẽ tha thứ cho anh nhanh hơn phải không?"

Tôi suy nghĩ kỹ, quả đúng là có lý.

Thế là Tống Trì đường hoàng dọn vào.

Trình Gia Dương bên cạnh la hét ầm ĩ: "Tiểu Phương Đường, em thiên vị! Sao hắn ta được dọn vào mà anh không được?"

Tống Trì cười lạnh: "Tao là bạn trai nó, mày là ai?"

Trình Gia Dương quay sang phản đối tôi: "Anh không tin em không biết anh thích em."

Tôi xoa xoa mũi, buông câu bá đạo: "Người theo đuổi thì một không ít, hai không nhiều."

Nghe vậy, Tống Trì bỏ cả hành lý, quay sang trợn mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Giờ tôi không sợ hắn nữa, phải dạy cho gã đàn ông này bài học nhớ đời, để hắn biết ai mới là chủ nhà.

Trình Gia Dương lại tươi cười nịnh nọt: "Vậy bao giờ tiểu nhân này mới được chuyển chính thức ạ?"

Tôi nhe răng: "Đợi đến ngày em chán, sẽ đổi anh vào hầu hạ."

"Phương Cẩm!"

Tống Trì gầm thét.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm